Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 6158 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1213
Hình thái sơ khai của công ty

❊ ❊ ❊

Trong hơn nửa năm qua, Victor Losar tuy vẫn luôn ở lại Nam Cảnh, nhưng lại đặc biệt quan tâm tới chuyện ở Vô Đông Thành. Trong mắt hắn, thành phố này chắc chắn sẽ là trung tâm của tương lai, không chỉ đối với Hôi Bảo, mà còn với ba vương quốc lớn khác cùng vùng eo biển. Từ khi "Hôi Bảo Chu Báo" phát hành, hắn đã dặn thuộc hạ nhất định phải mua ngay lập tức rồi gửi đến Bích Thủy Cảng.

Lần này tranh thủ thời gian quay về Vô Đông, cũng là vì hai đại sự hắn thấy trên báo: một là việc bán Tòa nhà Kỳ Tích, hai là buổi công chiếu bộ ma ảnh mới "Yên Diệt Chi Trần".

Hắn không hiểu rõ tại sao Hôi Bảo Chi Vương bệ hạ lại coi trọng chuyện quy thuộc đến vậy, ví dụ như trước khi mua nhà cần phải có căn cước công dân, mà có căn cước mới nghĩa là một người Vô Đông. Vấn đề nằm ở chỗ, tấm căn cước này không hề ràng buộc việc đi ở của hắn, dù là ở lại Bích Thủy Cảng hay quay về Huy Quang Thành, đều không có bất kỳ hạn chế nào. Đã như vậy, việc nhấn mạnh ý nghĩa của thân phận cư dân chính thức Vô Đông Thành đối với một thương nhân bôn ba khắp nơi như hắn để làm gì?

Nhưng dù sao đi nữa, chỉ cần có thể tham gia mua là được. Tòa kiến trúc cao nhất đại lục này lại còn nằm ở trung tâm vương đô mới, bất cứ ai đến đây đều sẽ không bỏ qua cảnh quan tuyệt mỹ này. Không gì thích hợp hơn nơi này để làm biển hiệu tuyên truyền cho Đá Cầu Vồng.

Dĩ nhiên, dù có lỡ mất Tòa nhà Kỳ Tích, hắn cũng không thấy quá tiếc nuối, dù sao với tư cách là thương nhân buôn bán giống bông mới đầu tiên hợp tác với Roland bệ hạ, hắn đã chiếm được thế thượng phong trong ngành. Đối với Victor mà nói, việc thứ hai quan trọng hơn việc thứ nhất rất nhiều.

Hắn sẽ không bao giờ quên được cảm giác lần đầu tiên xem ma ảnh.

Đó tuyệt đối là sự chấn động thấu tận linh hồn.

Hay có thể nói là khi màn nhung mở ra, xác thịt đã không còn tồn tại, chỉ còn linh hồn ngao du trong một thế giới không thể nghĩ bàn. "Lang Tâm Kỳ Duyên", hắn đã xem đi xem lại mấy lần, nếu không phải vì quyết định đến Nam Cảnh trồng bông, hắn thậm chí muốn mua vé xem của mỗi buổi diễn.

Mà bộ ma ảnh mới "Yên Diệt Chi Trần", tuy nhìn tiêu đề thì chẳng đoán được nội dung chút nào, nhưng sự góp mặt của dàn diễn viên gốc từ Tinh Hoa Kịch Đoàn, cùng kịch bản do đại sư kịch nghệ Kakin Fiss biên soạn, chỉ hai điểm này thôi đã đủ thu hút sự chú ý của hắn.

Huống chi trong phần giới thiệu còn nhắc đến câu chuyện được cải biên dựa trên sự kiện có thật, và nhận được sự trợ giúp từ Roland Wimbledon bệ hạ, tất cả những bí mật không người biết trong phim đều lấy từ tàng thư vương thất! Phải biết rằng những thông tin nội bộ này thường không bao giờ được thông báo cho bình dân, còn những lời đồn thổi trên phố phường hay quán rượu lại quá mức hoang đường, dùng để tán gẫu giết thời gian thì được, chứ hoàn toàn không thể tin được. Bây giờ có cơ hội thực sự nhìn thấy một góc của bí mật, lại còn thông qua phương thức ma ảnh, bất kể kịch bản tiết lộ phần nào, thì chiêu trò này cũng đã đủ sức nặng, làm sao hắn có thể bỏ lỡ cơ hội này?

Đây chính là lý do chủ yếu khiến Victor phải lặn lội tới Vô Đông Thành.

Sau khi đến Hành Chính Sảnh, Linh Lung bận rộn chạy đôn chạy đáo, từ việc đăng ký nghiệp vụ đến xếp hàng lấy vé, rất nhanh đã lo liệu giúp hắn mọi thứ. Giá vé buổi công chiếu đầu tiên của ma ảnh đã tăng lên đến năm mươi đồng Kim Long, so với lúc diễn "Lang Tâm Kỳ Duyên" đã tăng thêm mười đồng, thế nhưng hắn vẫn không chút do dự lấy ra một trăm đồng Kim Long để mua hai tấm vé xem phim.

Cảnh tượng này không chỉ khiến Linh Lung tâm thần rung động, mà còn khiến người xung quanh phải ngoái nhìn, dù sao thì tấm vé công chiếu đắt đỏ như vậy, ngay cả thương nhân ngoại tỉnh cũng phải suy nghĩ cẩn thận. Phải biết là dù có là buổi thứ hai vào ngày hôm sau, giá cũng thấp hơn không ít, chưa kể tới vé bình dân chỉ bán mười mấy đồng Ngân Lang vào một tuần sau đó.

Việc mua nhà tại Tòa nhà Kỳ Tích thì rắc rối hơn nhiều, sau khi thông qua đơn đăng ký, hắn và Linh Lung được mời vào một căn phòng nhỏ riêng biệt.

"Ngài vậy mà có căn cước công dân của Vô Đông Thành?" Mãi đến lúc này, cô hầu gái mới hạ thấp giọng ngạc nhiên hỏi, "Nhưng ngài không phải là người Hôi Bảo, càng không phải cư dân của Biên Thùy Trấn..."

Victor nhún vai, "Cô dường như đã quên, chỉ cần mua một căn nhà, là có thể nhận được thân phận cư dân chính thức của Vô Đông."

"Tất nhiên là tôi biết!" Linh Lung không phục phản bác, "Nhưng bình thường ngài đều ở trong quán rượu mà..."

"Hai chuyện này không hề xung đột," hắn thản nhiên nói, "So với khu nhà ở, ta thích những nơi náo nhiệt ồn ào hơn, nhưng điều đó không ngăn cản ta mua một bất động sản để phòng khi cần thiết."

"..." Cô hầu gái mở to mắt trừng hắn, hồi lâu không nói nên lời.

Đây chính là điểm đáng yêu của những cô thôn nữ, Victor thầm nghĩ, nếu là tiểu thư quý tộc, e rằng chỉ lộ ra vẻ mặt như đang nhìn kẻ ngốc.

Ngay lúc này, một người phụ nữ trẻ mặc đồng phục công sở bước vào, "Chào ngài, để ngài đợi lâu rồi. Tôi tên là Betty, chuyên viên Hành Chính Sảnh, phụ trách công việc đăng ký bán Tòa nhà Kỳ Tích."

"Tôi là..."

"Victor Losar, tôi đã xem qua tư liệu của ngài rồi, hoàn toàn phù hợp yêu cầu mua hàng!" Betty nói với tốc độ cực nhanh, "Tôi phải nói rằng, ánh mắt của ngài thật sự độc đáo phi phàm, có thể chọn trúng Tòa nhà Kỳ Tích trong số bao nhiêu khu nhà ở. Đây chính là tòa địa tiêu do bệ hạ đích thân chỉ định, leo lên đỉnh lầu là có thể phóng tầm mắt bao quát toàn thành, mặc dù giá bán hơi cao một chút, nhưng tuyệt đối xứng đáng để sở hữu!"

Ờ... Victor không khỏi ngẩn ra, nhìn thái độ của đối phương thế nào lại có cảm giác như sợ không bán được hàng vậy. Hắn hắng giọng, "Xin hỏi giá cả rốt cuộc là..."

"Đều ở đây cả rồi, ngài Victor." Betty đưa qua một bản vẽ.

Victor mở ra xem, không khỏi giật giật khóe miệng, chỉ thấy trên đó ghi chú giá của mỗi tầng tòa nhà, năm tầng đầu còn ở mức khoảng một trăm đồng Kim Long, từ tầng năm trở đi hầu như cứ thêm một tầng lại tăng gấp đôi, mà tầng mười bốn đã đạt tới mức giá kinh ngạc là hai nghìn đồng Kim Long.

Linh Lung không nhịn được che miệng lại.

"Tầng mười lăm... không bán sao?" Victor để ý thấy trên bản vẽ không có giá của tầng trên cùng.

"Tầng mười lăm đã được Chiêm Tinh Kết Xã và Luyện Kim Hiệp Hội cùng mua lại rồi, nghe nói họ định thành lập Hiền Giả Học Hội, và lấy tòa nhà này làm trụ sở."

"Tầng mười bốn, tôi mua!" Victor ngắt lời, nhìn hai người đang ngẩn người ra, vội vàng bổ sung thêm một câu, "... hai căn."

Bốn nghìn đồng Kim Long dù đối với kẻ kinh doanh nhiều năm như hắn cũng là một khoản chi không hề nhỏ. Vốn dĩ khi nhìn thấy giá cả còn chút do dự, nhưng sau khi nghe tin về Hiền Giả Học Hội, hắn lập tức hạ quyết tâm.

Nếu coi Vô Đông là trung tâm của tương lai, thì cái gọi là trụ sở này cũng tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến các vương quốc khác. Có thể kết giao quan hệ với hai tổ chức có lịch sử lâu đời, danh tiếng vang dội khắp đại lục này, dù chỉ là ở cùng một tòa nhà, đối với việc tuyên truyền Đá Cầu Vồng cũng có thể tạo ra tác dụng quảng bá cực lớn.

"Lựa chọn sáng suốt, ngài Victor!" Betty nắm chặt lấy tay hắn, thần sắc còn phấn khích hơn cả Linh Lung, "Tôi đi lấy hợp đồng ý định ngay, chỉ cần ký tên vào là căn phòng sẽ thuộc về ngài."

Đợi đối phương phấn khởi rời đi rồi, Victor thở phào nhẹ nhõm, "Sao ta lại cảm thấy người đi mua nhà là cô ấy chứ không phải ta nhỉ..."

"Chắc là liên quan đến đánh giá hiệu suất công việc đấy ạ." Linh Lung chu môi nói.

"Đó là gì?"

"Con cũng là nghe khách trong quán rượu nói... dường như trong Hành Chính Sảnh từ quan chức đến học việc, mỗi người đều có đánh giá mức độ hoàn thành nhiệm vụ hay gì đó, cụ thể thì không rõ lắm, nhưng tiền lương và thăng tiến của họ đều liên quan đến cái này."

"Hóa ra là vậy... thảo nào mỗi lần ta đến đây đều cảm thấy người ở nơi này ai nấy đều tràn đầy nhiệt huyết," Victor bỗng nhiên cảm thấy mình lại học được một vài thứ mới.

Có lẽ áp dụng vào nhà máy dệt của hắn cũng không tệ?

"Cái đó..." Linh Lung do dự một chút, "Ngài bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua nhà ở Tòa nhà Kỳ Tích, sau này chắc sẽ không để trống đâu nhỉ? Còn về phía quán rượu..."

"Ta vẫn sẽ tiếp tục thuê ở đó." Victor cười nói, "Tất nhiên căn nhà mua bằng bốn nghìn đồng Kim Long kia cũng sẽ không bỏ trống."

"Nhưng ngài không thể sống ở hai nơi cùng lúc được."

"Không để trống không có nghĩa là nhất định phải đích thân ta ở đó," Vốn dĩ Victor chỉ định mua một căn phòng, treo tấm biển hiệu nổi bật bên ngoài làm biển quảng cáo cho Đá Cầu Vồng mà thôi, nhưng những lời của Betty đã cho hắn một ý tưởng mới: nhà ở không chỉ có công năng để ở, "Nơi đó sẽ trở thành trụ sở mới của Losar Thương Hội, cũng là trung tâm giao dịch Đá Cầu Vồng sau này."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1086
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.