Đàm Mục nhìn Mặc Tu Trần đang dán mắt đầy lạnh lùng vào Cố Khải, bộ dạng cực kỳ trân quý chỗ anh đào trong đĩa mà không nhịn được bật cười:
“Tu Trần, một mình cậu ăn hết chỗ đó sao?”
Mặc Tu Trần khẽ nhíu mày, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua anh, tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra mà đáp: “Hôm nay ăn không hết thì mai lại ăn tiếp.”
Đây là số anh đào do Nhiên Nhiên của anh tự tay hái cho anh, số lượng không nhiều. Nói là một mình anh ăn không hết, thực ra nếu muốn ăn thì mười phút là xong ngay.
Nhưng anh không nỡ ăn hết một lần. Trong những ngày tháng anh dần dần quên đi Ôn Nhiên, anh cần phải ngắm nhìn tất cả những thứ có liên quan đến cô. Vì vậy, anh phải giữ chỗ anh đào này, mỗi ngày ăn một ít, từ từ mà thưởng thức.
Nghĩ đến đây, anh đưa tay cầm một quả anh đào cho vào miệng, hương vị ngọt ngào ấm áp lan tỏa từ đầu lưỡi, thấm đẫm vào tận đáy lòng.
“Tu Trần, A Khải, A Mục, ăn sáng thôi.”
Lạc Hạo Phong vừa mới chào hỏi Mặc Tu Trần xong liền lui vào trong bếp, giờ phút này từ bếp đi ra, gọi ba người trong phòng khách.
Để bọn họ ở đây được tự nhiên, thoải mái, kể từ khi Đàm Mục đưa Mặc Tu Trần và Lạc Hạo Phong về nhà, mẹ Đàm đã đi theo ba Đàm đang công tác ở bên ngoài, phải ít nhất nửa tháng nữa mới về.
Không có người lớn, bốn người bọn họ vừa ăn sáng vừa trò chuyện rất thoải mái.
“A Khải, sao cậu lại đến thành phố A? Tối qua cậu đi tìm Nhiên Nhiên, đã nói với cô ấy thế nào?”
Mặc Tu Trần không có khẩu vị gì, chỉ nhàn nhã uống cháo, đôi mắt thâm sâu dò xét nhìn Cố Khải đang ngồi đối diện.
Cố Khải mỉm cười nhạt, điềm nhiên nói: “Đợi ăn sáng xong, tôi sẽ từ từ kể cho cậu nghe.”
Lời này của anh mang theo nghi vấn trả đũa Mặc Tu Trần vì không chia cho mình ăn anh đào. Mặc Tu Trần cụp mắt xuống, quay sang dùng ánh mắt hỏi Đàm Mục.
Đàm Mục luôn là người chu đáo nhất, anh đặt thìa cháo xuống, cầm khăn ăn lau miệng rồi mới thong thả giải thích: “Tu Trần, tối qua chú Cố đã gọi điện cho tôi, loại thuốc bọn họ nghiên cứu đã vượt qua giai đoạn thử nghiệm đầu tiên. Sau khi chú Cố, Joseph và giáo sư Brown bàn bạc, cuối cùng đã đi đến thống nhất, bỏ qua các bước thử nghiệm lâm sàng phía sau, để hôm nay cậu đi cùng A Khải đến nước D, tiếp nhận điều trị.”
Nghe vậy, sắc mặt Mặc Tu Trần hơi biến đổi.
Lạc Hạo Phong ở bên cạnh cũng phụ họa: “Tu Trần, chúng tôi đều cảm thấy bệnh của cậu không nên kéo dài. Thể trạng hiện tại của cậu quá kém, sớm ngày tiếp nhận điều trị thì bớt được một ngày chịu khổ, sớm ngày trở về bên cạnh Ôn Nhiên, cũng để cô ấy bớt lo lắng đi một ngày.”
Nói gì cũng không bằng nhắc đến tên Ôn Nhiên, Lạc Hạo Phong quả nhiên rất thông minh.
Quả nhiên, nhắc đến hai chữ Ôn Nhiên, ánh mắt Mặc Tu Trần lập tức thay đổi mấy lần: “Tối qua chúng ta đã hẹn với Liêu Đông Hưng, tối mai gặp mặt, ông ta giao Phó Kinh Nghĩa cho chúng ta.”
“Chú Cố nói, đó là ân oán giữa chú ấy và Phó Kinh Nghĩa, chú ấy sẽ về tự mình giải quyết, bảo cậu hãy yên tâm đi nước D điều trị.”
Đàm Mục ngắt lời anh, giọng điệu hơi nghiêm túc.
Hiện tại mà nói, không có gì quan trọng hơn sức khỏe của Mặc Tu Trần. Anh chưa kịp mở miệng, Cố Khải đã nói bổ sung thêm một câu: “Sáng nay tôi vừa thức dậy đã đặt vé máy bay rồi. Tu Trần, ăn sáng xong chúng ta đi sân bay luôn. Ba tôi sẽ kịp về thành phố A trước tối mai, những việc còn lại cậu không cần bận tâm nữa.”
“Chẳng phải thí nghiệm đó chỉ mới qua giai đoạn thử nghiệm trên động vật ban đầu thôi sao?”
Mặc Tu Trần không tán thành việc Cố Nham đi gặp Phó Kinh Nghĩa. Anh biết Liêu Đông Hưng không thể dễ dàng giao dịch với họ như vậy, biết đâu trong tối đã giăng sẵn cạm bẫy nào đó. Ngoài ra, Phó Kinh Nghĩa hận Cố Khải thấu xương, nhìn thấy anh ta sẽ làm ra chuyện gì, không ai đoán trước được.
Cơ thể mình thế nào anh tự biết, kéo dài thêm hai ngày nữa cũng không chết được. Thế nhưng, Cố Khải không cho anh thời gian:
“Bước tiếp theo của thử nghiệm lâm sàng chính là nhắm vào bệnh nhân, chỉ là dùng trực tiếp lên người cậu thôi. Tu Trần, tôi biết cậu lo lắng tình hình ở thành phố A, nhưng cậu ở lại đây không những không giúp được gì, còn có khả năng liên lụy đến A Phong và A Mục, chi bằng cậu đi nước D sớm một ngày chữa trị, sớm ngày bình phục.”
“Ừm, tôi cũng tán thành. Tu Trần, cậu chắc không muốn để Ôn Nhiên ngày nào cũng vì cậu mà đau lòng rơi lệ chứ?”
Đàm Mục thong thả thốt ra một câu, tất cả sự kiên trì của Mặc Tu Trần đều tan thành mây khói trong lời nói đó. Điều anh không muốn thấy nhất chính là Ôn Nhiên đau lòng rơi lệ. Lúc này, tuy cách xa vạn dặm không nhìn thấy những giọt nước mắt của cô, nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được nỗi nhớ nhung và khổ sở của cô.
“Được, tôi đi nước D. A Mục, A Phong, hai người nhất định phải cẩn thận. Tôi cứ cảm thấy mọi chuyện sẽ không thuận lợi như vậy.”
Đàm Mục nghiêm mặt gật đầu: “Yên tâm đi, Liêu Đông Hưng không dám lấy mạng sống gia đình mình ra để đánh cược đâu. Ông ta dù có không tin cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.”
Anh không nói cho Mặc Tu Trần biết những lời Giang Lưu đã nói với họ tối qua, vì không muốn anh vì lo lắng mà làm chậm trễ việc chữa trị. Thật ra như Cố Khải nói, thể trạng hiện tại của anh quá kém, không thích hợp làm bất cứ việc gì cả.
“Tu Trần, Nhiên Nhiên nói, cô ấy sẽ đợi ở căn biệt thự dưới quê chờ cậu đến đón. Cho nên, cậu sớm ngày bình phục trở về, cô ấy sẽ bớt được một ngày chờ đợi.”
Tối qua, Ôn Nhiên đã nói với Cố Khải rất nhiều.
Cố Khải sau khi gọi điện cho Mặc Tu Trần xong, lại gọi cho Cố Nham một cuộc, sau đó đặt vé máy bay, rồi đi thẳng về quê tìm Ôn Nhiên, nói với cô rằng anh sẽ đưa Mặc Tu Trần ra nước ngoài chữa bệnh.
Anh nhớ Nhiên Nhiên đã nói với mình: “Anh à, thật ra Tu Trần biết anh ấy không thể giấu em mãi, cũng biết việc em đến nước D thăm anh ấy mấy ngày trước. Cho nên, anh không cần phải giấu diếm điều gì trước mặt anh ấy nữa. Anh giúp em nhắn với anh ấy, em sẽ ở lại đây cho đến khi anh ấy quay lại đón em.”
“Em không đi cùng anh ấy sang nước D, là vì không muốn nhìn thấy dáng vẻ anh ấy bị bệnh tật hành hạ. Trong lòng em, Tu Trần mãi mãi là người đàn ông tuấn tú, quyết đoán và trí tuệ đó. Em tin anh ấy sẽ bình an, khỏe mạnh trở về. Bất kể khi nào, em đều tin anh ấy sẽ không từ bỏ em.”
Phía trước, tài xế đang tập trung lái xe, ở băng ghế sau, Cố Khải thuật lại những lời Ôn Nhiên đã nói tối qua.
Mặc Tu Trần lặng lẽ lắng nghe, giữa lông mày lộ rõ vẻ điềm đạm thanh cao, trên mặt là biểu cảm ôn hòa bình tĩnh, đôi môi mỏng khẽ mím lại thành một đường thẳng kiên nghị, chỉ có bàn tay đặt trên đùi siết chặt thành nắm đấm là đã làm lộ tâm sự của anh.
Những đốt ngón tay cong lên hiện rõ màu trắng bệch. Cố Khải nói lại từng chữ những điều Ôn Nhiên dặn dò tối qua cho anh nghe, trong lòng Mặc Tu Trần thực sự trăm mối ngổn ngang, tâm tư muôn vàn.
Nhiên Nhiên của anh hiểu anh đến nhường nào, cô biết anh không muốn cô ở bên cạnh vì sợ có cô ở đó, anh sẽ mất đi quyết tâm kia. Cô không ở bên cạnh, anh vì vướng bận mà dù đau dù khó chịu đến mấy cũng sẽ cắn răng nhẫn nhịn. Anh đã hứa sẽ quay lại đón cô, thì nhất định sẽ quay lại!
“Tu Trần, nếu lần điều trị này hiệu quả tốt, mọi việc thuận lợi, thì cậu nhiều nhất là ở nước D nửa tháng, chúng ta có thể quay về rồi.”
Cố Khải im lặng một lát, rồi nhẹ nhàng bổ sung thêm một câu.