Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 20758 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
671 Tâm hữu linh tê

❊ ❊ ❊

Nhiên Nhiên, có lẽ, Tu Trần sợ việc cậu ấy và A Mục về nước phải chuyển máy bay hai lần, dừng lại giữa chừng hai lần bị em biết, nên mới chọn lúc chuyển chặng mà gọi điện cho em đấy.

Cố Khải mỉm cười nhìn Ôn Nhiên, trong tay vẫn còn cầm chiếc thìa ăn súp.

Ôn Nhiên cũng cười, nhưng nụ cười trông vẫn thoáng chút u buồn: "Anh, không phải vậy đâu, Tu Trần gọi cho em vào lúc này là vì anh ấy đoán ra chắc chắn em sẽ tranh thủ về trước khi họ về nước, biết em đi chuyến bay đó, giờ này chắc đã xuống máy bay rồi."

"Chẳng lẽ cậu ta gọi cho hãng hàng không để xác nhận chắc chắn như vậy sao?"

Cố Khải vừa nói vừa gắp một cái cánh gà bỏ vào đĩa trước mặt cô.

"Có lẽ anh ấy cũng không chắc chắn, giống như suy đoán của em lúc này vậy, anh ấy chỉ dựa vào trực giác và suy luận mà gọi điện thôi. Nếu không thì với việc em tắt máy gần hai mươi tiếng đồng hồ, vừa rồi anh ấy đã không thể nào không hỏi em lý do."

Đây cũng là một điểm rất quan trọng.

Cố Khải sững người một lúc, ngay sau đó lộ vẻ khâm phục: "Nhiên Nhiên, bất kể Tu Trần có biết em đã đến nước D hay không, giờ anh thật sự tin lời em nói lúc nãy, là em hiểu Tu Trần hơn tất cả chúng anh."

Cô phân tích đâu ra đó, từng chi tiết nhỏ cô đều để ý thấy.

Cố Khải nhìn em gái mình, trong lòng thực sự vô cùng cảm khái.

Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên tuy kết hôn chưa lâu, yêu nhau chưa lâu, nhưng giữa họ thực sự đã trải qua bao sóng gió, chặng đường đi tới nay, chuyện gì cũng đã nếm trải.

Anh thật lòng hy vọng lần này Tu Trần trở về có thể để Nhiên Nhiên đi cùng anh ấy sang nước D, chứ không phải hai người cách nhau Thái Bình Dương mà cứ nhớ nhung đối phương như thế này.

Đêm đó, Ôn Nhiên không về nhà cô và Mặc Tu Trần mà theo Cố Khải về nhà họ Cố.

Phòng của cô, trước đây Cố Khải đã bài trí y hệt căn phòng của cô tại nhà họ Ôn, ngủ ở đây không hề cảm thấy lạ lẫm.

Ngày hôm sau, cô ngủ đến gần trưa mới dậy, Cố Khải về nhà ăn cơm trưa cùng cô, sau bữa trưa, anh lại đưa cô về công ty, buổi chiều tan làm thì Ôn Cẩm đưa cô về nhà.

Thanh Phong và Thanh Dương nhìn thấy cô trở về thì vừa kinh ngạc, vừa vui mừng.

Ngay cả Tiểu Lưu vốn tính thật thà cũng vui vẻ cười nói: "Đại thiếu phu nhân, cô về đúng lúc lắm, đại thiếu gia cũng sắp từ nước ngoài về rồi."

Ôn Nhiên khẽ cười: "Tôi biết, anh ấy đã gọi cho tôi rồi."

---❊ ❖ ❊---

Khi nhận được điện thoại của Giang Lưu lần nữa, Ôn Nhiên có chút ngỡ ngàng.

Những ngày này xảy ra quá nhiều chuyện, cộng thêm hôm nay là ngày Mặc Tu Trần trở về, trong lòng cô luôn nhớ mong anh, lúc điện thoại reo, cô cứ tưởng là Mặc Tu Trần gọi tới nên lập tức rút ra xem.

Kết quả, nhìn thấy một dãy số, trên gương mặt nhỏ nhắn của cô lập tức hiện lên vẻ ngơ ngác, bởi vì từng nhờ Cố Khải điều tra Giang Lưu nên cô không khỏi cảm thấy dãy số này có chút quen thuộc.

Cô nhìn chằm chằm vài giây, cuối cùng cũng nhớ ra, liền nhấn nút nghe: "Alo!"

"Chào cô Ôn, tôi là Giang Lưu, bạn trai của Ngọc Đình, tôi muốn nhờ cô giúp một việc."

Giọng nói lọt vào tai cô trầm thấp ôn nhu, có chút quen thuộc, cô chớp chớp mắt, bình tĩnh hỏi: "Giúp việc gì?"

"Ngọc Đình hiểu lầm tôi một chút, mấy ngày nay cứ không thèm đếm xỉa đến tôi, tôi không tìm được cô ấy, muốn nhờ cô giúp tôi liên lạc với cô ấy một chút."

Có thể nghe ra, Giang Lưu rất lo lắng cho Thẩm Ngọc Đình, lúc nói câu này, giọng điệu không còn ôn nhu như vừa nãy nữa, mà thấm đẫm sự lạc lõng và đau buồn ẩn hiện.

"Hiểu lầm? Vậy anh có tiện kể cho tôi nghe giữa hai người đã xảy ra hiểu lầm gì không? Như vậy, khi tôi liên lạc được với chị Ngọc Đình, cũng dễ dàng giúp anh khuyên nhủ chị ấy hơn."

Ôn Nhiên không lập tức đồng ý với yêu cầu của Giang Lưu mà đặt câu hỏi trước.

Cô biết trước đây Giang Lưu và Trình Giai có chút dây dưa, dù giữa anh và Trình Giai có tình cảm hay không, nhưng xét cho cùng, họ cũng từng có mối quan hệ đó.

Trực giác mách bảo Ôn Nhiên rằng việc Thẩm Ngọc Đình không thèm để ý tới Giang Lưu có liên quan đến Trình Giai.

"Cô Ôn, không giấu gì cô, Ngọc Đình giận tôi là vì cô ấy hiểu lầm tôi và Trình Giai vẫn còn qua lại."

Giang Lưu không giải thích việc anh quen biết Trình Giai trước khi quen Thẩm Ngọc Đình, là vì trong tiềm thức anh tin vào những lời Trình Giai nói lần trước. Anh và Thẩm Ngọc Đình ở bên nhau lâu như vậy, anh không tin là Cố Khải chưa từng điều tra về anh.

Hơn nữa, lần trước anh còn gọi điện nhắc nhở Ôn Nhiên.

Ôn Nhiên im lặng một lát rồi đồng ý với anh: "Lát nữa tôi sẽ gọi thử cho chị Ngọc Đình, lát sau sẽ báo lại cho anh."

"Cảm ơn cô, cô Ôn."

Giang Lưu nghe cô đồng ý, lập tức xúc động cảm ơn.

"Anh không cần vội cảm ơn tôi, tôi vừa đi công tác về, vẫn chưa liên lạc với chị Ngọc Đình, anh cứ đợi điện thoại của tôi đi."

Ôn Nhiên thở dài, cúp máy.

Ôn Nhiên không gọi trực tiếp cho Thẩm Ngọc Đình mà bấm số của Cố Khải, muốn hỏi thăm từ chỗ anh xem anh có biết chút nội tình nào không.

Điện thoại reo rất lâu mới được bắt máy, giọng Cố Khải truyền đến: "Nhiên Nhiên, sao giờ này lại gọi điện, có phải Tu Trần về rồi không?"

Cố Khải hỏi như vậy là vì Mặc Tu Trần và Đàm Mục rốt cuộc mấy giờ tới thành phố G, không ai trong bọn họ biết cả.

"Anh, không phải Tu Trần về, em muốn hỏi anh, mấy ngày nay chị Ngọc Đình có đi làm không?"

"À, em nói Ngọc Đình hả, cô ấy đi công tác rồi, chính là sau khi em đến nước D thì cô ấy đi công tác, sao thế, có việc tìm cô ấy à?"

Ôn Nhiên sững người, hèn chi Giang Lưu không tìm được Thẩm Ngọc Đình.

"Anh, chị Ngọc Đình đi công tác ở đâu vậy?"

Ôn Nhiên tiếp tục hỏi, Cố Khải đành nói với cô: "Cô ấy đi tham gia một buổi giao lưu học thuật, trước khi em gọi điện thì cô ấy vừa gọi cho anh, nói chiều nay sẽ về, ba giờ rưỡi tới thành phố G."

"Ồ, vậy giờ này chắc chị ấy chuẩn bị lên máy bay rồi."

Ôn Nhiên dường như đang lẩm bẩm một mình, giọng rất nhỏ, nhưng Cố Khải vẫn nghe thấy, cười nói: "Đúng vậy, lúc cô ấy gọi điện là đang ở sân bay. Nhiên Nhiên, em nhớ Ngọc Đình đến vậy sao? Hay là lát nữa chúng ta đi thẳng ra sân bay luôn đi, đằng nào hôm nay Tu Trần và A Mục cũng về."

"Anh, em là nhận lời người khác, đã vậy chiều nay chị Ngọc Đình về thì đúng là em phải ra sân bay đón chị ấy rồi."

Cố Khải hơi ngạc nhiên hỏi: "Nhận lời người khác? Nhiên Nhiên, lời này của em là ý gì, anh không hiểu."

Ôn Nhiên cười hì hì, nghĩ thầm Cố Khải không biết việc giữa Thẩm Ngọc Đình và Giang Lưu đã xảy ra vấn đề, chắc là Thẩm Ngọc Đình chưa kể với anh, cô cũng không tiện tuyên truyền ầm ĩ chuyện của Thẩm Ngọc Đình và Giang Lưu, bèn cố tỏ ra bí ẩn nói: "Anh không hiểu cũng không sao, lát nữa đến sân bay, anh tự hỏi chị Ngọc Đình là được."

"Xì, không nói thì thôi, anh cũng chẳng buồn quan tâm." Cố Khải là người đàn ông kiêu ngạo, nghe Ôn Nhiên không muốn nói cũng không hỏi thêm, trái lại còn ra vẻ "cô có nói thì anh cũng chưa chắc đã quan tâm".

Nửa tiếng sau, điện thoại của Ôn Nhiên lại reo lên, giọng Cố Khải truyền tới từ trong điện thoại: "Nhiên Nhiên, anh đang ở cổng công ty em, em ra đây đi, chúng ta đi sân bay đón Ngọc Đình, cả Tu Trần và A Mục nữa."

"Vâng, em xuống ngay."

Ôn Nhiên cất hộp trang điểm vào, đứng dậy rời khỏi bàn làm việc, bước về phía cửa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:657
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.