"Tu Trần, tôi không có ý đó!" Lạc Hạo Phong giơ hai tay lên, vội vàng giải thích với Mặc Tu Trần. Thật ra cậu ta không phải sợ đắc tội Mặc Tu Trần, mà là sợ đắc tội Ôn Nhiên, để rồi sau đó Bạch Tiêu Tiêu lại không thèm đếm xỉa đến mình. Nếu không vì mối quan hệ này, cậu ta đã chẳng buồn giải thích.
"Nhiên Nhiên, lời A Phong vừa nói có ý gì, em nghe ra không?" Mặc Tu Trần không để ý đến Lạc Hạo Phong, ánh mắt ôn nhu nhìn Ôn Nhiên bên cạnh, ngón tay dài khẽ vuốt ve mu bàn tay cô.
Ôn Nhiên khẽ cười: "Nghe hiểu rồi. Lạc Hạo Phong, xem ra anh thường xuyên đi thuê phòng với mỹ nữ nhỉ, nên mới quen thuộc với sofa khách sạn như thế. Nhưng mà, sao tôi nhìn thế nào cũng không thấy anh giống kiểu người thuần tình đến mức đi thuê phòng với phụ nữ chỉ để trò chuyện cả!"
"Phụt ——"
Đàm Mục phun ngụm nước ra ngoài. Anh vội rút khăn giấy lau miệng, vừa cố gắng nhịn cười. Hành vi bất nhã vừa rồi thật sự làm tổn hại hình tượng, khiến trên mặt anh hiện lên vẻ hơi ngượng ngùng.
"A Mục!" Lạc Hạo Phong kêu lớn, một phần nước Đàm Mục phun ra đã bắn lên người cậu. Nói chính xác là cậu đỡ kịp, nếu không đã bắn vào mặt rồi. Cậu nghi ngờ anh cố ý.
"A Phong, cái này cậu không thể trách tôi, muốn trách thì trách bản thân trước kia quá phong lưu, đến cả Ôn Nhiên cũng không tin cậu là người tốt lành gì. Tối qua cậu cùng chị em thân thiết nhất của người ta qua đêm, mà còn không chịu khai thật." Đàm Mục chỉ ngượng ngùng trong chốc lát, sau khi Lạc Hạo Phong lên tiếng liền khôi phục vẻ thản nhiên, giọng điệu cũng bình tĩnh.
"Tôi khai cái gì cơ, tôi thật sự chỉ ngủ trên ghế sofa một đêm thôi. Được rồi, tôi thừa nhận, tôi từng có ý nghĩ muốn xảy ra chuyện gì đó với Tiêu Tiêu, nhưng khi đối diện với cô ấy, tôi cảm thấy mình có suy nghĩ đó thật đê tiện, nên tôi đã nhịn xuống." Lạc Hạo Phong, Mặc Tu Trần và Đàm Mục coi nhau như anh em ruột thịt, bình thường cũng không phải chưa từng bàn luận những chuyện kiểu này, thậm chí còn những chủ đề táo bạo hơn. Nhưng hiện tại vì có Ôn Nhiên ở đây, cậu nói nghe có chút gượng gạo.
"Chúng tôi tuy tò mò việc cậu và Tiêu Tiêu ở chung một phòng mà không xảy ra chuyện gì, nhưng càng tò mò hơn là cậu ngủ trên ghế sofa cả đêm mà lại không thấy khó chịu. Tôi nhớ lần trước cậu ngủ trên sofa ở phòng khách nhà chúng tôi một đêm, sáng hôm sau dậy đã rất cáu kỉnh rồi." Ôn Nhiên bình tĩnh nói, trên khuôn mặt thanh tú vẫn treo nụ cười nhạt.
Lạc Hạo Phong cười khan hai tiếng, dù sao da mặt cũng dày, cậu mạnh miệng nói: "Đó chính là sức mạnh của tình yêu đấy, giống như Tu Trần, cậu ta trước đây chưa từng gần nữ sắc, nhưng giờ thì sao, nếu không phải tôi quen cậu ta hơn hai mươi năm, tôi chắc chắn sẽ nghĩ cậu ta bị tráo linh hồn. Đúng không, A Mục!" Cậu muốn tìm đồng minh, thế nhưng Đàm Mục không có ý định giúp cậu. Anh vứt khăn giấy đã lau miệng vào thùng rác bên cạnh, thân hình vạm vỡ dựa vào lưng ghế, lông mày lười biếng, thản nhiên nói: "Người chúng ta đang bàn luận hiện tại là cậu, không phải Tu Trần."
"Ôi, các người ỷ đông hiếp yếu!" Lạc Hạo Phong lại kêu lên, trên khuôn mặt tuấn mỹ đầy vẻ ủy khuất. Một người đàn ông có vẻ đẹp yêu nghiệt như vậy lại giống như một đứa trẻ, vừa bày ra vẻ mặt ủy khuất cáo buộc ba người họ ỷ đông hiếp yếu, chọc Ôn Nhiên cũng phải bật cười.
"Nhiên Nhiên, đừng để ý tới cậu ta." Mặc Tu Trần khóe miệng giữ nụ cười, nhưng cảm xúc không thay đổi gì nhiều, vẫn là kiểu ôn nhu, tuấn nhã, ấm áp lòng người đó.
"Tu Trần, cậu sẽ không thực sự giận rồi trút giận lên trẻ con đấy chứ." Lạc Hạo Phong thấy Mặc Tu Trần không hề lay chuyển, lại còn bảo Ôn Nhiên đừng để ý đến mình, lập tức cuống lên.
"Tu Trần có thể trút giận lên trẻ con gì cơ?" Đàm Mục tò mò hỏi, anh vừa dứt lời thì điện thoại reo lên, có tin nhắn gửi đến. Anh lấy điện thoại ra, lúc nhìn thấy nội dung tin nhắn, thần sắc trầm xuống đôi chút, đôi môi mỏng cũng khẽ mím lại.
"A Mục, anh sắp đi xem mắt à?" Lạc Hạo Phong vươn cổ ra nhìn thấy tin nhắn của Đàm Mục, kinh ngạc kêu lên.
"Xem mắt, khi nào thế?" Trong đáy mắt Mặc Tu Trần cũng thoáng qua một tia ngạc nhiên, ánh mắt thâm sâu nhìn Đàm Mục. Bên cạnh, Ôn Nhiên không lên tiếng. Đàm Mục nhếch môi, thản nhiên nói: "Mẹ tôi sắp xếp, mười giờ, bây giờ tôi phải qua đó đây." Nói xong, anh bưng tách cà phê trước mặt nhấp một ngụm, trước khi đứng dậy lại lấy chìa khóa xe của mình, ánh mắt lướt qua Ôn Nhiên, nói với Mặc Tu Trần: "Tu Trần, mấy ngày nay cậu đưa Ôn Nhiên đi chơi khắp nơi, chiếc xe này, cho cậu dùng."
Mặc Tu Trần không từ chối lòng tốt của anh, vốn dĩ cậu cũng đang định như thế. "Có cần chúng tôi tiễn cậu không, cậu đưa xe cho bọn tôi rồi, tự mình đi đến chỗ xem mắt kiểu gì?"
Đàm Mục thản nhiên nói: "Tôi bắt xe là được."
"Tu Trần, A Mục đi xem mắt, sao có thể bắt xe được, chúng ta đưa cậu ấy đi đi, tiện thể giúp cậu ấy tham khảo xem đối phương có xứng với cậu ấy không." Lạc Hạo Phong hứng thú, không đợi Mặc Tu Trần lên tiếng đã nhiệt tình đề nghị.
Đàm Mục chỉ lạnh lùng liếc cậu một cái, kéo ghế đứng dậy bỏ đi. Mặc Tu Trần không nói gì, chỉ nhìn bóng lưng Đàm Mục khuất sau cửa, lúc cụp mắt xuống, sâu trong đáy mắt thoáng qua tia giằng xé.
"Tu Trần, mọi người đi đâu chơi?" Lạc Hạo Phong thấy Đàm Mục rời đi, tuy có chút tiếc nuối vì không được xem náo nhiệt khi anh đi xem mắt, nhưng rất nhanh đã khôi phục nụ cười, đầy tò mò nhìn Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên.
"Nhiên Nhiên, em muốn đi đâu chơi?" Mặc Tu Trần không để ý đến Lạc Hạo Phong, dường như vẫn còn giận vì câu nói lúc nãy của cậu ta. Ôn Nhiên đang ăn sáng tao nhã, cậu rút một tờ giấy ăn, vươn tay qua, lau vết bẩn trên khóe miệng cho Ôn Nhiên.
Lạc Hạo Phong bĩu môi vô vị, cúi đầu uống cà phê của mình.
Ôn Nhiên cười cười, nhìn vào mắt Mặc Tu Trần nói: "Anh sắp xếp đi, em mới tới thành phố A một hai lần, chắc chắn không quen thuộc bằng anh."
"Được!" Mặc Tu Trần ôn hòa đáp ứng.
"Vậy hai người từ từ đi chơi nhé, tôi không làm bóng đèn nữa đây." Lạc Hạo Phong đứng dậy, biết điều không quấy rầy không gian riêng tư của Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên nữa, cậu biết, tự mình giải thích không bằng lặng lẽ rời đi.
Mặc Tu Trần cuối cùng cũng ngước mắt nhìn Lạc Hạo Phong một cái, không cần mở lời phân phó, Lạc Hạo Phong đã đọc được từ ánh mắt cậu là cậu muốn mình làm việc gì, cậu gật gật đầu, để lại một câu: "Chúc hai người chơi vui vẻ" rồi tiêu sái rời đi.
"Tu Trần, anh không ăn à?" Đàm Mục đi rồi, Lạc Hạo Phong đi rồi, chỉ còn lại Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần.
Mặc Tu Trần mỉm cười lắc đầu: "Anh vừa ăn rồi, em cứ từ từ ăn, không cần vội."
Ôn Nhiên ừ một tiếng, lại cúi đầu, chuyên tâm ăn sáng.
Mặc Tu Trần rất quen thuộc với thành phố A, có cậu làm hướng dẫn, Ôn Nhiên chơi rất vui. Còn cậu, dường như kể từ sau chuyến đi nghỉ mát ở đảo Ba Li lần trước, cậu đã thích chụp ảnh cho Ôn Nhiên. Cậu mua riêng một chiếc máy ảnh, chụp cho Ôn Nhiên rất nhiều ảnh, tất nhiên cũng có ảnh chụp chung của hai người. Nhưng nhiều hơn cả, vẫn là ảnh đơn của Ôn Nhiên, với những biểu cảm khác nhau, những nụ cười khác nhau.