Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 20768 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 640
Muốn em thấy xót xa một chút

❊ ❊ ❊

“Nhiên Nhiên, em đang tìm gì vậy?”

Trên bàn ăn, đôi đũa của Ôn Nhiên lật qua lật lại trong đĩa tìm kiếm, khiến Mặc Tu Trần bên cạnh nhìn mà đầy khó hiểu.

Ôn Nhiên ngơ ngác chớp chớp mắt, nghiêm túc nói: “Em đang tìm xem, miếng thịt nào là trên tay anh.”

Mặc Tu Trần sững người, ngay sau đó bật cười thành tiếng, hào phóng đưa tay ra trước mặt cô, cưng chiều nhìn cô: “Nào, muốn ăn chỗ nào, tùy ý em cắn.”

“Tu Trần, em thật không hiểu nổi, sao anh lại cắt rau mà lại cắt vào tay, lỗi sai kiểu này, không giống người như anh phạm phải.”

Ôn Nhiên mở to mắt, vẻ mặt dò xét nhìn chằm chằm vào ngón tay anh, nơi đó đang dán băng cá nhân, thực ra cô không biết có nghiêm trọng hay không.

Mặc Tu Trần gắp thức ăn vào bát cho cô, giọng điệu trêu chọc: “Anh là muốn cắt vào tay để em thấy xót xa một chút, ai ngờ em không những không xót xa, lại còn đi tìm thịt trong đĩa để ăn. Nhiên Nhiên, em làm tổn thương trái tim anh quá.”

Ôn Nhiên cười khúc khích, “Em tưởng anh muốn cắt thịt cho em ăn, nên em mới vội vàng tìm mà. Thực ra em rất xót mà, lại đây, em thổi cho anh.”

Vừa nói, cô vừa chộp lấy tay anh, thổi nhẹ vài hơi vào ngón tay đang dán băng cá nhân của anh, rồi cười dỗ dành: “Ngoan, không đau nữa nha!”

Mặc Tu Trần bị cô chọc cho dở khóc dở cười.

Ăn trưa xong, việc rửa bát, Ôn Nhiên thế nào cũng không để Mặc Tu Trần làm, cô ấn anh ngồi vào ghế, tự mình thu dọn bát đũa vào bếp rửa.

Mặc Tu Trần nhìn chằm chằm bóng lưng cô một lát, đứng dậy đi vào bếp, từ phía sau ôm lấy eo cô, môi dán sát bên tai cô, khẽ nói: “Nhiên Nhiên, anh yêu em!”

Thân hình Ôn Nhiên cứng đờ, động tác rửa bát cũng theo đó mà khựng lại.

Cô khẽ mím môi, nén cảm xúc như sóng trào xuống, giả vờ không vui đuổi anh đi: “Đừng quậy, em đang rửa bát, anh ra ngoài hái anh đào cho em đi, em rửa xong ra ngoài là phải có để ăn.”

Mặc Tu Trần cười thấp bên tai cô, giọng nói dịu dàng cưng chiều: “Được, anh đi hái anh đào cho em, đảm bảo để em ăn được những quả ngọt nhất.”

Nghe tiếng bước chân của anh biến mất ở cửa phòng khách, hai giọt nước mắt lăn xuống từ mắt Ôn Nhiên, men theo gò má trắng ngần trượt dài xuống. Cô giơ tay, dùng ống tay áo lau khô nước mắt, ép bản thân nở một nụ cười kiên cường.

Chiều hôm đó, Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần đã ăn không ít anh đào.

Mặc Tu Trần không cho cô leo cây, đổi lại là anh ở trên cây, cô ở dưới, chỉ vào chỗ nào có anh đào, anh liền hái chỗ đó.

Leo khắp hơn chục cây anh đào từ trước ra sau biệt thự, cho đến lúc chạng vạng tối mới dừng tay.

Trở lại phòng khách, hai người dựa vào nhau trên ghế sô pha, vừa xem tivi vừa tiếp tục ăn anh đào, Ôn Nhiên cười nói: “Tu Trần, ngày mai lúc chúng ta về, lại hái hết mấy quả anh đào chín đi, mang về cho Tiêu Tiêu, chị Đình, còn có chị Lý...”

Cô tính xem phải gửi cho những ai, Mặc Tu Trần không xen lời, chỉ mỉm cười nhìn cô.

Đợi cô tính toán xong, xác định rõ số người, anh mới lên tiếng: “Được, nếu không đủ, chúng ta lại mua thêm của nhà người khác.”

Khu này, nhà nhà đều có cây anh đào, phía trước có một ngôi làng, còn có cả vườn anh đào. Cần bao nhiêu anh đào cũng không thành vấn đề.

Ôn Nhiên đút một quả anh đào vào miệng Mặc Tu Trần, hơi ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn anh, khẽ nói: “Tu Trần, thứ Hai tuần sau anh đi C thị làm việc đi.”

Mặc Tu Trần hơi sững người, “Em là đang đuổi anh đi sao?”

“Đúng vậy, em đang đuổi anh đi.” Ôn Nhiên cười đến cong cả mắt, “Với tình trạng cơ thể hiện tại của em, em thấy, chúng ta tách nhau ra thì tốt hơn, đỡ phải cả hai đều khó chịu.”

Cô nói khó chịu, là chỉ chuyện không thể thân mật.

Ánh mắt Mặc Tu Trần hơi thay đổi, bàn tay đang ôm vai cô siết chặt: “Nhiên Nhiên!”

Nụ cười của Ôn Nhiên mang theo một tia ngượng ngùng, nhưng đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào anh: “Tu Trần, chuyện này, người khó chịu không chỉ có mình anh, em cũng sẽ khó chịu mà, một người đàn ông đẹp trai như vậy ở bên cạnh, chỉ có thể nhìn không thể ăn. Chi bằng chúng ta tách nhau một thời gian, vừa hay xưởng thuốc gần đây cũng khá bận.”

“Nhiên Nhiên, em nỡ lòng tách khỏi anh sao?”

Mặc Tu Trần dịu dàng hỏi, khóe miệng mang theo nụ cười nhàn nhạt.

“Có gì mà không nỡ, cũng đâu có xa xôi gì, mỗi cuối tuần anh về thăm em, mỗi ngày gọi cho em một cuộc điện thoại, không được quan hệ thân mật với người phụ nữ khác ở C thị, không được làm chuyện có lỗi với em.”

Ôn Nhiên ngồi thẳng người dậy, bẻ ngón tay đếm điều kiện, giống như tất cả những người phụ nữ làm vợ khác, sợ chồng mình ở nơi đất khách quê người không chịu nổi cám dỗ.

Mặc Tu Trần rất nghiêm túc đảm bảo: “Nhiên Nhiên, những điều em nói anh đều nhớ kỹ rồi, yên tâm đi, chồng của em sẽ không làm chuyện có lỗi với em đâu.”

“Còn nữa, không được tăng ca quá muộn.”

Ôn Nhiên nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lại bổ sung thêm một điểm.

“Được, không tăng ca.”

Ôn Nhiên hài lòng cười cười, “Vậy cứ quyết định thế nhé, thứ Hai anh đi C thị, em tiếp tục ở lại xưởng thuốc làm việc. Đúng rồi, Lạc Hạo Phong cũng đi C thị cùng anh à?”

Không biết anh ta và Bạch Tiêu Tiêu thế nào rồi.

Hôm sau khi họ từ A thị trở về, mẹ của Bạch Tiêu Tiêu đã tìm Lạc Hạo Phong nói chuyện, nói rất rõ ràng với anh ta rằng bà không đồng ý cho anh ta và Tiêu Tiêu qua lại, hy vọng anh ta buông tay.

Lạc Hạo Phong không đồng ý, cũng không nói với Bạch Tiêu Tiêu chuyện mẹ Bạch tìm anh.

Ôn Nhiên cũng là nghe Mặc Tu Trần kể, hai ngày nay cô và Bạch Tiêu Tiêu đã gọi điện một lần, nghe khẩu khí của Bạch Tiêu Tiêu, mẹ cô ấy cũng đã cảnh cáo cô ấy rất nghiêm trọng.

Cô ấy đang chiến tranh lạnh với mẹ mình.

Mặc Tu Trần mỉm cười, ôn hòa nói: “A Phong tạm thời chưa qua đó, cậu ấy ở lại G thị trước, qua một thời gian nữa mới qua.”

“Cậu ấy ở lại G thị, là vì Tiêu Tiêu sao?”

Ôn Nhiên tò mò hỏi.

Mặc Tu Trần bốc một nắm anh đào từ trong đĩa, đút một quả vào miệng cô, giải thích:

“Một nửa là vì Bạch Tiêu Tiêu, một nửa còn lại là vì công việc. Công ty nhà cậu ấy ở đây có văn phòng đại diện, cha cậu ấy luôn hy vọng cậu ấy về công ty gia tộc, cậu ấy tạm thời ở lại văn phòng đại diện.”

“Ồ.”

“Nhiên Nhiên, hôm nay lúc ở bệnh viện, anh nhận được điện thoại của cha, ông ấy bảo chúng ta về ăn cơm.”

Mặc Tu Trần chuyển chủ đề, ôn hòa nói.

“A, ông ấy bảo chúng ta về ăn cơm, có phải là muốn anh quay về công ty làm việc không?”

Ôn Nhiên ngạc nhiên hỏi, Mặc Tu Trần dùng ngón tay dài vuốt ve khuôn mặt nhỏ của cô, ngón tay nhẹ nhàng vẽ theo lông mày cô, dịu dàng nói: “Đúng vậy, Mặc Tử Hiên làm công ty trở nên chướng khí mù mịt, ông ấy cũng đoán ra quan hệ giữa anh và 'Hạo Thần', nên mới gọi điện, bảo anh và em về ăn cơm.”

“Nhiên Nhiên, anh không có ý định quay về công ty, cho nên, chúng ta không cần thiết phải về gặp ông ta. Sau khi anh đi C thị, nếu ông ta có gọi điện cho em, em cũng đừng để ý đến ông ta, anh sợ ông ta sẽ làm ra chuyện gì gây tổn thương đến em.”

Ôn Nhiên nắm lấy ngón tay đang vẽ chân mày cho mình của anh: “Anh yên tâm đi, em sẽ không để ý đến ông ta đâu. Anh đi rồi chẳng phải vẫn còn Thanh Phong và Thanh Dương sao, em bảo họ ngày nào cũng đưa đón em đi làm, anh không cần lo lắng.”

Mặc Tu Trần cầm tay cô đặt lên môi, khẽ hôn vào lòng bàn tay cô, “Nhiên Nhiên, đến bên đó, anh sẽ gọi điện cho em mỗi ngày.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:619
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.