Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 20441 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
651 Tặng hoa

❊ ❊ ❊

Không có Mặc Tu Trần bên cạnh, Ôn Nhiên lại gặp ác mộng. Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, cô ngồi bật dậy trên giường, đưa tay chạm lên mặt, ươn ướt, là nước mắt.

Nghĩ đến giấc mơ vừa rồi, tim cô nhói lên một cái, gương mặt vốn trắng trẻo giờ đây dưới ánh đèn trông tái nhợt vô cùng.

Cô xuống giường rót một cốc nước uống, rồi nằm lại xuống giường nhưng không còn buồn ngủ nữa.

Cô cầm lấy điện thoại đặt trên đầu giường, mở xem những tấm ảnh và video quay Mặc Tu Trần hôm ở dưới quê, nỗi sợ trong lòng chỉ khi nhìn thấy người đàn ông có nụ cười dịu dàng, tuấn tú trong điện thoại mới dần tan đi.

Khi chìm vào giấc ngủ lần nữa, đã là rạng sáng.

Hậu quả của việc mất ngủ giữa đêm chính là sáng không dậy nổi.

Nếu không phải chuông điện thoại vang lên, sợ là Ôn Nhiên đã ngủ quên đến muộn rồi. Cô mơ màng mở mắt, với lấy điện thoại nhấn nút nghe, giọng nói mang theo ba phần buồn ngủ, lười biếng thốt lên: "Alo,"

"Nhiên Nhiên, em vẫn chưa ngủ dậy sao?"

Từ đầu dây bên kia, một giọng nói ôn nhu truyền đến.

Ôn Nhiên chớp chớp mắt, chớp đi cơn buồn ngủ, lại đưa điện thoại ra trước mắt, nhìn kỹ mới biết đã tám giờ rồi: "Anh, vẫn chưa đến giờ đi làm mà, sao anh lại gọi cho em."

"Anh đang ở ngoài nhà em."

Câu nói của Ôn Cẩm làm Ôn Nhiên giật bắn mình, cô ngồi phắt dậy từ trên giường: "Anh, sao anh lại tới đây?"

Nói xong lại ngáp một cái, vội vàng giơ tay che miệng.

"Nếu anh không tới, chẳng lẽ hôm nay em định ngủ đến tận trưa? Mau dậy đi, anh tới đón em đi làm đây."

Mười phút sau, Ôn Nhiên ngồi trong xe của Ôn Cẩm.

"Haizz, anh đâu có nói không cho phép em ăn sáng, em vội vàng như vậy làm gì?" Ôn Cẩm thở dài một tiếng, khi Ôn Nhiên kéo dây an toàn, anh giúp cô cài lại, trên tay cô vẫn đang cầm một quả trứng ngũ vị, một chiếc bánh bao nhỏ, một cốc sữa đậu nành.

Ôn Nhiên cười áy náy: "Anh không vào ngồi, em sao nỡ để anh chờ lâu, anh, sao hôm nay anh lại nhớ ra tới đón em vậy?"

Ôn Cẩm liếc nhìn cô một cái, cúi đầu khởi động xe: "Em ăn sáng trước đi."

Ôn Nhiên ngoan ngoãn ăn sáng trước, có Ôn Cẩm tới đón, đương nhiên cô không để Thanh Phong và Thanh Dương đi theo nữa. Để cô ăn sáng, Ôn Cẩm lái xe rất chậm, Ôn Nhiên không mấy ngại ngùng nói: "Anh, anh có thể lái nhanh hơn một chút, tốc độ này thì tới công ty là chín giờ mất."

Đường từ nhà cô tới nhà máy dược không gần, với tốc độ này của Ôn Cẩm, sợ là còn chưa tới hai mươi cây số một giờ, đến nhà máy dược thì chắc chắn sẽ muộn.

Ôn Cẩm lại cười cười không hề để tâm, thản nhiên nói: "Anh là ông chủ, đến muộn vài phút cũng chẳng ai dám nói gì, ngược lại là em, một quả trứng, một chiếc bánh bao nhỏ thế này có no không?"

"No no no, anh, em không đói, anh đừng có tìm chỗ mời em ăn sáng đấy." Ôn Nhiên biết Ôn Cẩm định nói gì, vội vàng cắt ngang lời anh.

"Tối qua, ngủ không ngon à?"

Ôn Cẩm im lặng một lát, nhìn cô qua gương chiếu hậu, hàng lông mày đẹp khẽ nhíu lại.

Ôn Nhiên giơ tay sờ mặt mình, có lộ liễu đến mức đó sao? Cô chỉ là thức dậy lúc nửa đêm, suốt ba tiếng đồng hồ không ngủ được thôi mà.

"Em mơ một giấc mộng, tỉnh dậy liền không ngủ được nữa. Anh, trông em khó coi lắm sao, mà anh cau mày chặt như vậy?"

"Ừ, khó coi chết đi được." Ôn Cẩm không hề nể nang đả kích cô.

Ôn Nhiên kêu "a" một tiếng, hơi bĩu môi nói: "Khó coi thì khó coi, tới công ty em sẽ tìm thời gian ngủ bù."

Ôn Cẩm khẽ cười, thấy cô không vui trừng mắt nhìn mình, anh lại trầm ngâm bổ sung một câu: "Cũng không phải khó coi lắm đâu."

"Nhiên Nhiên, hay là chuyển về nhà sống đi, đợi Mặc Tu Trần quay về, cậu ấy tới nhà tìm em cũng như nhau thôi."

Ý cười nơi khóe môi Ôn Cẩm hơi thu lại, trong đôi mắt như ngọc đen xẹt qua một tia đau lòng, chính vì anh quá rõ thói quen gặp ác mộng của Ôn Nhiên nên sáng sớm nay mới lái xe tới đón cô. Mặc Tu Trần từng nói với anh rằng Ôn Nhiên đã nhớ lại ký ức sáu năm đó, nói rằng những lúc cậu ấy không ở bên cạnh cô, sợ cô sẽ gặp ác mộng, thế nhưng cậu ấy không biết, đêm qua Mặc Tu Trần có gọi điện cho Ôn Nhiên hay không.

"Anh, em không về. Làm gì có chuyện con gái đi lấy chồng rồi cứ ở nhà mẹ đẻ mãi." Ôn Nhiên ngậm ống hút, nói hơi không rõ chữ.

Ôn Cẩm còn muốn nói gì đó, môi mấp máy, cuối cùng vẫn không nói gì.

Khi đến nhà máy dược, đã là tám giờ bốn mươi lăm phút. Văn phòng của Ôn Nhiên nằm ngay cạnh văn phòng của Ôn Cẩm, anh dừng bước khi đi tới cửa văn phòng cô, khoảnh khắc cô mở cửa ra, một mùi hương hoa lập tức ùa vào mặt, anh nhìn vào, một bó hoa hồng đỏ thắm đang rực rỡ đặt trên bàn làm việc của Ôn Nhiên. Lúc này, thư ký của Ôn Cẩm đi tới, mỉm cười nói: "Tổng giám đốc Ôn, hơn mười phút trước, có người bảo tiệm hoa gửi hoa tới cho cô Ôn."

Ôn Cẩm khẽ nhíu mày, ậm ừ với cô ta một tiếng, thư ký xoay người về văn phòng mình tiếp tục làm việc.

Vào trong văn phòng, Ôn Nhiên cầm bó hoa hồng lên, rút từ bên trong ra một tấm thiệp, khi nhìn thấy nét chữ mang theo ba phần quen thuộc, bảy phần xa lạ kia, cô khẽ nhíu mày.

"Nhiên Nhiên, ai tặng hoa vậy?"

Ôn Cẩm nhìn Ôn Nhiên với ánh mắt dò xét, bó hoa này, nếu không phải Mặc Tu Trần tặng, vậy thì là người đàn ông nào thầm mến Nhiên Nhiên, muốn nhân lúc Mặc Tu Trần không có ở thành phố G mà tới quyến rũ vợ người ta đây.

"Mặc Tử Hiên."

Ôn Nhiên thản nhiên thốt ra một cái tên, tiện tay vứt tấm thiệp vào thùng rác bên cạnh, mới ngước mắt nhìn anh: "Anh, bảo thư ký của anh đem bó hoa này đi đi."

"Mặc Tử Hiên, hắn ta rốt cuộc muốn làm gì, chẳng lẽ hắn biết Hạo Thần là công ty của Mặc Tu Trần, nên dùng cách này để trả đũa cậu ấy?"

Hạo Thần và tập đoàn MS đang kinh doanh, hiện nay hai công ty cạnh tranh, đối lập đủ đường, Mặc Tử Hiên chắc là đang đau đầu nhức óc lắm, đấu không lại Hạo Thần thì liền phóng hỏa sau sân nhà người ta? Thế nhưng Mặc Tử Hiên sao không nghĩ xem, hắn làm vậy có ý nghĩa gì, sẽ khiến Mặc Tu Trần ghen tuông, hay là có thể nhận được sự đáp lại của Ôn Nhiên? Hắn chẳng qua chỉ tự biến mình thành trò hề mà thôi. Tình cảm của Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần đâu phải cứ xa nhau hai ngày là có thể để người khác thừa cơ chen chân vào.

"Nhiên Nhiên, anh mang đi vứt giúp em đây, em đừng để ý tới Mặc Tử Hiên."

Ôn Cẩm cầm bó hoa hồng đi ra khỏi văn phòng, Ôn Nhiên ngồi xuống sau bàn làm việc, vừa mở máy tính lên thì chuông điện thoại vang lên.

Nhìn thấy số gọi đến, cô lập tức nhíu mày, do dự một lát mới nhấn nút nghe, giọng điệu lạnh lùng nói: "Mặc Tử Hiên, nếu anh muốn hỏi tôi có thích bó hoa anh tặng hay không, thì bây giờ tôi nói cho anh biết, tôi không thích. Dù anh có ý gì đi chăng nữa, tốt nhất anh hãy dừng lại ở đây, đừng có tới quấy rầy tôi nữa."

"Nhiên Nhiên, tôi không có mục đích gì cả, chỉ là nghe nói bệnh của em đã khỏi, nên tặng bó hoa để chúc mừng thôi."

Lời của Ôn Nhiên nằm trong dự liệu của Mặc Tử Hiên, tuy anh ta có chút thất vọng nhưng vì đã sớm nghĩ tới cô sẽ trả lời như vậy nên cũng không khó để chấp nhận. Vẫn có thể dùng giọng điệu bình tĩnh ôn hòa để giải thích với cô.

Ôn Nhiên cười lạnh: "Không cần."

Có ai tặng hoa hồng đỏ để chúc mừng bệnh nhân bình phục bao giờ không?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:619
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.