Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 20622 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
617 Tất cả đều nghe em

❊ ❊ ❊

Ôn Nhiên sụt sịt mũi, nghĩ đến cảnh tượng trong mơ lại thấy buồn, giọng cũng pha chút ngập ngừng và cứng nhắc: "Ba vừa nắm tay con đi đến trước mặt anh, anh còn chưa kịp nắm tay con, đột nhiên có một viên đạn bắn vào cơ thể anh..."

Nói đến đoạn sau, trong mắt Ôn Nhiên lại ánh lên những giọt lệ.

Mặc Tu Trần cười nói: "Cô ngốc, đó là mơ, và thực tế thì ngược lại."

"Ừ, anh nói đúng, mơ và thực tế là ngược lại. Tu Trần, đột nhiên em không muốn tổ chức lại đám cưới nữa."

Ôn Nhiên không phải không muốn, mà là sợ hãi. Tuy miệng nói mơ và thực tế ngược lại, nhưng trong lòng cô lại không nghĩ vậy. Từ nhỏ đến lớn đều bị một giấc mơ quấn lấy, cảnh tượng trong mơ chính là trải nghiệm thực tế cô từng gặp.

Mà giờ đây, cô rất sợ cảnh tượng trong mơ, một ngày nào đó sẽ trở thành sự thật...

"Tại sao?" Mặc Tu Trần dịu dàng hỏi.

Ôn Nhiên cười, cố tỏ ra nhẹ nhõm: "Không có tại sao cả, chỉ là đột nhiên không muốn tổ chức lại đám cưới nữa. Tu Trần, hôm đó khi em nói câu này, là vì em sợ bệnh tình của mình ngày càng nặng, nhưng giờ em đã ổn rồi. Thay vì lăn tăn chuyện đám cưới, chi bằng chúng ta cứ yên bình ở bên nhau."

Cô không cần phải quá phô trương, chỉ cần có thể lặng lẽ ở bên anh đến già là đủ.

"Em nói thế nào thì thế đó, anh đều nghe em cả. Trời còn chưa sáng, ngủ thêm lát nữa đi."

Mặc Tu Trần giơ tay che mắt cô, Ôn Nhiên ngoan ngoãn nhắm mắt lại dưới lòng bàn tay anh, ngửi mùi hương nam tính thanh khiết dễ chịu trên người anh, chẳng bao lâu sau lại chìm vào giấc mộng.

---❊ ❖ ❊---

Mở mắt ra lần nữa, đã là chín giờ sáng.

Trong phòng không thấy bóng dáng Mặc Tu Trần, căn phòng với cửa kính sát đất đóng chặt, ánh sáng tuy sáng sủa nhưng không chói mắt.

Ôn Nhiên đứng dậy, mặc quần áo tử tế, đang định xuống giường thì tiếng mở cửa nhẹ nhàng lọt vào tai, cô ngước mắt nhìn, chỉ thấy Mặc Tu Trần từ cửa bước vào, thấy cô đã dậy, anh cong môi cười, giọng nói trong trẻo vui vẻ vang lên: "Nhiên Nhiên, em dậy rồi à!"

"Anh đi đâu vậy?" Ôn Nhiên giơ tay dụi mắt, nhìn người đàn ông đang bước về phía mình.

Anh mặc một bộ đồ thường ngày, khí chất thanh tao, ôn nhuận như ngọc, đặc biệt là độ cong hơi nhếch nơi khóe miệng, tuấn tú mà mê người, khiến Ôn Nhiên nhìn đến ngẩn ngơ trong giây lát.

Mặc Tu Trần đi đến trước mặt cô, giơ tay gạt lọn tóc mái trên trán cô, trêu chọc: "Nhiên Nhiên, hoàn hồn lại đi!"

Ôn Nhiên lấy lại tinh thần, lườm anh một cái, Mặc Tu Trần cười lớn: "Nhiên Nhiên, đêm qua, A Phong ngủ lại phòng của Bạch Tiêu Tiêu."

"A, thật sao? Lạc Hạo Phong tối qua ngủ ở phòng Tiêu Tiêu, bọn họ tiến triển nhanh vậy à?"

Ôn Nhiên kinh ngạc mở to mắt, tối qua con bé Bạch Tiêu Tiêu đó còn giả vờ giả vịt muốn cô ngủ cùng nó, kết quả lại để Lạc Hạo Phong ở lại.

"Em đừng nghĩ bậy, A Phong chỉ ngủ một đêm trên ghế sofa thôi. Nhưng mà, anh thấy lạ lắm, em nói xem sofa của khách sạn này chẳng lẽ tốt hơn sofa phòng khách nhà mình?"

Mặc Tu Trần lông mày mang ý cười, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.

Ôn Nhiên nhất thời chưa phản ứng kịp, sofa khách sạn và sofa nhà họ thì có liên quan gì.

Mặc Tu Trần kiên nhẫn giải thích: "Trước đây A Phong say rượu, ngủ một đêm trên ghế sofa phòng khách nhà chúng ta đều cảm thấy vô cùng ấm ức, còn mắng anh không có lương tâm, ngay cả một phòng khách cũng không cho cậu ta, thế mà tối qua, cậu ta lại tự ngược đi sang phòng Bạch Tiêu Tiêu ngủ sofa, sáng nay còn tinh thần phấn chấn."

"Phụt!"

Ôn Nhiên nghe hiểu, nhưng không nhịn được mà bật cười.

Đôi mắt được ý cười thắp sáng lấp lánh như sao, mày liễu cong cong nhìn khuôn mặt tuấn tú của Mặc Tu Trần: "Lạc Hạo Phong và Tiêu Tiêu giờ ở đâu, chúng ta đi phỏng vấn cậu ấy xem bên trong có huyền cơ gì."

"Ừm, Tiêu Tiêu hôm nay có việc, đã đi rồi, A Phong đang ăn sáng ở dưới lầu."

Mặc Tu Trần rất hài lòng với đề nghị của Nhiên Nhiên, đúng là nên đi phỏng vấn Lạc Hạo Phong một chút.

Ôn Nhiên nhẹ nhàng nói: "Anh đợi em một chút, em đi rửa mặt."

Nói xong, cô xoay người chạy vào phòng tắm, Mặc Tu Trần nhìn bóng lưng cô khuất sau cửa phòng tắm, khóe miệng ý cười đậm đặc, trong lòng vô cùng thỏa mãn.

Nhiên Nhiên của anh rất nhiều lúc vẫn rất ăn ý với anh, dù sao nhàn rỗi không có việc gì, tìm chút niềm vui cho cô ấy cũng tốt.

Còn về phần người anh em, vốn dĩ là tác dụng này mà. Anh hoàn toàn không cảm thấy tội lỗi khi dùng Lạc Hạo Phong để mua vui cho người phụ nữ mình yêu. Cái tên A Phong đó, tối qua cứ như sợ A Mục cướp mất bạn gái của cậu ta, có lẽ anh nên gọi cả A Mục đến.

Nhà họ Đàm

Đàm Mục cũng vừa ăn sáng xong.

Đêm qua, sau khi bọn họ rời đi, mẹ anh lại lải nhải bên tai anh một hồi lâu, đến khi anh giả vờ ngủ, mẹ anh mới véo tai anh, bắt anh về phòng.

Lúc này, Đàm Mục đang ngồi trên ghế sofa phòng khách, nghe mẹ mình càm ràm: "A Mục, mấy ngày này con rảnh rỗi thì đi xem mắt nhiều vào. Mẹ đã sắp xếp xong xuôi hết rồi, con không được đưa ra bất cứ cái cớ hay lý do gì cả."

"A Mục, con có đang nghe không đấy?"

Bà Đàm nói một tràng, không thấy Đàm Mục đáp lời, không khỏi xụ mặt, giọng trầm xuống.

Đàm Mục lúc này mới lười biếng ngước mắt nhìn mẹ, trên mặt hiện lên nụ cười lấy lệ: "Mẹ, con đang nghe, con cũng sẽ nghe theo sự sắp xếp của mẹ để đi xem mắt."

"Đúng rồi, trong số những đối tượng xem mắt sắp xếp cho con mấy hôm nay, có cả An Lâm đấy, hai đứa cũng coi như là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau..."

"Mẹ!"

Đàm Mục khó chịu ngắt lời mẹ, bà sắp xếp cho anh đi xem mắt với những người phụ nữ quen hay không quen cũng đành thôi, sao lại lôi cả An Lâm vào.

"Mẹ cái gì mà mẹ, An Lâm là cô gái tốt như vậy, nếu con cưới được nó thì là phúc của con."

Bà Đàm liếc xéo con trai một cái, nói tiếp: "Nếu con chịu giống như Tu Trần, không để người khác phải lo lắng, tự mình giải quyết chuyện đại sự hôn nhân, hoặc có thể chủ động theo đuổi con gái như A Phong, thì mẹ có cần phải lo lắng đến nát lòng thế này không? Mẹ biết con chỉ coi An Lâm là em gái..."

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt ngang lời bà Đàm, Đàm Mục vội vàng lấy điện thoại ra, liếc nhìn người gọi, nói: "Là Tu Trần gọi, mẹ, con nghe điện thoại trước đã."

"Alo, Tu Trần."

"A Mục, qua khách sạn ngay đi, cho cậu một cơ hội báo thù."

Giọng Mặc Tu Trần vui vẻ truyền đến, mang theo ba phần trêu chọc, Đàm Mục lại nghe mà mờ mịt: "Báo thù gì chứ."

"Tối qua A Phong không về khách sạn cậu ta ở, mà ngủ một đêm trên sofa phòng Bạch Tiêu Tiêu, Nhiên Nhiên chuẩn bị lát nữa đi phỏng vấn cậu ấy, cậu có muốn qua không?"

Lời Mặc Tu Trần chuyển hướng, khi nhắc đến hai chữ 'Nhiên Nhiên', giọng điệu rõ ràng dịu dàng hơn.

Đàm Mục ánh mắt khẽ lóe lên, bình tĩnh đáp: "Được, tôi qua ngay."

Cúp máy, anh nói với bà Đàm đang ngồi trên sofa đối diện: "Mẹ, Tu Trần tìm con có chút việc gấp, con qua đó một chuyến đây, lát nữa mẹ gửi thời gian và địa điểm xem mắt cho con, con đến thẳng đó là được."

Bà Đàm còn muốn nói gì đó, nhưng Đàm Mục đã bước khỏi sofa, bóng lưng cương nghị nhanh chóng biến mất nơi cửa vào.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:613
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.