Hành lang bên ngoài phòng bao ánh sáng tương đối u tối.
Những lúc không có người, nơi đây trở nên vô cùng tĩnh mịch, chỉ có giọng nói của Bạch Tiêu Tiêu đang trôi trong không khí. Nơi góc rẽ có một bồn hoa nhỏ, vào mùa hoa nở rộ này, không khí hít vào mũi đều mang theo hương hoa dìu dịu.
Không biết mẹ Bạch đã nói gì ở đầu dây bên kia mà sắc mặt Bạch Tiêu Tiêu thay đổi, cô tức giận và rối bời nói: "Mẹ, Lạc Hạo Phong không giống như mẹ nói, mẹ đừng vì một Tiêu Dục Đình mà cho rằng tất cả đàn ông trên đời này đều không có người tốt, được không?"
Ôn Nhiên khẽ nhíu mày, yên lặng lấy điện thoại ra giết thời gian.
"Con đúng là đã hứa với mẹ sẽ không qua lại với anh ấy, nhưng mẹ à, chuyện tình cảm không phải con muốn thế nào là được thế ấy. Bây giờ con không kiểm soát nổi trái tim mình, chính là đã thích anh ấy rồi thì phải làm sao đây?"
Giọng Bạch Tiêu Tiêu cao dần lên, không còn thấp như lúc ban đầu.
"Mẹ yên tâm, con không tùy tiện như vậy. Con còn có việc, để vài hôm nữa con về nhà rồi nói sau."
Thực sự không muốn nghe mẹ nói thêm nữa, Bạch Tiêu Tiêu tìm một cái cớ, nhanh chóng cúp điện thoại. Cô hít sâu một hơi, không nói gì mà lại bấm một dãy số khác.
Nhìn gương mặt xinh đẹp đang nhuốm vẻ giận dữ của cô, Ôn Nhiên đại khái đoán được cô gọi điện cho ai. Cô ấy ở tận thành phố A, mới bắt đầu với Lạc Hạo Phong được mấy ngày mà mẹ cô đã biết ngay lập tức.
Rõ ràng, có người đã nói với mẹ cô.
Mà người này, ngoại trừ Tiêu Dục Đình cùng đi công tác và ở chung một khách sạn với cô ra, thì không còn ai khác.
Tiêu Dục Đình từng bắt gặp Bạch Tiêu Tiêu và Lạc Hạo Phong đi ăn khuya cùng nhau, còn bắt gặp Lạc Hạo Phong đưa Bạch Tiêu Tiêu về phòng khách sạn, hơn nữa còn nhìn thấy đúng cảnh Lạc Hạo Phong cúi đầu hôn lên trán Bạch Tiêu Tiêu.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối, giọng Tiêu Dục Đình truyền đến, có chút vui vẻ: "Alo, Tiêu Tiêu, có chuyện gì sao?"
"Tiêu Dục Đình, có phải anh gọi điện cho mẹ tôi không?"
Bạch Tiêu Tiêu tức giận chất vấn. Ở đầu dây bên kia, Tiêu Dục Đình như sững lại một chút, sau đó dùng giọng điệu quan tâm hỏi: "Tiêu Tiêu, em sao vậy, chẳng lẽ dì gọi điện mắng em à?"
"Tiêu Dục Đình, anh không thừa nhận thì tôi cũng biết, người đó chắc chắn là anh." Bạch Tiêu Tiêu không đủ kiên nhẫn nói tiếp với Tiêu Dục Đình, tức giận hỏi: "Tiêu Dục Đình, rốt cuộc anh có tâm địa gì? Có phải vì chuyện của anh và Linda lần trước nên anh muốn trả thù tôi không?"
"Tiêu Tiêu, trong mắt em, anh là loại người tồi tệ đến thế sao?"
Đầu dây bên kia, Tiêu Dục Đình hỏi với giọng đầy cay đắng. Anh ta đã sớm biết chuyện mất mặt lần trước khi Linda gặp bố mẹ mình là do Lạc Hạo Phong giở trò. Nhưng anh ta làm vậy không phải vì muốn trả thù, mà là vì...
Bạch Tiêu Tiêu cười lạnh: "Anh là loại người nào không liên quan gì đến tôi cả. Tiêu Dục Đình, tôi chỉ muốn nói cho anh biết, tôi ở bên ai cũng không liên quan gì đến anh hết."
"Tiêu Tiêu, chúng ta đi vệ sinh thôi."
Thấy Bạch Tiêu Tiêu cúp điện thoại, Ôn Nhiên mới khẽ nói.
Bạch Tiêu Tiêu gật đầu, hai người vào nhà vệ sinh. Ôn Nhiên mỉm cười nói:
"Tiêu Tiêu, cậu đừng giận dì Kiều, bà ấy cũng là vì quan tâm cậu thôi. Danh tiếng của Lạc Hạo Phong trước đây quả thực không tốt lắm, đợi thời gian dài hơn, dì Kiều tự nhiên sẽ công nhận anh ấy thôi."
Bạch Tiêu Tiêu vẫn giữ vẻ mặt tức tối. Cô nhìn mình trong gương, hận hận nói: "Nhiên Nhiên, tớ không thể hiểu nổi suy nghĩ của mẹ tớ. Thái độ của bà ấy quá cứng rắn."
Ôn Nhiên chớp chớp mắt đầy nghi hoặc, "Dì Kiều nói thế nào?"
"Bà ấy bắt tớ chia tay ngay lập tức với Lạc Hạo Phong, bắt tớ quay về thành phố G ngay. Bà ấy còn nói đã bảo bố tớ mời rất nhiều thanh niên tuấn tú, nhân dịp sinh nhật bố tớ để tổ chức một buổi xem mắt cho tớ. Cậu nói xem bà ấy có quá đáng không cơ chứ!"
Bạch Tiêu Tiêu nói xong, lồng ngực lại phập phồng vì giận dữ.
Ôn Nhiên cũng thấy hơi ngạc nhiên một chút, dì Kiều không phải loại người làm mẹ vô lý, trước đây Bạch Tiêu Tiêu chấp niệm với Tiêu Dục Đình, bà tuy khuyên cô mấy lần, bảo cô buông tay, nhưng hình như cũng không bao giờ cứng rắn như bây giờ.
Có lẽ, chính là vì bà cảm thấy trước đây mình quá nuông chiều Tiêu Tiêu, khiến cô vì Tiêu Dục Đình mà bị tổn thương, đau khổ suốt một thời gian dài, lần này bà mới cứng rắn bắt cô không được tiếp tục nữa.
Chỉ nhìn bề ngoài, Lạc Hạo Phong đúng là không phải kiểu đàn ông nhìn cái đã tạo cảm giác an toàn ngay. Anh ta có gương mặt yêu nghiệt, còn mang vẻ phong lưu, thường xuyên bất cần đời, không có chút đứng đắn nào.
"Tiêu Tiêu, còn chú Bạch thì sao? Hay là cậu nhờ chú ấy làm công tác tư tưởng với dì Kiều xem."
Ôn Nhiên hiến kế cho Bạch Tiêu Tiêu. Dù thế nào đi nữa, cô cũng không muốn Bạch Tiêu Tiêu và mẹ cô ấy vì Lạc Hạo Phong mà nảy sinh mâu thuẫn, nếu không chỉ khiến con đường giữa cô và Lạc Hạo Phong thêm khó khăn mà thôi.
Đôi mắt Bạch Tiêu Tiêu sáng lên, gương mặt lập tức nở nụ cười: "Nhiên Nhiên, cậu không nói tớ quên mất, đúng là bị mẹ làm cho tức đến ngốc rồi. Lát nữa về khách sạn, tớ sẽ gọi điện cho bố. Bảo ông ấy khuyên mẹ, thật không hiểu nổi, sao bà ấy lại ghét Lạc Hạo Phong đến thế."
Ôn Nhiên thấy cô lộ nụ cười, cũng cười theo: "Cậu đấy, bị tình yêu làm cho mờ mắt rồi. Mà này, tốc độ phát triển của cậu và Lạc Hạo Phong nhanh thật đấy, coi như tiền công, cậu có nên kể cho tớ nghe hai người đã tiến triển đến đâu rồi không?"
Khi nói đến đoạn sau, mắt Ôn Nhiên tràn đầy vẻ trêu chọc.
Bạch Tiêu Tiêu mắng yêu cô: "Đợi khi nào chúng tớ ghi bàn hết các chốt, tớ nhất định sẽ báo cáo với cậu."
"Phụt — vậy thì tớ cứ chờ thôi."
Ôn Nhiên xoay người bước vào buồng vệ sinh, Bạch Tiêu Tiêu cũng cười cười bước vào buồng bên cạnh.
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng ngủ lúc đêm khuya, ánh sáng dịu nhẹ và u tối.
Trên chiếc giường lớn rộng rãi mềm mại, Ôn Nhiên đang nằm nghiêng ngủ, dung nhan điềm tĩnh. Cách đó vài mét, trên chiếc ghế sofa da thật, Mặc Tu Trần thần sắc tập trung, mười ngón tay thon dài trắng trẻo lướt nhanh trên bàn phím. Những tiếng động khẽ khàng vang lên rất nhịp nhàng trong căn phòng, tựa như một chuỗi nốt nhạc du dương.
Mỗi tối, sau khi Ôn Nhiên ngủ say, anh mới xuống giường, mở laptop bắt đầu làm việc.
Điện thoại reo, anh buông laptop, cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn trà rồi nhấn nút nghe, đôi môi mỏng khẽ mở, thản nhiên ‘alo’ một tiếng.
"Tu Trần, con đang ở đâu?"
Trong điện thoại truyền đến một giọng nói già nua trầm thấp, có lẽ vì cách qua điện thoại nên nghe xa lạ nhiều hơn là quen thuộc. Người đàn ông có quan hệ huyết thống với anh, vậy mà lại khiến anh cảm thấy xa lạ nhiều hơn quen thuộc.
Một tia lạnh lẽo hiện lên nơi chân mày, Mặc Tu Trần tựa người vào ghế sofa, giọng lạnh nhạt và xa cách: "Có chuyện gì không?"
Từ khi rời khỏi tập đoàn MS, anh đã cảm thấy mình không còn liên quan gì đến Mặc Kính Đằng nữa rồi.
"Tu Trần, khi nào con mới về?"
Mặc Kính Đằng im lặng một lúc trong điện thoại, không biết là vì không hài lòng với giọng điệu và thái độ của anh, hay đang suy nghĩ xem phải tiếp tục cuộc gọi này thế nào.
Cuối cùng, ông ta vẫn không nói thẳng mục đích gọi cuộc điện thoại này, mà chỉ vòng vo hỏi anh khi nào về, nhằm che giấu sự thật là ông ta đã biết anh đang ở thành phố A.
"Không biết."
Câu trả lời không chút suy nghĩ và do dự của Mặc Tu Trần, trong tai Mặc Kính Đằng không nghi ngờ gì chính là sự lạnh lùng và qua loa của anh, nhưng ông ta không thể nổi giận với anh như cách đối xử với Mặc Tử Hiên được.