Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 20622 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tôi đưa cô ấy lên lầu trước

❊ ❊ ❊

Cố Khải hơi nhíu mày như đang suy tư, vừa định nói gì đó thì tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Anh lấy điện thoại ra xem, là Thẩm Ngọc Đình gọi đến.

Biết tin Ôn Nhiên đã trở về, Thẩm Ngọc Đình cũng vội vàng chạy tới.

"Nhiên Nhiên, mình nghe nói bệnh của cậu đã khỏi rồi, trông cậu bây giờ có sắc mặt tốt hơn trước nhiều lắm."

Thẩm Ngọc Đình vừa bước vào liền ôm chầm lấy Ôn Nhiên, sau khi buông ra, đôi mắt đẹp của cô đánh giá bạn mình từ trên xuống dưới, rồi nở nụ cười rạng rỡ.

Trên mặt Ôn Nhiên cũng tỏa ra nụ cười tươi tắn, cô vui vẻ nói: "Ừm, tĩnh dưỡng thêm một thời gian nữa là sẽ hoàn toàn bình phục."

Thẩm Ngọc Đình gật đầu: "Vậy thì thời gian này cậu phải tĩnh dưỡng cho tốt, dù sao Tu Trần cũng đã từ chức rồi, có thể dành cả ngày để ở bên cậu. Có anh ấy giám sát, chắc cậu sẽ sớm béo lên thôi."

Cô liếc ánh mắt qua Mặc Tu Trần đang đứng cạnh Ôn Nhiên. Anh mày giãn rộng, ánh mắt ôn nhu, khóe miệng cong lên một độ cong nhàn nhạt, ánh nhìn vẫn luôn dừng trên người Ôn Nhiên, chỉ lúc cô mới bước vào là liếc nhìn một cái, sau đó lại dời đi.

"Ngọc Đình, Nhiên Nhiên ngày mai phải đến dược xưởng đi làm rồi. Cô ấy ấy à, e là kiểu người ăn gì cũng không béo lên nổi, cho dù Tu Trần có canh giữ hai mươi bốn giờ, bắt cô ấy ăn không ngừng nghỉ, cô ấy cũng chẳng tăng thêm được mấy lạng thịt đâu."

Cố Khải đứng một bên trêu chọc. Thẩm Ngọc Đình ngạc nhiên hỏi: "Nhiên Nhiên, sức khỏe cậu vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, sao đã quay lại đi làm rồi? Tu Trần, anh cũng đồng ý sao?"

"Ừm, Nhiên Nhiên quay về giúp A Cẩm vài ngày, tin rằng cậu ấy sẽ không để Nhiên Nhiên mệt mỏi đâu."

Mặc Tu Trần mỉm cười giải thích, đây cũng là lý do anh yên tâm để Nhiên Nhiên trở lại làm việc. Anh biết, sự cưng chiều của Ôn Cẩm dành cho Ôn Nhiên không hề ít hơn anh – một người chồng như anh.

Thực ra, cho dù có ngày anh rời xa Nhiên Nhiên, thì cô cũng có rất nhiều người chăm sóc.

Cho dù là Ôn Cẩm hay Cố Khải, họ đều là những người anh trai cưng chiều Nhiên Nhiên, không nỡ để cô chịu chút tổn thương nào, ngoài họ ra, còn có A Mục...

Cho nên, dù Mặc Tu Trần có nghĩ đến một vài chuyện mà cảm thấy không nỡ, thấy đau lòng, nhưng anh lại không hề lo lắng về cuộc sống của Nhiên Nhiên sau khi rời xa anh.

Thẩm Ngọc Đình nghe Mặc Tu Trần nói vậy thì không nói gì thêm nữa, cô ngồi xuống rồi lại hỏi Ôn Nhiên những ngày qua ở A thị đã đi chơi những đâu.

"Tổng giám đốc, Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên đã về G thị rồi."

Trong văn phòng tổng giám đốc trên tầng cao nhất của tập đoàn MS, Trình Giai đang báo cáo tình hình mới nhất cho Mặc Tử Hiên đang ngồi sau bàn làm việc.

Mặc Tử Hiên đã đạt được thỏa thuận với cô ta, hai người mỗi bên đều có mục đích riêng, nhưng mục tiêu lại thống nhất – chia rẽ Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên.

"Về rồi sao?" Mặc Tử Hiên ngẩng đầu khỏi tập tài liệu, nhìn về phía Trình Giai đang đứng trước mặt, trong mắt cô ta lộ vẻ kích động và nôn nóng bị kìm nén. "Vâng, sáng nay vừa về. Tổng giám đốc, kế hoạch của chúng ta có thể thực hiện rồi."

"Không vội, cô cứ về làm việc trước đi, khi nào thời cơ đến tôi sẽ thông báo cho cô."

Mặc Tử Hiên suy tư một lát rồi phất tay với Trình Giai.

Trình Giai mím môi, bước ra khỏi văn phòng. Mặc Tử Hiên lấy điện thoại ra gọi, báo tin Mặc Tu Trần đã trở về cho Mặc Kính Đằng, sau đó lại gọi nội bộ, sắp xếp công việc rồi cầm chìa khóa xe rời khỏi văn phòng.

Anh ta đồng ý hợp tác với Trình Giai, thực chất chẳng hề chân thành.

Trong mắt Mặc Tử Hiên, Trình Giai không đáng tin. Cô ta từng là quân cờ do mẹ anh ta đào tạo, nhưng lại đem lòng yêu sâu đậm Mặc Tu Trần, thậm chí phản bội mẹ anh ta, một người phụ nữ như vậy, bất cứ lúc nào cũng có thể phản bội anh ta.

So với Trình Giai, anh ta tin tưởng Mặc Kính Đằng hơn.

Dù thế nào đi nữa, anh ta vẫn là con ruột của Mặc Kính Đằng, trong tình cảnh quan hệ cha con giữa Mặc Kính Đằng và Mặc Tu Trần đang bế tắc như vậy, Mặc Kính Đằng không thể nào hoàn toàn vứt bỏ anh ta.

Mà chính bản thân anh ta trong những ngày tháng ngồi ở vị trí tổng giám đốc này, mới thấu hiểu được tư vị trong đó, chẳng hề hào nhoáng cao quý, đáng ngưỡng mộ như trong mắt người ngoài.

Những ngày qua, anh ta chưa đêm nào ngủ ngon giấc, vô số văn kiện cần phê duyệt, vô vàn quyết sách đang chờ anh ta đưa ra, ngoại xâm nội loạn, tất cả dồn tích lại, giống như một ngọn núi lớn đè nặng khiến anh ta không thở nổi.

Kể từ ngày nói chuyện với Mặc Kính Đằng ở bệnh viện, Mặc Tử Hiên bỗng nhiên nhận rõ nội tâm của chính mình, anh ta thực ra nguyện chọn Ôn Nhiên hơn là công ty. Nếu thực sự có thể cùng Ôn Nhiên sống những ngày tháng hạnh phúc, lại còn có khoản cổ tức khả quan mỗi năm, thì cuộc sống đó, chắc chắn vô cùng thoải mái.

Một tiếng sau, Mặc Tử Hiên đến nhà tù nơi mẹ anh ta đang thụ án.

Biệt thự vùng ngoại ô G thị.

Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên về đến nhà, Dì Trương, Chú Lưu, Tiểu Lưu, Thanh Phong, Thanh Dương, tất cả mọi người đều đang đứng ở cửa chờ đón họ trở về.

Tin tức bệnh tình của Ôn Nhiên đã khỏi, mọi người đều đã biết.

"Đại thiếu gia, tôi nghe nói cậu và Đại thiếu phu nhân sắp tổ chức lại hôn lễ, thật sự quá tốt rồi..."

Dì Trương vui mừng như đang đón con dâu vậy, thực ra, bà cũng coi Mặc Tu Trần như con trai của mình. Lúc cậu và Nhiên Nhiên kết hôn đã không tổ chức hôn lễ, nay hai người đã trải qua bao nhiêu sóng gió, việc tổ chức lại hôn lễ thực sự là một chuyện khiến người ta cảm động và phấn khích.

Mặc Tu Trần không ngờ tên Cố Khải đó lại lan truyền tin tức đi khắp nơi, anh chỉ mỉm cười, không giải thích việc Ôn Nhiên đã đổi ý, mà bảo Thanh Phong lấy quà từ trong xe ra rồi phân phát.

"Sáng nay Nhiên Nhiên dậy hơi sớm, trên máy bay lại không nghỉ ngơi, tôi đưa cô ấy lên lầu nghỉ ngơi một chút trước. Các người cứ làm việc của mình đi."

Mặc Tu Trần dặn dò một câu nhàn nhạt, nắm tay Ôn Nhiên đi vào phòng khách, lên lầu trở về phòng ngủ chính.

Những ngày họ ra nước ngoài, phòng ốc ngày nào cũng có người dọn dẹp. Lúc này, rèm cửa sát đất đã được vén lên, ánh nắng chiếu xuyên qua lớp kính trong suốt, căn phòng sáng bừng.

Mặc Tu Trần bước tới, cầm điều khiển từ xa hạ rèm cửa xuống, căn phòng vừa rồi còn sáng chói mắt bỗng chốc tối xuống, tựa như một người đàn ông phong mang sắc sảo đột nhiên trở nên trầm mặc, ôn nhu như ngọc. Nhưng ánh sáng kiểu này lại khiến cô thích hơn sự sáng sủa lúc nãy.

"Nhiên Nhiên, em có muốn đi tắm trước rồi ngủ một giấc không?"

Nhiệt độ ở G thị cao hơn A thị, họ vừa xuống máy bay đã cảm nhận được điều đó.

Bây giờ đã là đầu mùa hè, ánh nắng tuy không quá gay gắt nhưng rốt cuộc vẫn rất chói chang. Từ sân bay ra đến bãi đỗ xe, Mặc Tu Trần vẫn luôn dùng tay che lên trán Ôn Nhiên vì sợ cô bị nắng chiếu vào.

"Được, em đi tắm trước, rồi ngủ một giấc."

Ôn Nhiên đúng là hơi buồn ngủ. Tối qua, họ vốn không định ngủ muộn, nhưng sau khi nằm xuống, cô lại kể với Mặc Tu Trần chuyện Phó Kinh Nghĩa có vợ và con gái.

Hậu quả của câu nói đó là hai người bất tri bất giác lại trò chuyện thêm một tiếng đồng hồ.

Trớ trêu thay, đã mười hai giờ đêm mà cô vẫn không hề buồn ngủ, những chuyện cũ thời thơ ấu cứ như đang chiếu phim, không ngừng hiện lên trong tâm trí.

Cuối cùng, chính cô cũng không biết mình đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào, nhưng dù là ngủ, cô cũng mơ liên miên suốt đêm, nửa đêm vẫn là Mặc Tu Trần đánh thức cô dậy.

Cũng may là cô không giống như đêm hôm đó, khóc lóc tỉnh dậy!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:619
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.