Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 20622 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
625 Chỉ nở rộ vì một mình em

❊ ❊ ❊

Lên xe rồi, Ôn Nhiên khẽ nói với Bạch Tiêu Tiêu: "Tiêu Tiêu, chúng ta đến công ty chuyển phát nhanh trước đi, tớ muốn chuyển những thứ này về G thị."

Bạch Tiêu Tiêu lại một lần nữa mở to mắt, khó hiểu hỏi: "Nhiên Nhiên, là công ty dược nhà các cậu cũng định sản xuất mỹ phẩm à, hay là cậu định để Mặc Tu Trần mở một thẩm mỹ viện, rồi bắt anh ấy đứng trước cửa để chèo kéo khách?"

Ôn Nhiên lườm cô một cái, cười bảo: "Thật sự muốn chèo kéo khách thì phải để Lạc Hạo Phong đi chứ, nụ cười mê người của anh ta vừa nở ra, bảo đảm từ cụ già bảy tám mươi tuổi đến đứa trẻ bảy tám tuổi đều sẽ ngoan ngoãn mang tiền tới."

Bạch Tiêu Tiêu trừng mắt nhìn Ôn Nhiên: "Ý cậu là Mặc Tu Trần nhà cậu chỉ biết làm khách bỏ chạy thôi sao?"

Ôn Nhiên cười khì khì, ném cho cô ánh mắt "cậu thật thông minh", kéo dây an toàn thắt vào, nói: "Cậu nói đúng rồi đấy, Tu Trần thật sự sẽ làm người ta sợ chạy mất."

Bạch Tiêu Tiêu tưởng tượng cảnh mỹ nam tảng băng Mặc Tu Trần đứng trước cửa, ánh mắt lạnh lùng dọa người, toàn thân còn tỏa ra luồng khí lạnh đủ để đóng băng người khác, quả thật không phải đối tượng để chèo kéo khách hàng.

Cô phụt cười ra tiếng.

"Mặc Tu Trần nhà cậu chỉ nở rộ sự ấm áp của mùa xuân cho một mình cậu thôi, với những người phụ nữ khác thì đúng là chỉ có cái lạnh của mùa đông khắc nghiệt. Nhiên Nhiên, cậu thật là một người hạnh phúc khiến người ta ghen tị đấy."

Bạch Tiêu Tiêu nổ máy lên đường, lái xe về phía công ty chuyển phát nhanh không xa nơi này.

Đến nơi, Ôn Nhiên đóng gói tất cả những thứ vừa mua, chuyển phát về G thị. Khi quay lại xe, điện thoại của Mặc Tu Trần gọi đến.

"Nhiên Nhiên, các em đang ở đâu?"

Giọng nói trầm thấp ôn nhu của Mặc Tu Trần giống như những nốt nhạc du dương, Ôn Nhiên chỉ cần nghe thấy tiếng này, trong lòng lập tức cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Đôi mày cô tự giác phủ lên một tầng dịu dàng nhàn nhạt, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ: "Em và Tiêu Tiêu đang chuẩn bị về khách sạn."

Mấy ngày chơi đùa này đã khiến cô tạm thời buông xuống những nghi ngờ, bất an trong lòng. Tận hưởng niềm hạnh phúc khó có được này một cách thỏa thích.

"Nhiên Nhiên, bọn anh đang ở nhà A Mục. Bác gái Đàm biết ngày mai chúng ta về G thị nên nhất định bắt chúng ta đến nhà họ ăn cơm. Em và Tiêu Tiêu còn nhớ đường không?"

Trong điện thoại, Mặc Tu Trần ôn hòa hỏi. Ý trong lời nói là, nếu các cô không biết đường, anh sẽ đến đón.

Ôn Nhiên nghĩ một chút rồi mới đáp: "Vâng, em biết đường, anh không cần qua đón bọn em đâu, bây giờ bọn em đi thẳng qua đó là được."

Xe chạy đến ngã tư tiếp theo, Ôn Nhiên và Bạch Tiêu Tiêu bị kẹt lại trong dòng xe dài dằng dặc, từ lúc hoàng hôn buông xuống cho đến khi màn đêm ập tới, những chiếc xe phía trước vẫn không hề nhúc nhích.

"Nhiên Nhiên, vẫn đang tắc đường à?"

Mặc Tu Trần đã gọi một cuộc rồi, đây là cuộc gọi hỏi thăm thứ hai. Ôn Nhiên nhìn dòng xe trong bóng chiều tà, bất lực nói: "Vâng, vẫn đang tắc."

"Giao thông ở A thị tắc nghẽn quá mức. Nhiên Nhiên, em đừng nóng ruột. Nguyên nhân tắc đường là vì một vụ tai nạn xe cộ, bây giờ đã xử lý xong rồi, thêm một lát nữa là giao thông sẽ khôi phục bình thường."

Mặc Tu Trần không chỉ biết nguyên nhân, mà còn nắm rõ tiến triển.

Ôn Nhiên cười đáp: "Em không vội."

Đến nhà họ Đàm, bầu trời đã tối hẳn. Mẹ Đàm nhiệt tình chào đón Bạch Tiêu Tiêu và Ôn Nhiên, vừa dùng giọng điệu của người A thị nói lời xin lỗi với các cô rằng thành phố này quá dễ tắc đường này nọ.

Tối nay ngoài nhóm Mặc Tu Trần ra không có ai khác. Trong bữa ăn, mẹ Đàm nói đã chuẩn bị một ít đặc sản A thị cho Bạch Tiêu Tiêu và Ôn Nhiên, bảo các cô mang về cho gia đình.

Ôn Nhiên và Bạch Tiêu Tiêu không từ chối. Trước khi mẹ Đàm nói lời này với họ, chắc chắn đã nói qua với Mặc Tu Trần và Lạc Hạo Phong rồi. Đã không ai nhắc trước, nếu các cô từ chối thì lại thành ra quá làm màu.

Hơn nữa, với mối quan hệ giữa Mặc Tu Trần và Đàm Mục, Ôn Nhiên cảm thấy không cần thiết phải từ chối ý tốt của mẹ Đàm.

Khi rời đi, hai bảo vệ bưng đồ lên xe, Đàm Mục tiễn họ ra cửa, bình thản nói: "Sáng mai tôi tiễn các cậu ra sân bay."

"Anh không về G thị sao?"

Ôn Nhiên hơi ngạc nhiên nhìn Đàm Mục, lời vừa thốt ra mới nhớ rằng họ đều đã rời khỏi tập đoàn MS, nhà Đàm Mục vốn dĩ ở đây, tất nhiên không cần phải về G thị nữa.

Ánh mắt Đàm Mục khẽ lóe lên, anh nhìn về phía Ôn Nhiên, cười nhạt với cô, giọng điệu ôn hòa: "Tạm thời không về, đợi khi nào hai người tổ chức hôn lễ, tôi sẽ qua gửi quà."

Ôn Nhiên cũng cười, hơi áy náy nói: "Tu Trần không nói với anh à? Bọn em không tổ chức lại hôn lễ nữa."

Đàm Mục nhìn Mặc Tu Trần, khó hiểu hỏi: "Tại sao lại không tổ chức nữa? Sợ phiền phức à?"

Mặc Tu Trần khẽ cười, rủ mắt nhìn Ôn Nhiên bên cạnh, thản nhiên đáp: "Không phải sợ phiền." Anh dừng một chút, lại giải thích đơn giản: "Mà là sợ mọi người bảo chúng tôi tổ chức hôn lễ là để kiếm tiền mừng."

Khóe miệng Đàm Mục giật mạnh.

Bên cạnh, Bạch Tiêu Tiêu lại thấy vui, cười tủm tỉm nhìn họ: "Mặc Tu Trần, anh là sợ dáng vẻ xinh đẹp của Nhiên Nhiên khi mặc váy cưới bị người khác nhìn thấy chứ gì? Hai người cứ yên tâm tổ chức hôn lễ đi, tôi bảo đảm chỉ mang một cái miệng đến ăn thôi, sẽ không để hai người bị người ta bàn tán đâu."

"Tiêu Tiêu, cậu nghĩ giống hệt tớ, chúng ta đúng là tâm đầu ý hợp."

Lạc Hạo Phong nhếch môi cười, phụ họa.

"Chẳng lẽ đây là cái gọi là không phải người một nhà, không vào một cửa sao? A Phong, không bỏ ra thì làm sao có thu hoạch? Đợi khi nào hai người kết hôn, chẳng phải sẽ bị lỗ vốn à."

Đàm Mục cười như không cười tiếp lời một câu.

"Anh ta là anh ta, tôi là tôi, đừng có lôi tôi với anh ta vào chung một chỗ, nói chuyện kết hôn còn xa vời lắm." Bạch Tiêu Tiêu lập tức phủi sạch quan hệ, cô và Lạc Hạo Phong mới bắt đầu được vài ngày, chuyện bàn chuyện cưới xin đúng là quá xa vời.

Hiện tại, cô vẫn quan tâm nhất là tại sao Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần lại quyết định tổ chức bù hôn lễ rồi lại đột ngột đổi ý. "Nhiên Nhiên, tớ còn muốn làm phù dâu cho cậu cơ mà, cậu không tổ chức hôn lễ, giấc mơ làm phù dâu này của tớ lại tan thành mây khói rồi."

"Vậy cậu làm cô dâu luôn đi." Ôn Nhiên bình thản nói: "Tớ không thích làm lố, hôm đó nhắc đến chuyện tổ chức hôn lễ chỉ là nhất thời nóng đầu, về sau nghĩ lại thấy không cần thiết."

Đàm Mục thấy Mặc Tu Trần cứ mỉm cười nhìn Ôn Nhiên, một bộ dáng tôn trọng quyết định của cô, anh cũng không hỏi nguyên nhân nữa: "Hôn lễ này nọ đúng là rất phiền phức, lại còn mệt người, không tổ chức cũng tốt."

Tạm biệt xong, Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên cùng những người khác lên xe. Đàm Mục đứng bên đường, nhìn chiếc xe đi xa, cho đến khi hòa vào màn đêm không còn thấy nữa, anh vẫn đứng tại chỗ.

Trong đôi mắt đen láy dâng lên một tầng hiu quạnh nhàn nhạt, anh mím chặt đôi môi mỏng, thu ánh mắt lại từ màn đêm.

Trong lòng, bỗng nhiên đặc biệt trống trải, bi thương!

Nếu không có nguyên nhân đặc biệt, dường như anh đã không còn lý do để đến G thị nữa. Im lặng một lát, anh chợt cười khổ, không nên nhớ nhung, nhưng lại chẳng nỡ buông tay, đây đúng là tự tìm khổ sở, tự mình hành hạ mình.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:619
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.