Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 20768 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
654 Không buông bỏ được

❊ ❊ ❊

Mặc Tử Hiên sắc mặt có chút khó coi, đáy mắt tối sầm lại, đăm đăm nhìn cô. Biểu cảm kia, như thể cô vừa nói một câu làm tan nát trái tim hắn vậy.

Ôn Nhiên có chút ngẩn người nhìn hắn.

Giọng điệu vừa rồi của hắn cũng khiến cô giật mình, chất giọng đầy đau đớn ấy rõ ràng là đang oán trách cô vô tình.

Mặc Tử Hiên mím chặt môi, đè nén cảm xúc trong lòng, giọng điệu trầm lắng và bình tĩnh: "Nhiên Nhiên, cái tôi muốn, em không cho được."

"Đi thôi, tôi đưa em về."

Mặc Tử Hiên nói xong, nhấc chân bước đi.

Hai người cùng bước ra khỏi Ý Phẩm Hiên, Ôn Nhiên quay đầu, nhàn nhạt nói: "Thanh Phong và Thanh Dương đang đợi tôi ở đó, anh không cần đưa tôi về."

Mặc Tử Hiên nhìn theo ánh mắt cô về phía lề đường, Thanh Phong đã xuống xe, đang sải bước tiến về phía họ. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười khổ, gật đầu với cô: "Được!"

Lên xe, Thanh Phong lập tức quan tâm hỏi: "Tiểu thư, Mặc Tử Hiên tìm cô có chuyện gì vậy?"

Ôn Nhiên cười nhạt, thản nhiên đáp một câu: "Không có gì, đi thôi, về nhà."

---❊ ❖ ❊---

Thành phố C

Trong một căn hộ cao cấp

Cố Khải vừa vào phòng khách đã thấy Mặc Tu Trần đang ngồi dựa vào ghế sô pha ngẩn người, ngón trỏ và ngón giữa tay phải hắn kẹp một điếu thuốc, nhưng không hề châm lửa.

Ánh đèn pha lê sáng trưng chiếu lên ngũ quan tuấn tú của hắn, từng tấc da thịt đều nhuốm một vẻ lạnh lẽo, đôi mắt sâu thẳm vô định dừng lại ở một nơi nào đó, suy nghĩ không biết đã bay đi đâu.

"Tu Trần, đang nghĩ gì thế?"

Cố Khải thu lại cảm xúc, khóe miệng kéo lên một nụ cười, bước tới trước mặt hắn rồi ngồi xuống bên cạnh.

Mặc Tu Trần bị kéo về thực tại, hàng mi khẽ run hai cái mới chậm rãi quay đầu, ánh mắt tập trung trên mặt cậu. Gương mặt vốn tuấn tú như tạc tượng, không biết có phải do ánh đèn hay không, trông hơi tái nhợt.

Nếu nhìn kỹ, có thể thấy vẻ mệt mỏi khó lòng phát hiện giữa đôi chân mày hắn.

"A Khải, ngày mai cậu về đi."

Lời của Mặc Tu Trần khiến Cố Khải nhướng mày: "Sao thế?" Cậu dựa người vào sô pha, một tay chống lên thành ghế, ánh mắt dò xét nhìn Mặc Tu Trần: "Có phải lại không yên tâm về Nhiên Nhiên rồi không?"

Tâm tư của Mặc Tu Trần, sao cậu có thể không hiểu chứ.

Người cậu ta không yên tâm nhất chính là Ôn Nhiên. Đêm qua, nửa đêm cậu khát nước dậy uống, vừa bật đèn lên liền thấy Mặc Tu Trần đang ngồi trong sô pha, tay nắm chặt điện thoại.

Khi đèn bật sáng, Mặc Tu Trần dùng tay che đôi mắt hơi đau vì ánh sáng gay gắt, giọng khàn khàn cất tiếng: "A Khải, sao cậu lại dậy?"

Cố Khải bước tới, giật lấy chiếc điện thoại trong tay hắn, mở khóa thần tốc rồi định bấm số của Ôn Nhiên: "Nếu cậu đã không buông bỏ được thì cứ gọi cho cô ấy đi."

"A Khải!"

Mặc Tu Trần biến sắc, bật dậy đoạt lại chiếc điện thoại từ tay cậu, may mà cuộc gọi vẫn chưa kịp kết nối.

Cuối cùng, Cố Khải đã gọi cho số của Ôn Cẩm...

"A Khải, sáng nay Mặc Tử Hiên đã tặng hoa cho Nhiên Nhiên, tối đến, Nhiên Nhiên còn đến Ý Phẩm Hiên gặp hắn."

Mặc Tu Trần rủ mắt xuống, giọng nói trầm thấp không nghe ra cảm xúc.

Trong mắt Cố Khải thoáng hiện sự ngạc nhiên, hàng mày tuấn tú nhướng cao: "Tu Trần, cậu sẽ không lo Nhiên Nhiên bị Mặc Tử Hiên cảm động chứ?"

Lời cậu mang theo ba phần trêu chọc, khóe miệng Mặc Tu Trần nhếch lên một nụ cười khinh bỉ: "Tôi lo hắn làm tổn thương Nhiên Nhiên, nghe nói gần đây ngày nào hắn cũng đến thăm Tiêu Văn Khanh."

Cố Khải chợt cười: "Tu Trần, cậu đang ở thành phố C mà lại nắm rõ chuyện ở thành phố G thế sao? Mặc Tử Hiên đi thăm Tiêu Văn Khanh là muốn moi tin gì đó từ miệng bà ta, rồi dùng nó để cảm động Nhiên Nhiên đấy mà. Cậu sợ tin tức của hắn không chính xác à?"

Mặc Tu Trần mím môi, dường như đang trầm tư.

Cố Khải bĩu môi, lấy điện thoại ra, khẽ thở dài, kéo dài giọng nói: "Để tôi gọi cho Nhiên Nhiên, hỏi cô ấy xem Mặc Tử Hiên đã nói những gì."

"Ừm."

Mặc Tu Trần ậm ừ phát ra một âm đơn, đôi mắt dài hẹp đen láy nhìn chằm chằm vào điện thoại của cậu.

"Tu Trần, hôm nay cậu không gọi cho Nhiên Nhiên à?"

Cố Khải bấm số của Ôn Nhiên, tiện miệng hỏi.

"Không."

Mặc Tu Trần mắt vẫn dán chặt vào hai chữ "Nhiên Nhiên" trên màn hình điện thoại của cậu, dường như muốn xuyên qua chiếc điện thoại mà nhìn thấy Ôn Nhiên đang ở tận thành phố G.

Tối qua hắn đã nói hôm nay không gọi cho cô, không phải chỉ nói suông, mà là thực sự không gọi nữa.

Điện thoại đổ chuông hồi lâu, ngay khi ánh mắt Mặc Tu Trần dần mất đi sự bình tĩnh, giọng nói của Ôn Nhiên vang lên từ trong điện thoại, mang theo sự ấm áp như gió xuân khiến người nghe thấy dễ chịu: "Anh!"

Cố Khải nhếch môi cười, ném cho Mặc Tu Trần một ánh mắt "đừng lo lắng", vui vẻ nói: "Nhiên Nhiên, ngủ chưa, sao lâu không bắt máy của anh thế?"

"Em vừa mới tắm xong, anh, em đang định lát nữa gọi cho anh đây, không ngờ anh lại gọi đến trước."

Điện thoại bật loa ngoài, Mặc Tu Trần nghe giọng nói của người con gái mình yêu, trong đôi mắt sâu thẳm như đầm nước dần dâng lên một tia ấm áp, đường nét trên khuôn mặt cũng dịu lại.

Cố Khải "ồ" một tiếng, tò mò hỏi: "Anh nghe nói sáng nay em nhận được hoa, tối nay còn đi gặp người ta, vậy mà vẫn nhớ gọi cho anh trai em à, không phải là Mặc Tử Hiên đã nói gì đó khiến em cảm động, hay làm chuyện gì khiến em cảm động đấy chứ?"

Cố Khải trêu chọc cả em gái mình, bên cạnh, Mặc Tu Trần liếc nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng.

"Anh, sao anh biết? Em cứ tưởng cả ngày hôm nay anh ở trong phòng phẫu thuật không ra chứ."

Hai ngày nay Ôn Nhiên không liên lạc với Cố Khải nên chưa biết cậu đã đi thành phố C cùng Mặc Tu Trần, tưởng cậu vẫn đi làm ở bệnh viện.

Cố Khải cười ha hả: "Anh đương nhiên biết, Nhiên Nhiên, nói đi, Mặc Tử Hiên đã nói gì với em, có phải muốn nhân lúc Tu Trần không có ở đây mà lay động trái tim em không?"

"Em là người dễ bị lung lay thế sao?"

Ôn Nhiên ở đầu dây bên kia hừ một tiếng, hỏi: "Anh, giờ anh đang ở đâu?"

Cố Khải sững người, dùng ánh mắt hỏi Mặc Tu Trần bên cạnh.

Người kia không nhìn cậu, cậu nhún vai, nói: "Anh đang ở ngoài."

Trong điện thoại im lặng một lúc, vài giây sau, giọng Ôn Nhiên khẽ truyền đến: "Anh, Mặc Tử Hiên nói với em, hắn biết tung tích của Phó Kinh Nghĩa, cho nên tối nay em đã đi gặp hắn."

Cố Khải ngồi thẳng người, không nhìn người đàn ông bên cạnh khí tức đang hơi lạnh đi, nhàn nhạt nói: "Hắn ta nghe ngóng được từ chỗ Tiêu Văn Khanh chứ gì."

"Vâng, anh ấy nói mấy ngày nay đều đến thăm Tiêu Văn Khanh, cuối cùng cũng cảm động được bà ta. Tiêu Văn Khanh nói với anh ấy, Phó Kinh Nghĩa có mấy nơi ẩn náu, hơn nữa sau lưng còn có người chống lưng, chính là người mà Tu Trần nghi ngờ, Liêu Đông Hưng."

Mặc Tu Trần khẽ biến đổi ánh mắt khi nghe thấy tên mình.

Cố Khải không cho là đúng nói: "Hắn mất mấy ngày trời chỉ để hỏi được mấy thông tin vô dụng này thôi sao?"

"Còn một điểm nữa, Tiêu Văn Khanh nói, Phó Kinh Nghĩa hiện đang nghiên cứu một loại vi khuẩn gì đó để đối phó với ba, hắn sẽ tìm người phát tán loại vi khuẩn đó vào bệnh viện..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:619
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.