Căn hộ của Mặc Tu Trần rất gần công ty Hạo Thần.
Mấy ngày nay, Cố Khải cũng ở lại chỗ anh. Tuy nhiên, sau khi nhận được điện thoại của Ôn Cẩm nói rằng Ôn Nhiên đã vội vã đến sân bay, Cố Khải liền thu dọn quần áo của mình, bảo rằng không muốn để Nhiên Nhiên biết anh ta đang ở thành phố C.
Mặc Tu Trần mở cửa, dắt tay Ôn Nhiên vào trong.
"Tu Trần, anh không thuê bảo mẫu sao?"
Ôn Nhiên bước vào nhà, trước tiên đi tham quan căn hộ của anh, phong cách trang trí rất tinh tế, đúng là gu thẩm mỹ của anh.
"Nhiên Nhiên, qua đây, uống miếng nước trước đã."
Mặc Tu Trần rót nước, đứng trước ghế sô pha gọi Ôn Nhiên đang đi tuần quanh các phòng.
Ôn Nhiên cười hắc hắc, đi tới chỗ sô pha, nhận lấy ly nước lọc trong tay anh rồi uống một ngụm. Cô cầm ly nước, ngước gương mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh: "Nếu không phải anh và anh trai em gọi điện thoại cho nhau, chưa biết chừng em đã phát hiện ra chút manh mối nào đó rồi."
"Haha, thế thì lát nữa em cứ tiếp tục tìm nhé."
Mặc Tu Trần cười lớn, mày mắt thư thái, tâm tình vui vẻ.
Ôn Nhiên lườm anh một cái, tiếp tục cúi đầu uống nước. Thấy cô uống xong ly nước, Mặc Tu Trần lấy ly trên tay cô đặt xuống bàn trà, rồi ôm chặt lấy cô vào lòng, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.
"Nhiên Nhiên, có nhớ anh không?"
Giọng nói của Mặc Tu Trần trầm thấp và đầy từ tính, mang theo sức quyến rũ mê hoặc lòng người, nhất là đối với Ôn Nhiên đang yêu anh sâu đậm, những lời này lọt vào tai cô khiến nhịp tim cô không tự chủ được mà loạn nhịp.
Trong đôi mắt trong veo của cô ngưng tụ chút nhu tình, gương mặt trắng trẻo như ngọc vì hơi thở của anh mà phiếm lên một tầng ửng hồng, cả người cô toát lên vẻ thẹn thùng quyến rũ không thốt nên lời.
Mặc Tu Trần không kìm lòng được cúi đầu, ngay khi cô hé môi định trả lời, đôi môi mỏng hơi lạnh của anh đã phủ lên cánh môi mềm mại của cô.
Bốn cánh môi dán chặt vào nhau.
Ôn Nhiên toàn thân chấn động, cảm giác tê dại như luồng điện chạy dọc qua tim, đôi tay cô không đợi đại não ra lệnh đã vô thức ôm chầm lấy Mặc Tu Trần, dùng sự nhiệt tình đáp lại để bày tỏ nỗi nhớ nhung của mình.
Mặc Tu Trần rất nhanh đã kết thúc nụ hôn này, không để mọi chuyện phát triển đến mức không thể kiểm soát.
"Nhiên Nhiên, anh đi nấu cơm cho em ăn."
Sau khi bình ổn lại sự nóng nảy trong người, Mặc Tu Trần mở lời với giọng khàn khàn, bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve đôi má ửng hồng của cô.
Ôn Nhiên gật đầu, dịu dàng nói: "Em giúp anh."
Trong bếp, Ôn Nhiên rửa rau, Mặc Tu Trần thái thịt. Sau khi chuẩn bị xong, cô đứng một bên nhìn anh xào nấu.
"Nhiên Nhiên, đi rót cho anh ly nước."
Ôn Nhiên đang mải mê ngắm nhìn, thì động tác đảo thức ăn của Mặc Tu Trần chợt khựng lại, anh không ngoảnh đầu lại mà phân phó.
Ôn Nhiên hơi ngẩn ra, ánh mắt lướt qua bàn tay đang cầm xẻng gỗ của anh, mỉm cười nói: "Được, em đi rót nước cho anh."
Cô xoay người đi ra khỏi bếp, đến phòng khách lấy nước.
Dáng lưng tuấn tú của Mặc Tu Trần hơi cứng đờ, bàn tay phải cầm xẻng gỗ chống lên mặt bàn đá, tay trái đặt lên trán, gương mặt điển trai thoáng nét tái nhợt.
Đợi cơn đau dịu đi, anh mới tiếp tục đảo thức ăn trong chảo.
Ở phòng khách, Ôn Nhiên rót nước rất chậm, khóe mắt cô liếc nhìn dáng lưng có chút cứng đờ trong bếp, không thấy được biểu cảm của anh, chỉ thấy bàn tay cầm xẻng gỗ của anh đang chống vào mép bàn.
Cô cắn chặt môi, nhìn thấy lưng anh không còn cứng đờ nữa, bàn tay chống trên bàn cũng buông ra, xẻng gỗ lại tiếp tục đảo trong chảo, lúc này cô mới bưng ly nước bước vào bếp, trên gương mặt lan tỏa nụ cười thanh lệ: "Tu Trần, nước đây anh."
Mặc Tu Trần quay đầu lại, nụ cười trên mặt che đi vẻ tái nhợt, thêm phần ôn nhuận tuấn nhã: "Cảm ơn Nhiên Nhiên."
"Anh nghỉ ngơi một chút đi, để em xào cho."
Ôn Nhiên đưa ly nước cho anh, không đợi anh từ chối đã giành lấy cái xẻng trong tay anh. Mặc Tu Trần vừa trải qua một cơn đau đầu, lúc này không đề phòng, thế là để Ôn Nhiên cướp mất cái xẻng.
"Nhiên Nhiên, không cần đâu."
"Anh đi uống nước đi, việc ở đây cứ giao cho em là được rồi."
Ôn Nhiên xua tay với anh, nụ cười trên gương mặt thanh lệ thật rạng rỡ, hoàn toàn không nhìn ra bất kỳ điều gì khác lạ.
Mặc Tu Trần bất lực cười cười: "Được rồi, vậy đổi lại anh đứng bên cạnh nhìn nhé."
"Cũng không cần anh đứng bên cạnh đâu, anh ra ngoài đi, anh nhìn em, em sẽ căng thẳng đấy." Ôn Nhiên lè lưỡi với anh, vẻ tinh nghịch đáng yêu khiến Mặc Tu Trần không nhịn được cười, cuối cùng vẫn nghe lời rời khỏi bếp, ra phòng khách chờ.
Bữa trưa của hai người, không cần làm quá nhiều món.
Ba món một canh, tốn chưa đầy một tiếng đồng hồ.
Việc bưng bê thức ăn Ôn Nhiên cũng không để Mặc Tu Trần làm. Mặc Tu Trần ngồi trước bàn ăn, nhìn cô xới cơm bưng tới cho mình, anh cười ôn nhu và hạnh phúc: "Nhiên Nhiên, em là người vợ tuyệt vời nhất thế giới."
Ôn Nhiên khẽ cười: "Anh khen em như thế, em có phải cũng nên lễ thượng vãng lai mà khen lại anh không nhỉ?"
Mặc Tu Trần kéo ghế cho cô, cười ôn nhuận nhã nhặn, lời nói ra lại chẳng hề khiêm tốn chút nào: "Khen đi, anh đang nghe đây."
Đôi mắt Ôn Nhiên lóe lên tia cười giảo hoạt, cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh, nghiêm túc nói: "Tu Trần, mắt nhìn người của anh rất tốt."
"Haha, nói không sai, mắt nhìn người của anh luôn luôn rất tốt, nếu không thì sao ngay từ khi em mới chỉ vài tuổi, anh đã biết em sẽ là người vợ tốt nhất thế giới, vất vả tìm kiếm em bao nhiêu năm nay rồi chứ."
"Chà, cái danh 'tốt nhất' này không dễ đảm đương đâu đấy."
Ôn Nhiên thở dài, gắp thức ăn vào bát anh, Mặc Tu Trần cười cảm ơn, rồi lại gắp thức ăn cho cô.
"Nhiên Nhiên, em đến thành phố C công tác mấy ngày?"
Mặc Tu Trần gắp một miếng thịt vào bát Ôn Nhiên, hỏi như vô tình.
Ôn Nhiên chớp chớp mắt, khẽ nói: "Không có chuyện gì lớn cả, ở đây một đêm, sáng mai em sẽ về thành phố G."
Cô cắn đũa, nũng nịu nói: "Nếu anh không nỡ để em đi, em cũng có thể xin nghỉ hai ngày, ở lại đây bầu bạn với anh hai hôm."
Mặc Tu Trần nghe vậy, đáy mắt lóe lên một tia sáng, nhưng rất nhanh sau đó lại nhớ đến tình trạng của bản thân, trong nụ cười len lỏi chút áy náy: "Nhiên Nhiên, anh rất muốn giữ em ở lại đây, không để em về thành phố G. Nhưng mà, hiện tại e là không được."
"Tại sao không được, anh đến thành phố C mới có hai ngày, chẳng lẽ đã có người mới rồi?"
Ôn Nhiên bỏ đũa xuống khỏi miệng, bĩu đôi môi nhỏ, cố tình tỏ vẻ không vui nhìn Mặc Tu Trần.
Mặc Tu Trần cười thấp: "Đừng nói là hai ngày, dù là hai năm, hai kiếp, anh cũng không tìm được ai tốt hơn em đâu. Ngày mai anh phải đi công tác, may mà em đến thành phố C hôm nay, nếu mai em mới đến thì anh đã không thể ở bên em rồi."
"Ồ, đi đâu công tác vậy?"
Sự không vui trên mặt Ôn Nhiên tan biến, cô cúi đầu, ăn một miếng cơm, rồi lại ngước mắt nhìn Mặc Tu Trần.
"Đi nước ngoài công tác, em còn nhớ hôm trước anh nhắc tới Tần Sâm và Liêu Đông Hưng không?"
Mặc Tu Trần đặt đũa xuống, bưng bát canh trước mặt lên uống một ngụm, hai ngày nay anh chẳng có chút khẩu vị nào.
Ôn Nhiên gật đầu: "Nhớ chứ, không lẽ anh định đi nước D, đến cái nhà máy rượu do vợ của Tần Sâm mở sao? Đúng rồi, tối qua em gặp Mặc Tử Hiên, anh ta cũng nói phía sau Phó Kinh Nghĩa có người chống lưng. Chắc chính là Tần Sâm và Liêu Đông Hưng mà chúng ta nghi ngờ đấy."
Mặc Tu Trần cầm thìa, vô thức khuấy bát canh, ôn hòa nói: "Đúng vậy, anh phải đi nước D một chuyến, biết đâu, Phó Kinh Nghĩa cũng đang ẩn náu tại nước D."