Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 20360 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
601 Lời tỏ tình

❊ ❊ ❊

“Nhiên Nhiên, sao cậu lại nghĩ là Lạc Hạo Phong? Đâu phải chỉ mình anh ta biết chuyện này.”

Bạch Tiêu Tiêu có chút bất mãn hỏi.

Ôn Nhiên khẽ cười hai tiếng. Ánh nắng ban mai chiếu qua cửa kính trong suốt, rọi lên gương mặt thanh tú trắng ngần của cô, lưu quang dật thải, đẹp đến mức không cách nào diễn tả được.

“Mình đoán thôi mà, ngoài Lạc Hạo Phong ra thì còn ai bát quái như thế nữa, chẳng lẽ là hai ông anh mình hay là Đàm Mục sao.”

Tuy mối quan hệ giữa Lạc Hạo Phong và Bạch Tiêu Tiêu hiện tại không mấy tốt đẹp, nhưng Lạc Hạo Phong có chuyện gì vẫn sẽ nói với Bạch Tiêu Tiêu, nhất là những chuyện liên quan đến cô.

Bạch Tiêu Tiêu cười ha hả, dùng ngữ khí vô cùng đắc ý nói: “Nhiên Nhiên, lần này cậu đoán sai thật rồi. Không phải Lạc Hạo Phong nói cho mình biết, mà là Đàm Mục, người đàn ông mà trong mắt cậu là ghét tám chuyện nhất ấy. Chính anh ta đã nói cho mình biết cậu hôm nay kiểm tra lần hai, còn bảo sau khi kiểm tra xong, có lẽ hai ngày nữa là cậu quay về rồi.”

“Ngoài ra, mình còn biết thêm một tin vui nữa, cậu và Mặc Tu Trần chuẩn bị tổ chức đám cưới, có đúng không?”

Nhắc đến cuối cùng, ngữ khí của Bạch Tiêu Tiêu tràn đầy phấn khích, ra vẻ rất tự hào. Ngay cả khi Ôn Nhiên không nhìn thấy biểu cảm đắc ý của cô lúc này, cũng có thể cảm nhận được qua giọng điệu đó.

Ôn Nhiên có chút kinh ngạc. Trong mắt cô, Đàm Mục không phải kiểu đàn ông nói nhiều, thậm chí anh ta còn lạnh lùng hơn Mặc Tu Trần hiện tại, sao có thể là người nói cho Bạch Tiêu Tiêu biết chứ?

“Nhiên Nhiên, có phải cậu đang rất tò mò không? Mình tốt bụng nói cho cậu biết nhé, mình tình cờ gặp Đàm Mục trên máy bay, anh ta về A thị, còn mình thì vừa hay tới A thị công tác, thế là anh ta kể cho mình nghe tình hình gần đây của cậu đấy.”

“Cậu đi A thị công tác sao? Cậu nhanh như vậy đã quay lại công ty làm việc rồi à?”

Ôn Nhiên ngạc nhiên hỏi, chân của Bạch Tiêu Tiêu đã hoàn toàn bình phục rồi sao? Vừa nói xong, cô mới giật mình nhận ra giọng mình bất giác cao lên vài âm độ, lại vội vàng quay đầu nhìn về phía chiếc giường lớn không xa. Thật may, Mặc Tu Trần trên giường không bị cô đánh thức.

Bạch Tiêu Tiêu hơi điều chỉnh tư thế ngồi, dựa người vào ghế sô pha da một cách thoải mái hơn, cô nghiêng đầu, kẹp điện thoại giữa đầu và vai, cười hì hì nói: “Đúng vậy, cậu không ở G thị, mình ở một mình chán chết đi được. Đúng lúc công ty dạo này bận rộn nên mình quay lại làm việc, rồi tiện thể tới A thị công tác luôn.”

“Vậy chuyện đám cưới cũng là Đàm Mục nói cho cậu biết?”

Ôn Nhiên hỏi, cô có chút bất ngờ. Cô chỉ mới nói với Mặc Tu Trần tối hôm qua là muốn mặc váy cưới một lần. Mặc Tu Trần nhanh như vậy đã nói với Đàm Mục bọn họ rồi sao?

Bạch Tiêu Tiêu lại đắc ý: “Nhiên Nhiên, chuyện cậu và Mặc Tu Trần muốn cử hành hôn lễ là anh trai cậu nói cho mình biết, mình đã gọi một cuộc điện thoại cho anh ấy. Mình đã chuẩn bị quà cho cậu, tuy cậu và Mặc Tu Trần kết hôn lâu rồi nhưng hai người vẫn chưa tổ chức đám cưới, trước kia không tặng thì lần này phải bù lại.”

Lời nói vừa dứt, chuông cửa liền vang lên.

“Tiêu Tiêu, chẳng phải cậu đi công tác một mình sao, ai tìm cậu thế?”

“Không phải đi một mình, còn có đồng nghiệp nữa. Nhiên Nhiên, mình không nói chuyện với cậu nữa, đợi khi nào cậu quay về thì báo trước cho mình, mình tới sân bay đón cậu, bái bai!”

Bạch Tiêu Tiêu nói xong, không đợi Ôn Nhiên hỏi thêm liền cúp điện thoại, cô nhảy khỏi sô pha đi mở cửa.

Cô vốn tưởng là nhân viên phục vụ, nhưng khi mở cửa ra, đập vào mắt lại là một gương mặt yêu nghiệt xen lẫn chút lãnh tuấn. Chạm phải đôi mắt hẹp dài đen láy của đối phương, sắc mặt Bạch Tiêu Tiêu khẽ biến, ngữ khí không mấy thiện cảm hỏi: “Sao lại là anh?”

Lạc Hạo Phong mặc đồ thường ngày, dáng người cao lớn tuấn lãng đứng ở cửa. Đôi mắt đào hoa hẹp dài nhìn chằm chằm Bạch Tiêu Tiêu trong phòng, khóe môi hơi nhếch lên, nói: “Tiêu Tiêu, anh có chuyện muốn nói với em, chúng ta tìm chỗ nào đó nói chuyện đi.”

“Xin lỗi, tôi không rảnh.”

Ngữ khí của Bạch Tiêu Tiêu nhàn nhạt. Trên máy bay chẳng phải anh ta đang đánh tình tứ với cô nàng tóc vàng đó sao? Vừa xuống máy bay, hai người trông chẳng khác nào cặp đôi đang nồng cháy hay sao? Giờ này không đi bồi người ta, lại tới tìm cô nói cái quái gì chứ.

Nói xong, cô liền muốn đóng cửa.

“Tiêu Tiêu!”

Lạc Hạo Phong thấy cô muốn đóng cửa, chẳng suy nghĩ gì liền lách người xông vào, một tay túm lấy cổ tay cô, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào cô.

Sắc mặt Bạch Tiêu Tiêu thay đổi, đôi mắt đẹp lạnh lùng nhìn anh: “Lạc Hạo Phong, anh làm cái gì thế, buông tôi ra.”

“Anh không buông.”

Ánh mắt Lạc Hạo Phong trầm xuống, lực tay nắm cổ tay cô không giảm mà tăng, ép Bạch Tiêu Tiêu lùi lại hai bước, anh liền theo sát bước tới, dùng chân đá cửa đóng sầm lại.

“Tiêu Tiêu, có phải em định cả đời này đều coi anh là người dưng nước lã không?”

Khoảng cách quá gần, khi anh nói chuyện, mùi rượu nồng nặc phả hết vào cánh mũi Bạch Tiêu Tiêu. Vừa rồi anh đứng ngoài cửa, cô ở trong nhà nên chưa nhận ra rõ, giờ này anh ở ngay gang tấc, lại còn từ trên cao nhìn xuống khóa chặt tầm mắt cô. Bạch Tiêu Tiêu ngửi thấy mùi rượu hòa quyện với hơi thở nam tính mạnh mẽ ấy, nhịp tim bỗng lỡ một nhịp.

“Tôi không hiểu anh đang nói gì, Lạc Hạo Phong, anh uống say thì về nhà mà ngủ đi, đừng có chạy tới đây phát điên.”

Bạch Tiêu Tiêu giãy giụa muốn rút tay ra, lòng cô có chút rối loạn, không rõ Lạc Hạo Phong làm sao biết cô ở đây, làm sao tìm tới nơi.

Lạc Hạo Phong cười nhạt, lực tay chợt siết chặt. Giây tiếp theo, Bạch Tiêu Tiêu mất thăng bằng ngã vào lòng anh, tay kia của anh thuận thế giữ chặt thắt lưng cô, xoay người một cái, với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đẩy cô áp sát vào bức tường phía sau, cúi đầu, nụ hôn ập đến như vũ bão……

“Ưm…… Lạc Hạo Phong…… Anh buông tôi ra……”

Đầu óc Bạch Tiêu Tiêu vang lên tiếng “oanh”, cả người như bị sét đánh trúng. Sau khoảnh khắc cơ thể cứng đờ, cô giận dữ giãy giụa, đẩy ra, nhưng tiếc thay sức lực không bằng người, cô căn bản không phải đối thủ của Lạc Hạo Phong.

Anh thô bạo, cuồng nhiệt, tức giận gặm nhấm cánh môi cô, nhân lúc cô đau đớn mà công thành đoạt đất, tiến quân thần tốc, tùy ý cướp đoạt sự ngọt ngào trong miệng cô, dường như muốn cướp đoạt toàn bộ, cả hơi thở của cô.

Bạch Tiêu Tiêu vừa thẹn vừa giận, tâm trí quyết liệt, cô há miệng cắn mạnh một cái. Chỉ nghe thấy Lạc Hạo Phong phát ra một tiếng ‘xuy’ trầm đục, nụ hôn khựng lại, cô nhân cơ hội dốc hết toàn lực đẩy mạnh anh ra.

Giây tiếp theo, cô giơ tay lên, một cái tát ‘bốp’ chát chúa giáng mạnh vào gương mặt yêu nghiệt đầy mê hoặc kia. Mặt Lạc Hạo Phong bị lệch sang một bên, sự nóng bỏng trong đôi mắt đào hoa tức thì lạnh đi.

“Lạc Hạo Phong, anh cút ngay cho tôi.”

Bạch Tiêu Tiêu giận dữ chỉ vào cửa, ngực phập phồng kịch liệt vì tức giận.

Nụ hôn vừa rồi của anh là sự sỉ nhục đối với cô, cho dù cô có chút thích anh đi chăng nữa, cũng không cho phép anh sỉ nhục mình như vậy.

Lạc Hạo Phong vốn đã uống chút rượu, mượn rượu làm càn, cũng là muốn mượn rượu giả điên để tìm cô. Không ngờ hôn thì đã hôn rồi, lại bị cô tát cho một cái, má trái nóng rát đau đớn nhắc nhở anh rằng, người phụ nữ trước mặt này không phải là người anh có thể tùy tiện hôn.

“Tiêu Tiêu, hôm nay anh tới là muốn nói với em, anh thích em. Anh đã chịu đựng đủ sự lạnh nhạt cố tình của em đối với anh rồi, chịu đựng đủ việc em vì mẹ em không thích anh mà cứ trốn tránh anh. Hôm nay, chúng ta hãy nói rõ ràng mọi chuyện một lần.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:601
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.