Đêm này, đã định là một đêm không bình yên.
Đàm Mục và Cố Khải vừa gọi điện thoại xong, đang định gọi cho Ôn Cẩm thì điện thoại của đối phương đã gọi tới.
"A Mục, anh vừa nhận được điện thoại của Thanh Phong, nói cậu ấy và Nhiên Nhiên trên đường về G thị bị phục kích, Nhiên Nhiên đã bị người ta bắt đi. Có phải Liêu Đông Hưng và Tần Sâm làm không? Bọn họ có gọi điện cho cậu không?"
Đàm Mục vừa nhấn nút nghe, chưa kịp mở lời, giọng của Ôn Cẩm đã đầy vẻ lo lắng truyền tới.
"Chưa có, tôi vừa gọi điện cho A Khải xong, đang định gọi cho Liêu Đông Hưng đây." Đàm Mục vừa nói chuyện với Ôn Cẩm, vừa bước ra khỏi phòng, đi tới gõ cửa phòng Lạc Hạo Phong bên cạnh.
"Vậy cậu mau gọi cho Liêu Đông Hưng một cú điện thoại, xác nhận xem có phải Nhiên Nhiên bị bọn họ bắt đi không. Bên tôi, nguyên nhân vụ cháy nhà máy dược vẫn đang trong quá trình điều tra..."
Ôn Cẩm giải thích đơn giản một lượt, những gì Đàm Mục suy đoán, anh cũng đã đoán ra.
Lạc Hạo Phong ra mở cửa, vẫn còn dáng vẻ ngái ngủ lơ mơ, đôi mắt hoa đào nheo lại nhìn Đàm Mục đang đứng ngoài cửa, hỏi với vẻ ngái ngủ nồng nặc: "A Mục, cậu nửa đêm không ngủ, gõ cửa làm gì?"
"Tôi còn muốn hỏi cậu, một người đàn ông to xác, khóa cửa làm gì?"
Đàm Mục liếc hắn một cái. Anh vốn định đẩy cửa đi vào, không ngờ vặn tay nắm cửa thì phát hiện cửa đã khóa trái.
Không đợi Lạc Hạo Phong giải thích lý do, anh liền lên tiếng: "Xảy ra chuyện rồi, có người phóng hỏa ở nhà máy dược Ôn Thị, trên đường dẫn dụ Ôn Nhiên về G thị đã làm Thanh Phong bị thương, bắt Ôn Nhiên đi. Tôi nghi ngờ là Liêu Đông Hưng sai người làm."
"A, Ôn Nhiên bị Liêu Đông Hưng bắt đi rồi? Tu Trần có biết không?"
Cơn buồn ngủ của Lạc Hạo Phong lập tức bay sạch không còn dấu vết, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Đàm Mục.
Đàm Mục lắc đầu, giọng nói lộ rõ vẻ trầm u: "Tu Trần vừa vặn đang ngủ, là A Khải nhận được điện thoại. Tạm thời cậu ấy chưa biết, nhưng không có nghĩa là sẽ mãi không biết. Tôi sợ một khi cậu ấy biết tình trạng của Ôn Nhiên, sẽ mặc kệ bệnh tình của bản thân mà chạy về."
Thần sắc Lạc Hạo Phong lập tức nghiêm trọng.
Bọn họ đều biết, Ôn Nhiên là mạng sống của Mặc Tu Trần, thậm chí, còn quan trọng hơn cả mạng của anh.
Nếu anh biết Ôn Nhiên gặp nguy hiểm, nhất định sẽ quay về.
"Vậy chúng ta gọi cho Liêu Đông Hưng trước, hay là đợi hắn gọi tới?" Giữa mày Lạc Hạo Phong đọng lại nỗi lo lắng, đột nhiên lại nghĩ đến điều gì đó bèn hỏi: "Chẳng phải Ôn Nhiên ở cùng Tiêu Tiêu và Ngọc Đình tại biệt thự ở ngoại ô sao? Cô ấy bị bắt đi, vậy Tiêu Tiêu và Ngọc Đình thì sao?"
"Bọn họ không về, tối qua cô ấy nhận được điện thoại nhà máy Ôn Thị cháy, liền bảo Thanh Phong đưa cô ấy về. Ngọc Đình và Tiêu Tiêu chắc là đang ngủ, không biết gì cả."
"Là ai thông báo cho Ôn Nhiên?"
Lạc Hạo Phong hỏi tiếp, Đàm Mục đáp: "Là thư ký bên cạnh Ôn Cẩm, Lục Chi Hành đã đưa cô ta đi rồi, sẽ thẩm vấn cẩn thận. Bất kể Liêu Đông Hưng có thừa nhận hay không, chúng ta đều phải gọi cho hắn trước một cú điện thoại."
"Từ G thị đưa tới A thị, tổng cộng có vài con đường tất yếu phải đi qua, nếu bây giờ bắt đầu kiểm tra các nút giao thông, liệu có hy vọng không?" Lạc Hạo Phong trầm tư hỏi. Bọn họ đều đang ở A thị, Liêu Đông Hưng bắt Ôn Nhiên, chắc chắn sẽ đưa tới A thị.
Đàm Mục nheo mắt, gật đầu: "Bất kể có tác dụng hay không, đều có thể thử một phen."
Anh vừa nói vừa lập tức bấm một dãy số, giải thích đơn giản nguyên do sự việc, nhận được lời hứa của đối phương liền cúp máy.
"Sao cậu không tìm Đàm thúc thúc?"
"Chuyện này, tìm cha tôi ngược lại không tiện. Tôi gọi cho Liêu Đông Hưng trước đã."
Đàm Mục nói xong lại bấm số của Liêu Đông Hưng, Lạc Hạo Phong đứng bên cạnh với vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại của anh.
Điện thoại đổ chuông vài tiếng mới có người nghe, giọng nói mang theo sự khó chịu vì bị quấy rầy giấc ngủ của Liêu Đông Hưng truyền tới, chỉ là một âm đơn: "Alo!"
"Liêu sảnh trưởng, tôi là Đàm Mục."
Ánh mắt Đàm Mục lạnh đi, giọng nói trầm trầm cất lên.
Trong điện thoại có một thoáng im lặng, Liêu Đông Hưng ở đầu dây bên kia dường như nhất thời chưa phản ứng kịp, ngẩn ra một chút rồi mới nghi hoặc hỏi: "Đàm thiếu, cậu nửa đêm nửa hôm gọi điện có chuyện gì? Không phải là không đợi nổi muốn gặp Phó Kinh Nghĩa đấy chứ? Cậu ta hiện tại vẫn đang trên máy bay, chúng ta đã hẹn là tối mới gặp mà."
"Liêu sảnh trưởng chẳng lẽ không muốn sớm lấy lại những bằng chứng và tài vật kia sao?"
"Muốn thì đã sao? Các người đâu có đưa cho tôi trước, Đàm thiếu nửa đêm nửa hôm không ngủ, tôi thì buồn ngủ chết đi được."
Liêu Đông Hưng hiểu rõ mục đích của Đàm Mục, nhưng lại giả ngốc.
Đàm Mục thầm chửi thề trong lòng một câu, lạnh lùng nói: "Liêu sảnh trưởng lúc này mà còn ngủ được, chắc hẳn mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa rồi. Tuy nhiên, một người bạn của tôi bị bắt cóc, nếu cô ấy bị tổn hại dù chỉ một chút, e rằng Liêu sảnh trưởng có đem mười tên Phó Kinh Nghĩa tới đổi cũng vô ích thôi."
Tầm quan trọng của Ôn Nhiên đối với Mặc Tu Trần vốn là chuyện ai cũng biết, vậy nên anh cũng không cần phải giả vờ không quan tâm, dứt khoát để cho Liêu Đông Hưng biết, nếu hắn dám làm tổn hại Ôn Nhiên dù chỉ một sợi tóc, cả nhà hắn đều phải trả giá.
"Cái gì? Bạn của Đàm thiếu bị bắt cóc? Là bạn gì vậy, có cần Liêu mỗ đây giúp tìm kiếm không? Đàm thiếu nói vậy, không lẽ nghi ngờ là người của tôi bắt bạn cậu?"
Một tràng nghi vấn của Liêu Đông Hưng chui vào tai, gương mặt tuấn tú của Đàm Mục càng thêm trầm xuống một phần, anh cười lạnh một tiếng: "Nếu Liêu sảnh trưởng có thể giúp tìm lại bạn của tôi, Đàm Mục nhất định vô cùng cảm kích."
"Vậy bạn của Đàm thiếu tên là gì, bị kẻ xấu bắt đi ở đâu, cậu nói cho tôi, tôi lập tức phái người đi tìm."
Liêu Đông Hưng đóng vai người tốt thật giống, tâm niệm Đàm Mục khẽ động, báo cho hắn cái tên Ôn Nhiên. Liêu Đông Hưng chân thành nói: "Đàm thiếu cũng đừng quá lo lắng, tôi vừa có tin tức liền lập tức báo cho cậu."
Nghe thấy tên Ôn Nhiên, hắn tuyệt nhiên không nhắc tới Mặc Tu Trần.
Chỉ dựa vào điểm này, Đàm Mục dám khẳng định, Ôn Nhiên đang nằm trong tay người của Liêu Đông Hưng.
Hắn là làm chuyện xấu chột dạ, nên mới giả vờ không biết quan hệ của Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần. Cúp điện thoại, Lạc Hạo Phong lập tức chửi bới: "Liêu Đông Hưng cái tên tiểu nhân đê tiện đó, hắn bắt một người phụ nữ để uy hiếp chúng ta, thật không ra gì."
"Liêu Đông Hưng bắt Ôn Nhiên đi là để tự bảo vệ mình, hắn không tin chỉ dùng một tên Phó Kinh Nghĩa làm vật trao đổi là chúng ta sẽ tha cho hắn. Nếu không thể cứu Ôn Nhiên ra trước lúc đó, tối nay e rằng sẽ rất phiền phức."
Đàm Mục nhíu chặt đôi lông mày, trong lòng một trận phiền muộn.
Liêu Đông Hưng giở trò gì khác, anh đều không sợ, nhưng hiện giờ, Ôn Nhiên đang nằm trong tay bọn họ...
Lạc Hạo Phong tuy hận không thể giết chết Liêu Đông Hưng, nhưng cũng biết dù có tức giận cũng vô dụng, ép bản thân bình tĩnh lại: "A Mục, chỗ A Khải có thể giấu Tu Trần mãi được không?"
"Chắc là được, Đại thiếu đã để Tu Trần ngủ một giấc rồi. Chuyện khó khăn lúc này là cuộc gặp mặt tối nay giữa chúng ta và Liêu Đông Hưng, nhất định phải có Tu Trần mới được."
Hóa ra, anh vốn nghĩ rằng, Tu Trần rời đi rồi, anh và A Phong đi gặp Liêu Đông Hưng là được.
Nhưng Ôn Nhiên đang trong tay bọn họ, nếu Tu Trần không đi, thì bọn họ chắc chắn sẽ nghĩ tới việc Tu Trần đã không thể gượng nổi nữa... Dù thế nào đi nữa, nơi có Ôn Nhiên, Tu Trần nhất định phải xuất hiện.