Ôn Nhiên chỉ đem những gì Mặc Tử Hiên nói với cô kể lại không sót một chữ cho Cố Khải.
Nghe xong lời cô, sắc mặt Cố Khải lập tức trầm xuống mấy phần, trong đôi mắt đen láy ngưng tụ một tia lạnh lẽo, nhưng giọng nói lại bình tĩnh và ôn hòa: "Nhiên Nhiên, anh biết rồi."
"Ừm, Phó Kinh Nghĩa vốn hành sự quỷ dị, ông ta đã nảy sinh ý đồ đó thì chắc chắn sẽ không chỉ nói suông."
Ôn Nhiên vẫn có chút lo lắng.
Phó Kinh Nghĩa năm đó bắt cô đi, khiến cô phải chịu đựng khổ sở suốt bao nhiêu năm như vậy thì thôi đi, nay thứ ông ta muốn hãm hại lại chính là bệnh nhân trong bệnh viện.
Hành vi như vậy, không chỉ có thể hình dung bằng hai chữ biến thái.
Phó Kinh Nghĩa đây là đang lấy tính mạng mọi người ra để khiêu khích Cố Nham, cô chợt nghĩ đến điều gì đó: "Anh, những sản phẩm lần trước em đưa anh, anh có cho người mang đi kiểm nghiệm không?"
"À, vẫn chưa."
Cố Khải không để chuyện đó trong lòng, tiện tay ném vào trong ngăn kéo, mấy ngày nay anh cứ mãi lo lắng cho bệnh tình của Mặc Tu Trần.
"Chưa thì thôi vậy, em đã đưa một ít cho giáo sư Lý ở nhà máy rồi."
Ôn Nhiên bình tĩnh nói.
Hai anh em trò chuyện một lúc, Ôn Nhiên ở đầu dây bên kia ngáp một cái, Mặc Tu Trần lập tức khẽ nhíu mày, ra hiệu cho Cố Khải đừng tán gẫu nữa.
Cúp điện thoại, Cố Khải thở hắt ra một hơi, ôn hòa nói: "Tu Trần, điện thoại gọi xong rồi, cậu nên đi tắm rửa, nghỉ ngơi đi."
"Ngày mai cậu về thành phố C đi."
Mặc Tu Trần không phải đang thương lượng với anh, ngữ khí không cho phép nghi ngờ.
Cố Khải nhíu mày: "Có phải vì lời Nhiên Nhiên vừa nói nên cậu lo lắng không? Nếu là vậy thì cậu hoàn toàn không cần lo, phía bệnh viện tôi đã dặn dò phó viện trưởng và trưởng các khoa, về mặt an ninh tôi cũng sẽ đặc biệt dặn dò kỹ lưỡng."
Mặc Tu Trần không tán thành: "A Khải, cậu có trông chừng tôi hay không thì ngày nào tôi cũng vẫn uống thuốc như vậy. Ba không ở trong nước, cậu vẫn nên dồn tâm trí vào bệnh viện thì hơn, nếu bệnh viện xảy ra chuyện, thì đó không phải là rắc rối nhỏ đâu."
"Tôi đưa cậu sang nước D, giao cho ba tôi xong sẽ lập tức về bệnh viện. Phó Kinh Nghĩa bây giờ chắc là đang hứng thú với bệnh tình của cậu, tạm thời sẽ không ra tay với bệnh viện. Nói khó nghe một chút, nếu ông ta đã quyết tâm muốn làm gì đó với bệnh viện, thì tôi có canh giữ ở đó cũng chẳng đảm bảo được gì."
Cố Khải nhìn chằm chằm gương mặt tuấn tú có phần tái nhợt của Mặc Tu Trần, giọng hơi cứng nhắc: "Ích kỷ hơn một chút mà nói, cậu quan trọng hơn bệnh viện!"
Hai ngày nay anh ở bên cạnh Mặc Tu Trần, tuy không thể thay cậu chịu đựng một phần nào, cũng không thể giảm bớt sự khó chịu do những cơn phát bệnh bất chợt không định trước của cậu, nhưng anh có thể nắm rõ tình trạng mới nhất của cậu, ghi chép lại tất cả, gửi ngay lập tức sang nước D để cha mình được biết.
Sắc mặt Mặc Tu Trần thay đổi, đôi môi mỏng mím chặt.
Cố Khải vỗ vỗ vai cậu, đứng dậy đi tắm.
Mặc Tu Trần cũng đứng dậy theo, nhưng ngay khoảnh khắc đứng lên đó, đầu óc choáng váng một trận, cậu nhíu mày, điểm khác biệt với hai ngày trước là một cơn đau âm ỉ truyền đến từ vùng thùy trán.
"Tu Trần, cậu không sao chứ?"
Cố Khải đi được hai bước nhìn thấy cảnh này qua lớp kính trong suốt, liền quay lại bên cạnh cậu trong hai bước chân.
Mặc Tu Trần từ từ buông bàn tay đang vịn vào ghế sô pha, gượng cười với anh: "Tôi không sao, cậu đi tắm đi."
"Thật sự không sao?"
Cố Khải không yên tâm nhìn chằm chằm cậu: "Vẫn chóng mặt à?"
Mặc Tu Trần gật đầu, giơ tay phải lên chạm vào vùng thùy trán bên trái, thản nhiên nói: "Chỗ này hơi đau."
Cố Khải nghe vậy ánh mắt liền đổi khác, vươn tay nắm lấy tay cậu, bắt mạch cho cậu, Mặc Tu Trần đã quen với sự căng thẳng này của anh, lặng lẽ đứng yên.
"A Khải, cậu đặt vé máy bay đi, ngày kia, tôi sẽ xuất ngoại."
Đợi tay Cố Khải buông ra, Mặc Tu Trần lên tiếng trước.
Cố Khải liếc lạnh cậu một cái, mím môi nói: "Cậu nghĩ thông suốt được là tốt nhất." Mức độ bệnh tình của cậu chuyển biến xấu vượt xa tưởng tượng của tất cả bọn họ, những ngày ở thành phố G còn chưa nhìn ra được.
Mới đến thành phố C được hai ngày, sắc mặt cậu đã lộ rõ vẻ tái nhợt.
Tinh thần cũng không tốt bằng ngày thường, giữa đôi lông mày thấp thoáng thấy vẻ mệt mỏi. Có lẽ, điều này cũng liên quan đến khối lượng công việc của cậu hai ngày nay.
Hôm nay, cậu còn định tăng ca thêm một chút, nếu không có gì bất ngờ, ngày mai là có thể lấy được bằng chứng của Liêu Đông Hưng và Tần Sâm.
Mặc Tu Trần nhếch môi, thản nhiên nói: "Tôi có gì mà không nghĩ thông suốt chứ? Vừa rồi cậu cũng nói rồi đấy, Phó Kinh Nghĩa bây giờ chắc chắn rất hứng thú với tình trạng của tôi. Biết đâu, cuối cùng vì để chứng minh bản thân giỏi hơn ba và giáo sư Brown, ông ta sẽ chủ động xuất hiện, nói cho chúng ta phương pháp điều trị cũng nên."
Cố Khải cũng cười, chỉ là nụ cười mang theo ba phần lạnh lẽo: "Tu Trần, tôi hy vọng nguyện vọng của cậu thành hiện thực."
"Sẽ thôi!" Nụ cười bên khóe môi Mặc Tu Trần đậm thêm một chút, chỉ là, chưa chạm đến đáy mắt.
Thành phố G, biệt thự ngoại ô.
Ôn Nhiên gọi điện xong với Cố Khải, không hề đặt điện thoại xuống mà cứ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ngẩn ngơ.
Trong lòng vừa có chút mong đợi, lại vừa có chút hụt hẫng, đã muộn thế này rồi, chắc anh sẽ không gọi điện cho cô nữa.
Nghĩ đến đây, sống mũi cô bỗng dưng cay xè, nơi lồng ngực như có thứ gì đó đè nặng, hơi thở vô cùng khó nhọc.
Tối qua anh nói trong điện thoại rằng hôm nay không gọi cho cô, ngày mai cũng không gọi, lúc đó tuy cô hơi buồn nhưng vẫn tự lừa dối bản thân rằng đó chỉ là anh trêu đùa cô.
Thế nhưng, giờ phút này cô nhìn chiếc điện thoại yên ắng kia, trong lòng thấy cô đơn hiu quạnh khó tả, chỉ là thiếu mất một người, sao lại thấy buồn khổ đến thế này.
Hơn hai mươi năm trước, chẳng phải cô vẫn sống rất tốt một mình đó sao? Vậy mà ở bên anh chưa đầy một năm, ngay cả hai ngày tương tư cũng không chịu nổi, cứ tiếp tục thế này, nỗi nhớ không hẹn ngày về, biết phải làm sao đây?
Cô mở album ảnh trong điện thoại, nhìn người đàn ông đang đứng bên cành cây anh đào đỏ thắm, phong thái tuấn tú nhường ấy, nụ cười ôn nhu, sự cưng chiều trong mắt anh còn khiến cô thấy ấm áp hơn cả ánh nắng trên bầu trời, còn khiến cô cảm thấy ngọt ngào hơn cả trái anh đào tươi mới.
Thế nhưng, ánh mắt như vậy, lúc này lại chỉ tồn tại trên tấm ảnh.
Ngón tay thon dài của cô khẽ lướt qua đôi mày cười của anh, tầm nhìn bất tri bất giác trở nên nhòe đi, cô đau lòng khẽ gọi tên anh: "Tu Trần, em rất nhớ anh."
Rất nhớ, rất nhớ...
Nước mắt không biết từ khi nào đã tràn ra khỏi hốc mắt, chảy dọc theo gò má, rơi trúng vào màn hình điện thoại, từng giọt từng giọt, rất nhanh đã loang ra trên màn hình điện thoại dán kính cường lực.
Người đàn ông tuấn mỹ trong ảnh trong tầm nhìn của cô ngày càng nhòe đi, cô nhìn hình ảnh mờ ảo không rõ đó, nơi đầu tim bỗng đau nhói, trong đầu thoáng hiện lên một hình ảnh nào đó, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch, đôi tay run rẩy hoảng loạn lau nước mắt, rồi dùng tay áo lau khô vệt nước trên màn hình.
Cuối cùng cũng lau khô được, khuôn mặt vừa nãy còn mờ ảo giờ đã trở nên rõ nét, anh tuấn và đầy mê hoặc.
Cô thở phào nhẹ nhõm một hơi, cài đặt tấm ảnh làm màn hình chờ, lại đưa điện thoại lên miệng, khẽ hôn một cái, cười ôn nhu, lầm bầm tự nhủ: "Tu Trần, nếu em giả vờ không biết, liệu anh có thể về nhanh hơn chút không."