“Một tiếng trước, khi A Khải gọi điện cho Tu Trần, hình như cậu ấy đang lên cơn đau đầu, kèm theo mất thị lực tạm thời. Cậu không ở cùng Tu Trần sao?”
Cố Nham nghi hoặc hỏi, trong giọng điệu tràn đầy lo lắng.
Đàm Mục khẽ nhíu mày, giọng hơi mang vẻ áy náy: “Chú Cố, vừa nãy cháu và A Phong có chút việc đi ra ngoài, nên không biết Tu Trần lên cơn đau đầu, càng không biết chuyện cậu ấy bị mất thị lực tạm thời lần này.”
Mất thị lực, từ này khiến lòng Đàm Mục vừa chấn động vừa lo lắng.
Dáng vẻ của Mặc Tu Trần khi đau đầu đã khiến người ta rất đau lòng rồi, cộng thêm việc mất thị lực, anh nhận ra bệnh tình của cậu ấy đã đến mức không thể trì hoãn thêm được nữa.
“Chú Cố, kết quả thí nghiệm vẫn chưa có sao?”
Đàm Mục có chút nóng lòng hỏi.
“Chú gọi điện chính là muốn nói với cháu việc này. Lần thí nghiệm này đã thành công, theo quy trình thì còn phải làm vài giai đoạn thử nghiệm lâm sàng nữa, nhưng hiện tại bệnh tình của Tu Trần chuyển biến xấu quá nhanh, sợ là không đợi được đến khi mấy giai đoạn thử nghiệm lâm sàng kia thành công, chú định sẽ trực tiếp dùng thuốc cho cậu ấy.”
“Chú Cố, như vậy liệu có rủi ro lớn lắm không?”
Đàm Mục giật mình, lo lắng hỏi.
Anh không hiểu về quy trình từ nghiên cứu thuốc mới đến khi áp dụng cho bệnh nhân, nghe ý của Cố Nham, trực tiếp bỏ qua các thử nghiệm lâm sàng phía trước, như vậy chắc chắn rủi ro rất lớn.
Giọng nói của Cố Nham truyền qua sóng điện thoại, mang theo sự trầm thấp bị bóp méo: “Đúng vậy, rủi ro rất lớn, nhưng nếu cứ đi từng bước theo quy trình, chú sợ Tu Trần không đợi được đến lúc đó. Hiện tại tuy có rủi ro, nhưng có thể nắm bắt thời cơ tốt nhất. Chú đã bảo A Khải tối nay đến thành phố A, ngày mai đưa Tu Trần sang nước D.”
“Ngày mai? Chú Cố, tối nay bọn cháu vừa đàm phán với Liêu Đông Hưng xong, ông ta đã đồng ý tối ngày kia sẽ giao Phó Kinh Nghĩa cho chúng ta.”
Đàm Mục khẽ nhíu mày, giọng điệu lộ ra một tia không chắc chắn.
“Tình trạng của Tu Trần ngày một tệ hơn, chú không muốn để cậu ấy đợi thêm nữa. A Mục, chỗ Phó Kinh Nghĩa, nhất định phải là Tu Trần mới được.” Cố Nham nói đến đây thì dừng lại, khi giọng nói lại truyền đến, mang theo một tia cảm xúc khó đoán: “Lát nữa chú sẽ đặt vé máy bay, chỗ Phó Kinh Nghĩa, chú sẽ về gặp ông ta.”
Đó vốn dĩ là ân oán của thế hệ trước bọn họ, chẳng liên quan gì đến Tu Trần và Nhiên Nhiên, bọn họ là những nạn nhân vô tội. Đúng lúc, ông cũng đã sớm muốn gặp Phó Kinh Nghĩa rồi.
“Chú Cố, chú muốn quay về gặp Phó Kinh Nghĩa sao?”
“Ừm, người Phó Kinh Nghĩa hận là chú, ông ta làm tất cả những điều này chẳng qua chỉ là sự khiêu khích và oán hận dành cho chú. Chú gặp ông ta thích hợp hơn các cháu. Chú muốn ông ta biết rằng, dù không có ông ta, ‘virus’ trên người Tu Trần vẫn có thể giải được.”
Ông đã cùng Joseph, Brown và những người khác phân tích tính khả thi và rủi ro, cảm thấy có thể trực tiếp bỏ qua thử nghiệm lâm sàng trên cơ thể người, dùng thẳng lên người Mặc Tu Trần.
Mấy ngày trước họ đã dùng thuốc cho động vật, quan sát liên tục vài ngày, tất cả dữ liệu đều nằm trong phạm vi bình thường. Tuy bỏ qua giai đoạn thử nghiệm lâm sàng ở giữa, nhưng tình hình hiện tại khẩn cấp, cũng không phải là không thể làm được.
Đàm Mục vừa gọi điện thoại xong với Cố Nham thì Lạc Hạo Phong từ phòng phía trước đi ra, trong tay vẫn cầm điện thoại, sải bước đi đến trước mặt anh, nói: “A Mục, A Khải vừa gọi điện, tối nay cậu ấy sẽ đến thành phố A, ngày mai đưa Tu Trần sang nước D.”
Đàm Mục gật đầu: “Tớ biết rồi, vừa nãy chú Cố có gọi cho tớ.”
“Tu Trần đâu, ngủ chưa?”
Lạc Hạo Phong nhìn về hướng sau lưng Đàm Mục, thấp giọng hỏi.
“Ừm, Tu Trần ngủ rồi, đừng gọi cậu ấy dậy, đợi ngày mai cậu ấy tỉnh lại rồi nói sau.”
Mặc Tu Trần ban đêm ngủ không ngon, lúc hai giờ sáng, cậu lại tỉnh giấc vì đau đầu.
Cứ đau một lần, ký ức của cậu về Ôn Nhiên dường như lại vơi đi một chút. Cơn đau đầu đó dường như không phải là bệnh tật, mà là virus đang nuốt chửng ký ức, một cuộc chiến giữa hai bên.
Sáng sớm, khi Mặc Tu Trần xuống lầu, nhìn thấy Cố Khải đang ngồi trên ghế sô pha, trên khuôn mặt tuấn tú lập tức hiện lên vẻ ngạc nhiên.
Cố Khải ngẩng đầu khỏi tờ báo, nhìn về phía Mặc Tu Trần, thấy cậu vẻ mặt ngạc nhiên, anh khẽ nhếch môi, bật cười thành tiếng: “Tu Trần, cậu không cần phải kinh ngạc thế chứ, làm như tớ là người ngoài hành tinh vậy.”
“Trong mắt Tu Trần, cậu còn giống người ngoài hành tinh hơn cả người ngoài hành tinh ấy chứ. Sáng sớm tinh mơ đã xuất hiện ở đây, nếu là tớ, còn tưởng mình bị hoa mắt cơ.”
Lạc Hạo Phong từ trong bếp đi ra, không biết vừa nãy lén ăn vụng cái gì, trên khuôn mặt tuấn tú nụ cười mê người, nói một câu rồi lại xoay người vào bếp.
Đàm Mục ngồi ở ghế sô pha đối diện Cố Khải, vẫy tay với Mặc Tu Trần, ôn hòa giải thích: “Tu Trần, A Khải đến vào nửa đêm hôm qua. Cậu ngủ rồi nên tớ và A Phong không gọi cậu dậy.”
Mặc Tu Trần không nói gì, chỉ nhìn Cố Khải, dùng ánh mắt hỏi anh tại sao sáng sớm tinh mơ lại xuất hiện trong phòng khách nhà họ Đàm.
Cố Khải nhún vai, không nói gì, đưa tay cầm đĩa trái cây trên bàn trà. Ánh mắt Mặc Tu Trần bị thu hút nhìn theo, khi chạm đến những quả anh đào đỏ tươi mọng nước trong đĩa, ánh mắt cậu bỗng chốc trở nên thâm trầm sắc bén, sải bước đi tới: “A Khải, đĩa anh đào này, từ đâu mà có?”
“Tu Trần, cậu thật vô vị, giả vờ không biết cũng đâu có khiến cậu trông có vẻ ngốc đi.”
Cố Khải liếc cậu một cái, đưa đĩa anh đào đến trước mặt cậu. Trong đáy mắt Mặc Tu Trần một trận phong ba bão táp, có cảm xúc gì đó trào dâng rồi lại nhanh chóng vụt tắt. Chỉ trong chốc lát, nhưng lại như trải qua núi lửa phun trào, trời sập đất nứt, trong lòng đã sớm ngổn ngang trăm mối, chua xót khôn cùng.
Câu trả lời không hẳn là trả lời đó của Cố Khải đã xác nhận suy đoán trong lòng cậu.
Những quả anh đào này là Nhiên Nhiên mang đến cho cậu!
Cảm xúc của cậu, mỗi khi nhớ đến cô đều trào dâng như sóng biển, cuồn cuộn mãnh liệt. Cũng chỉ có cô, mới có thể khiến cậu có nhiều sự thay đổi cảm xúc đến vậy.
Đàm Mục thu hết những thay đổi biểu cảm của Mặc Tu Trần vào mắt, trong lòng cũng thấy chua xót phức tạp khôn tả. Anh mím môi, giọng điệu trêu chọc nói: “Tối qua, trước khi A Khải lên máy bay đã ghé về nông thôn một chuyến. Ôn Nhiên biết cậu ấy định đến thành phố A liền tự mình trèo cây hái đống anh đào này cho cậu, còn dặn dò là đám anh đào này không cho phép ai ăn cả, là dành riêng cho một mình cậu đấy. A Khải còn ghen tị kìa, Tu Trần, Ôn Nhiên đối với cậu, thật sự rất tốt.”
Mặc Tu Trần cong môi nở một nụ cười ấm áp, trước mắt hiện lên cảnh Ôn Nhiên dưới ánh trăng trèo lên cây hái anh đào cho cậu, còn tỉ mỉ chọn từng quả to nhất, chỉ cần nghĩ đến cảnh đó, cậu liền cảm thấy trong lòng tràn ngập ngọt ngào và hạnh phúc.
“Phải đó, đúng là con gái gả đi như bát nước hắt đi, con bé Nhiên Nhiên đó thật sự rất thiên vị. Nhưng mà, con bé nói không cho tớ ăn là vì không muốn tớ ăn vụng trên đường thôi. Bây giờ cậu nhìn đây, tớ ăn vài quả cũng không sao đâu.”
Nói xong, Cố Khải giơ tay bốc một nắm anh đào bỏ vào miệng, dáng ăn đó thực sự chẳng hề phù hợp với khí chất tao nhã của anh chút nào, ngược lại còn mang theo vài phần trẻ con, khiến khóe miệng Đàm Mục co giật liên hồi.
Mặc Tu Trần không nhìn Cố Khải, cũng không nhìn Đàm Mục, mà chăm chú nhìn đĩa anh đào kia. Nhưng ngay khi Cố Khải đưa tay định bốc lần thứ hai, cậu đột ngột ra tay, khi bàn tay Cố Khải còn cách đĩa trái cây chưa đầy năm phân đã lấy đĩa anh đào đó đi, lạnh lùng lên tiếng: “Đây là Nhiên Nhiên hái cho tớ, cậu nếm thử mùi vị là được rồi, còn muốn ăn hết luôn à?”