Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 20975 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
618 Tôi rất trong sáng mà

❊ ❊ ❊

Khách sạn

Ôn Nhiên rửa mặt xong bước ra, thấy Mặc Tu Trần đang cất điện thoại. Cô đi tới trước bàn trang điểm, anh cũng đi theo tới đó, vươn tay cầm lấy chiếc lược gỗ nhỏ tinh xảo trên bàn, động tác nhẹ nhàng chậm rãi chải tóc cho cô.

"Anh vừa gọi điện cho A Mục, lát nữa cậu ấy sẽ tới."

Anh tùy ý nói, trong đôi mắt dài hẹp ẩn chứa ý cười nhìn vào trong gương.

Ôn Nhiên nhướng mày, "Anh tìm Đàm Mục có việc gì?"

Mặc Tu Trần cười ha hả, giọng điệu vô cùng vui vẻ: "Gọi cậu ta tới xem náo nhiệt, nếu hôm nay cậu ta rảnh, vừa hay có thể làm tài xế cho chúng ta."

Anh cúi mắt, ánh nhìn chăm chú vào mái tóc cô, nơi sâu thẳm trong đáy mắt thoáng qua một cảm xúc khó dò, động tác chải tóc cho cô hơi chậm lại đôi chút.

Ôn Nhiên cười, nhìn vào gương thấy ngũ quan tinh xảo tuấn tú của anh, giọng điệu mang theo chút làm nũng: "Tu Trần, anh không quen đường ở thành phố A sao? Em muốn hai chúng ta đi chơi thôi."

Trên mặt Mặc Tu Trần thoáng qua tia bất ngờ, động tác trong tay khựng lại.

Lời của Ôn Nhiên lọt vào tai anh, lòng hơi dao động, cảm giác hạnh phúc dâng trào trong chớp mắt. Nhìn đôi mắt trong veo đầy mong đợi trong gương, khóe miệng anh cong lên một nét cưng chiều: "Được, chỉ hai chúng ta thôi. Lát nữa anh bảo A Mục để xe lại."

Ôn Nhiên thấy anh đồng ý, lập tức cười rạng rỡ: "Tu Trần, anh tốt thật!"

Mặc Tu Trần cũng cười, "Em vui là được."

Chải tóc xong cho Ôn Nhiên, Mặc Tu Trần hơi cúi người, hai tay chống lên vai cô, nhìn cô trong gương một lát rồi đột nhiên nói: "Nhiên Nhiên, anh kẻ lông mày cho em nhé."

"Kẻ lông mày?"

Ôn Nhiên hơi ngạc nhiên. Chuyện anh sấy tóc, chải tóc cho cô vốn là chuyện thường tình, cô đã quen rồi. Nhưng anh muốn kẻ mày, trang điểm cho cô, thì đúng là cô hơi ngạc nhiên thật.

Mặc Tu Trần gật đầu, trong mắt tràn đầy nhu tình, hơi thở nóng ấm theo lời anh nói phả vào bên tai cô, khiến lòng cô cũng theo đó mà mềm nhũn: "Ừ, để anh kẻ mày, trang điểm cho em được không?"

"Để mặt mộc trông em không đẹp sao?"

Ôn Nhiên cười nhìn anh, hàng mi dài khẽ chớp động. Vì anh ở quá gần cùng với hơi thở của anh, gương mặt vốn trắng nõn của cô ửng lên một tầng hồng phấn, tôn lên làn da như ngưng chi, đẹp đẽ quyến rũ không sao tả xiết.

Ánh mắt Mặc Tu Trần thoáng nét sâu thẳm, "Đẹp, tất nhiên là đẹp."

Trong mắt anh, cô luôn là người tốt nhất, dù có trang điểm hay không, cô đều là người đẹp nhất.

Lông mày của Ôn Nhiên hơi nhạt nhưng rất đẹp. Nhất là lúc cô nhướng mày, hai đường chân mày đó vểnh cao lên, đẹp vô cùng.

Cô nhìn anh, suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu anh muốn lấy em ra để luyện tay nghề thì em cũng đồng ý thôi. Nhưng mà, để hôm khác đi, chúng ta mà còn dây dưa nữa thì Lạc Hạo Phong đi mất đấy."

"Được rồi, vậy để hôm khác."

Đáy mắt Mặc Tu Trần thoáng hiện ý vị sâu xa, anh chỉ cầm lấy mỹ phẩm dưỡng da bên cạnh, thoa lên cho cô rồi nắm tay cô ra khỏi phòng, đi xuống lầu.

Không biết nên nói tốc độ của hai người họ chậm, hay nên nói tốc độ của Đàm Mục quá nhanh.

Khi Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên tới quán cà phê dưới lầu, Đàm Mục đã ngồi ở vị trí đối diện Lạc Hạo Phong rồi. Thấy họ đi vào, cậu ta lập tức mỉm cười chào hỏi.

"Đàm Mục, sao cậu tới nhanh vậy."

Ôn Nhiên ngồi xuống chiếc ghế Mặc Tu Trần vừa kéo ra, cười hỏi.

Đàm Mục nhướng mày, liếc nhìn Mặc Tu Trần, rồi dời tầm mắt sang Lạc Hạo Phong, trêu chọc nói: "Tôi nghe nói đêm qua A Phong không về khách sạn của mình, nên hiếu kỳ tới xem thử."

Dứt lời, ánh mắt Lạc Hạo Phong lập tức đổ dồn về phía Mặc Tu Trần với vẻ bất mãn. Người đàn ông vừa đáng ghét vừa thâm độc này, sao hôm nay lại nhiều chuyện thế không biết.

Mặc Tu Trần cười ha hả, ngồi xuống cạnh Ôn Nhiên, bàn tay to lớn vươn ra, tự nhiên nắm lấy bàn tay mềm mại của Ôn Nhiên đặt lên đùi mình.

Anh dịu dàng nhìn cô, ôn nhu nói: "Nhiên Nhiên, chẳng phải em cũng tò mò tối qua tại sao A Phong không về khách sạn của cậu ta sao?"

Phục vụ đi tới, Mặc Tu Trần gọi bữa sáng cho Ôn Nhiên, Đàm Mục gọi một ly cà phê.

Ôn Nhiên dùng đôi mắt trong trẻo như nước hồ thu dò xét nhìn Lạc Hạo Phong, cho đến khi Lạc Hạo Phong vốn mặt dày cũng phải thấy tê da đầu, đành đầu hàng khai báo: "Thật sự sợ các người rồi, không lẽ ba người các người ngồi ở đây, đều là để biết tối qua tôi sống sao à?"

Cả ba người đều treo nụ cười trên mặt, không phủ nhận cũng không khẳng định.

Lạc Hạo Phong kêu gào khoa trương một tiếng, lại tức giận trừng mắt nhìn Mặc Tu Trần, kẻ cầm đầu đứng sau chuyện này, rồi tỏ vẻ nghiêm nghị nói: "Tối qua tôi ở trong phòng Tiêu Tiêu, các người đừng có nghĩ bậy. Tôi rất trong sáng mà. Đêm qua tôi chỉ ngủ trên ghế sofa thôi, không có chuyện gì xảy ra với Tiêu Tiêu cả."

Nếu Bạch Tiêu Tiêu không phải kiểu phụ nữ có đời sống tình cảm gần như bằng không, thì tối qua, Lạc Hạo Phong thật sự có khả năng đã xảy ra chút chuyện gì đó. Trong thời đại tình yêu "ăn liền" như bây giờ, đừng nói là hai người có cảm tình với nhau, chuyện nam nữ vừa gặp đã lên giường nhiều không đếm xuể.

Giống như tình huống của họ, phát sinh quan hệ cũng là chuyện bình thường không thể bình thường hơn.

Huống hồ, Lạc Hạo Phong cũng chẳng phải cậu chàng ngây thơ gì, cậu ta đã trải qua vài mối tình, tất nhiên không phải kiểu tình yêu tinh thần thuần túy (Platonic), về chuyện nam nữ, có thể nói là kinh nghiệm đầy mình.

Một người đàn ông như vậy, lại có thể an phận qua đêm trong phòng người phụ nữ mình thích, thậm chí chỉ ngủ trên ghế sofa, sao có thể không khiến người ta bất ngờ.

Khóe miệng Đàm Mục nhếch lên, giọng điệu cao vút lên một chút "Ồ" một tiếng, nhìn Mặc Tu Trần rồi hỏi một cách lơ đãng: "A Phong, ghế sofa khách sạn này thoải mái đến vậy sao?"

Lạc Hạo Phong ngơ ngác chớp mắt, nhất thời chưa phản ứng kịp ý sâu xa trong lời nói của Đàm Mục, dù cảm thấy ánh mắt cậu ta đầy ẩn ý, cậu vẫn rất thành thật trả lời: "Đây là khách sạn gắn sao, lại còn là khách sạn gắn sao ở Hoàng Thành, ghế sofa tất nhiên là thoải mái rồi. Nếu không, tôi sao lại ngủ trên cái sofa đó cả đêm chứ?"

Cậu ta dường như để nhấn mạnh việc mình thực sự đã ngủ trên sofa, còn cố tình vươn hai tay, vận động gân cốt, vẻ mặt đầy phấn chấn.

Đàm Mục hiếm hoi cười ha hả, sau khi cười xong, quay đầu nhìn Mặc Tu Trần, trêu chọc: "Tu Trần, xem ra sofa nhà cậu so với khách sạn này đúng là kém xa."

Nghe tới đây, trên mặt Ôn Nhiên đã sớm kinh ngạc không thôi.

Cô nhìn Mặc Tu Trần đầy ngạc nhiên, dùng ánh mắt chất vấn anh. Mặc Tu Trần hiểu ý trong mắt cô, cười lắc đầu, ý bảo mình không hề dặn trước với A Mục, không hề bảo cậu ấy tới hỏi Lạc Hạo Phong những lời này.

Đàm Mục hỏi ra những điều đó hoàn toàn là vì sự ăn ý của anh em nhiều năm.

"Ừm, Lạc thiếu đây là công tử phong lưu, ngủ khách sạn nhiều rồi, tất nhiên là quen thôi. Đã vậy thì sau này đừng bước chân vào nhà tôi nữa thì hơn."

Khóe miệng Mặc Tu Trần vẫn còn ẩn ý cười, giọng điệu cũng lơ đãng. Nhưng sự khó chịu và hàm ý đe dọa trong lời nói này lại khiến Lạc Hạo Phong biến sắc.

Cậu ta cuối cùng cũng nhận ra, A Mục đã đào một cái hố cho mình nhảy vào!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:613
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.