Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 20441 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
695 Dám uy hiếp hắn, thực sự là chán sống rồi

❊ ❊ ❊

Liêu Đông Hưng sở dĩ phải đợi đến tối, không chỉ vì Phó Kinh Nghĩa chưa xuống máy bay, mà nguyên nhân khác là muốn làm cho Mặc Tu Trần tâm loạn.

Dựa theo tình cảm của Mặc Tu Trần dành cho Ôn Nhiên, e rằng từ khoảnh khắc Ôn Nhiên bị bắt đi vào nửa đêm, từng phút từng giây anh đều sống trong lo âu, dày vò.

Làm đến bước này, ông ta đã bất chấp tất cả rồi. Không chỉ Mặc Tu Trần, Đàm Mục và Lạc Hạo Phong đều không thể giữ lại. Ông ta muốn mượn cơ hội đêm nay, để bọn họ đều biến mất khỏi thế giới này.

Dám đến uy hiếp ông ta, đúng là chán sống rồi!

Ngoài ra, ông ta đã mua sẵn vé máy bay, đêm nay trừ khử Mặc Tu Trần và những người khác xong sẽ mang vợ con ra nước ngoài. Cho dù chuyện này có bại lộ, cũng không làm gì được ông ta.

Ông ta biết, nếu chỉ trừ khử Mặc Tu Trần và Đàm Mục mấy người thì cũng không thể hoàn toàn giữ bí mật. Thời gian này, tổ điều tra đã âm thầm điều tra ông ta. Sở dĩ muốn trừ khử bọn họ, là vì Liêu Đông Hưng ông đã lăn lộn quan trường bao nhiêu năm nay, chưa từng có lần nào giống như đêm hôm đó, bị mấy thằng nhóc vắt mũi chưa sạch uy hiếp.

Đó quả thực là nỗi nhục nhã lớn nhất đời ông ta.

Oái oăm thay, Đàm Mục lại là con trai kẻ thù không đội trời chung của ông ta. Vài năm trước, đứa con trai khác của ông ta chính là bị lão già nhà họ Đàm tống vào tù. Nay có cơ hội trừ khử Đàm Mục, ông ta muốn để lão già họ Đàm nếm trải nỗi đau mất con.

Nước D

Khi Cố Khải nhận được điện thoại của Đàm Mục, anh đang ngồi trước giường bệnh của Mặc Tu Trần.

Trước đó không lâu, sau khi nhận điện thoại của Thanh Phong, Mặc Tu Trần đã tỉnh lại một lần. Cố Khải đã bỏ thuốc an thần vào nước của anh, nên chẳng bao lâu sau anh lại mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Giữa chừng, Joseph có đến, thấy Mặc Tu Trần đang ngủ liền hỏi anh vài tình huống rồi rời đi.

Lúc này, nhìn số điện thoại hiện trên màn hình, Cố Khải nheo mắt lại, lập tức nhấn nút nghe: "Alo, A Mục."

"A Khải, Ôn Nhiên đang trong tay Liêu Đông Hưng, vừa rồi ông ta đã gọi điện, chỉ đích danh muốn Tu Trần tối nay đến gặp."

"Cậu định làm thế nào?"

Cố Khải nhìn Mặc Tu Trần đang ngủ say, cũng may, anh không biết Nhiên Nhiên hiện đã bị Liêu Đông Hưng bắt đi, nếu anh biết được...

"Tôi đã tìm Giang Lưu đến, điện thoại vừa rồi cũng là cậu ấy nghe. Tối nay, cậu ấy sẽ thay thế Tu Trần cùng chúng ta đi gặp Liêu Đông Hưng."

"A Mục, tối nay các cậu đi gặp Liêu Đông Hưng, nhất định phải cẩn thận."

Giữa lông mày Cố Khải đọng lại một tia lạnh lẽo, Liêu Đông Hưng rốt cuộc muốn làm gì, sẽ làm thế nào, ai cũng không biết, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

"Tôi biết, cậu yên tâm đi, tôi sẽ đưa Ôn Nhiên trở về an toàn."

Giọng Đàm Mục trầm thấp mà bình tĩnh, lại toát ra vẻ kiên định khiến người ta an tâm.

Cố Khải biết, anh ấy đã nói thì nhất định sẽ làm được: "A Mục, không chỉ Nhiên Nhiên phải bình an, các cậu cũng vậy, tất cả đều phải trở về an toàn."

Không hiểu sao, trong lòng Cố Khải cứ thấy bất an.

Kể từ khi nhận được điện thoại của Thanh Phong, nói Nhiên Nhiên bị bắt đi, trong lòng anh vẫn luôn bất an, cảm thấy sẽ có chuyện gì đó xảy ra.

Ba giờ chiều, Cố Nham tới sân bay thành phố A, Đàm Mục và Lạc Hạo Phong cùng đi đón. Về đến nhà họ Đàm, nhìn thấy Giang Lưu trong phòng khách, Cố Nham sững người, sau đó trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, xoay mắt nhìn Đàm Mục và Lạc Hạo Phong.

Lạc Hạo Phong mỉm cười nhẹ, giải thích: "Chú Cố, đây là Giang Lưu, bạn trai của Ngọc Đình."

"Bạn trai của Ngọc Đình?"

Cố Nham vừa nghe lời này, càng thêm kinh ngạc.

Giang Lưu đứng trước ghế sô pha, cung kính cúi chào Cố Nham: "Viện trưởng Cố!"

"Chú Cố, nửa đêm hôm qua, Ôn Nhiên đã bị người của Liêu Đông Hưng bắt đi, bây giờ cô ấy đang trong tay Liêu Đông Hưng. Chúng cháu tìm Giang Lưu đến là để tối nay cậu ấy thay thế Tu Trần."

Lạc Hạo Phong và Đàm Mục giải thích cặn kẽ nguyên do. Cố Nham chỉ thay đổi sắc mặt lúc mới đầu nghe tin Ôn Nhiên bị Liêu Đông Hưng bắt đi, sau đó liền không nhìn ra cảm xúc gì.

Thành phố G, Cục cảnh sát

Ôn Cẩm ngồi trong văn phòng của Lục Chi Hành, xem hết tất cả video thẩm vấn, lông mày nhíu chặt lại.

Lục Chi Hành đưa cho anh một điếu thuốc, bản thân cũng châm một điếu, trầm giọng nói: "Kẻ đáng nghi nhất chính là cô thư ký nhỏ của cậu. Thế nhưng, cô ta bây giờ sống chết không thừa nhận, chúng ta tạm thời cũng chưa có chứng cứ."

Ôn Cẩm nhìn điếu thuốc trong tay: "Vậy thì cứ để cô ta quay lại làm việc đi."

Đáy mắt Lục Chi Hành thoáng qua vẻ ngạc nhiên, ngay sau đó liền hiểu ý Ôn Cẩm: "Được, lát nữa sẽ để cô ta đi cùng cậu về. Tôi nhận được tin, Tần Sâm và Liêu Đông Hưng đêm nay định xuất cảnh."

"Xuất cảnh?"

Ôn Cẩm khó hiểu nhìn Lục Chi Hành.

Lục Chi Hành nhếch mép lạnh lùng: "Là một người cung cấp tin của tôi nói cho tôi biết. Tần Sâm và Liêu Đông Hưng định đêm nay mang theo người nhà bỏ trốn ra nước ngoài. Đáng lý ra, bọn họ đã muốn rời đi thì không nên bắt Nhiên Nhiên."

"Đàm Mục bọn họ chắc vẫn chưa biết, tôi phải báo tin này cho bọn họ trước đã."

Ôn Cẩm nghe vậy, khuôn mặt tuấn tú lập tức biến sắc, ném điếu thuốc trong tay liền lấy điện thoại ra.

Liêu Đông Hưng và Tần Sâm đã chuẩn bị đêm nay bỏ trốn ra nước ngoài, vậy việc bọn họ bắt Nhiên Nhiên chính là muốn làm một cuộc kết thúc cuối cùng với nhóm người Mặc Tu Trần. Khi không còn gì để lo ngại, chuyện gì bọn họ cũng có thể làm ra.

Chỉ cần nghĩ đến Nhiên Nhiên có thể bị tổn thương, trái tim Ôn Cẩm liền thắt lại. Nếu không phải tối qua công ty bị hỏa hoạn, Nhiên Nhiên đã không bị người của Liêu Đông Hưng bắt đi. Nếu không phải cần xử lý hậu quả, anh cũng sẽ không phải ở lại thành phố G khi Nhiên Nhiên đang gặp nguy hiểm.

Điện thoại được kết nối, sau vài tiếng chuông, giọng Đàm Mục truyền đến. Ôn Cẩm liếc nhìn Lục Chi Hành đang ngồi đối diện, có chút sốt sắng nói: "A Mục, theo tin tức Chi Hành nhận được, Liêu Đông Hưng và Tần Sâm đêm nay định mang theo gia đình bỏ trốn ra nước ngoài."

"Có biết thời gian và chuyến bay cụ thể không?"

Đàm Mục dường như không ngạc nhiên chuyện Liêu Đông Hưng và Tần Sâm bỏ trốn ra nước ngoài, rất bình tĩnh hỏi cậu có biết thời gian và lộ trình chuyến bay cụ thể hay không.

Lục Chi Hành nhận được ánh mắt của Ôn Cẩm nhìn sang, liền hiểu ý cậu, lập tức đọc ra một thời gian và chuyến bay.

Ôn Cẩm lặp lại một lần, Đàm Mục đáp "Đã biết" rồi cúp máy.

Trong phòng khách một biệt thự ở ngoại ô thành phố A.

Ôn Nhiên nghe Liêu Đông Hưng sắp xếp công việc cho thuộc hạ, trong lòng vừa phẫn nộ vừa kinh ngạc.

Liêu Đông Hưng sai bảo thuộc hạ ngay trước mặt cô, lớn tiếng khoác lác rằng muốn trừ khử Mặc Tu Trần và những người như Đàm Mục.

Quay đầu lại, thấy biểu cảm giận dữ và căm hận của Ôn Nhiên, ông ta cười lớn: "Ôn Nhiên, cô không cần nhìn tôi bằng biểu cảm đó. Muốn trách, chỉ trách Mặc Tu Trần, cậu ta trêu ai không trêu, lại cứ phải trêu đến tôi."

Miệng Ôn Nhiên bị bịt lại, chỉ có thể phát ra tiếng ư ử. Lọt vào tai Liêu Đông Hưng, nụ cười trên mặt ông ta càng thêm đắc ý: "Cô muốn nói gì sao, Ôn Nhiên? Đợi tối nay gặp Mặc Tu Trần, cô hãy nói với cậu ta. Bên ngoài ai cũng nói cô là mạng sống của Mặc Tu Trần, thậm chí cậu ta coi cô còn quan trọng hơn cả tính mạng. Tối nay, tôi cũng muốn mở mang tầm mắt, xem Mặc Tu Trần có thực sự coi cô quan trọng hơn cả tính mạng hay không."

Trong mắt Ôn Nhiên ầng ậc nước, không thể nói được gì, cô chỉ biết liều mạng lắc đầu. Thế nhưng, Liêu Đông Hưng sẽ không vì cô mà thay đổi quyết định, cô càng kích động, Liêu Đông Hưng lại càng mong đợi kết quả tối nay.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:657
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.