Mặt trời vừa mới ngả về tây một chút, quân Truất Long chỉ nghỉ ngơi đúng một khắc đồng hồ liền lập tức phát động tiến công, mà cùng lúc đối phương phát động tiến công, chủ tướng đội quân ngăn chặn là Hàn Dẫn Cung đã chủ động lui về phía sau.
Đây là phương án đã định sẵn, trong lòng Hàn Dẫn Cung biết rõ, đừng nói bốn nghìn quân trên đường còn hao hụt quân số, cho dù là tám nghìn quân đầy đủ dàn trận nghiêm ngặt thì cũng không thể là đối thủ của năm doanh chủ lực quân Truất Long này, không phải vì quân đội không thể chống cự, mà là vì thực lực cao đoan chênh lệch quá nhiều… Hắn không biết uy lực của Thập Tam Kim Cương, nhưng những người như Hùng Bá Nam và Trương Hành, Từ Sư Nhân, Vương Thúc Dũng, Giả Việt thì tai hắn đã nghe đến nhẵn cả ra rồi, hơn nữa còn từng giao thủ với một vài người trong số đó.
Cho nên chỉ có thể lui, hơn nữa phải lui cho kiên quyết, lui cho quả đoán, lui phải có bài bản.
Bởi vì lui không phải là từ bỏ chiến đấu, mà phải từng lớp từng lớp, vừa đánh vừa lui, trì hoãn cản trở, chờ viện quân.
Bạch Hoành Thu và Tiết Thường Hùng sẽ dẫn đầu chạy tới, áp chế chiến lực cao giai của quân Truất Long, còn quân đội theo sau sẽ bao vây quân Truất Long, ép cho quân Truất Long toàn quân trên dưới sớm đã mệt mỏi rã rời phải tan vỡ, rơi vào cảnh bị truy sát… Đây là phương lược chính đáng.
Nói trắng ra, chính là đánh cược một cái chênh lệch thời gian, xem viện binh đến nhanh hay chậm, xem quân Truất Long – thanh đao nhọn đã đâm đến tận cùng này – còn sắc bén hay không?
Có điều, gạt hết thảy những điều đó sang một bên, ngay khi quân Truất Long phát động tập kích, Hàn Dẫn Cung dẫn theo ba đội nòng cốt lui về phía sau, vị đại tướng thâm niên của Đại Ngụy này – người thuở thiếu niên từng theo huynh trưởng trải qua trận chiến diệt Trần, trung niên nhờ chiến công với Vu Tộc mà bước lên đường quan lộ, rồi lại trong ba lần chinh phạt Đông Di mà trở nên hoàn toàn tròn trịa khéo léo – vẫn theo bản năng ý thức được rằng, trận này về cơ bản không có hy vọng gì nữa rồi.
Bởi vì quân Truất Long quá quyết đoán, quyết đoán đến mức không thể tin nổi, đến nỗi đích thân Trương Hành xông vào trận địa, làn sương lạnh do Hàn Băng Chân Khí khuếch tán giữa lúc chính ngọ quả thực kinh hãi; mà bản thân mình dù sao cũng đã chia quân, thiếu mất hẳn một nửa, còn vừa mới đến nơi, không có công sự để dựa vào.
Bên yếu đi bên mạnh lên, phần lớn là xong rồi.
Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến hắn chứ?
Bất đồng giữa hắn và Lưu Dương Cơ, bây giờ xem ra là mình đúng, hơn nữa chia quân cũng là do Lưu Dương Cơ chủ động yêu cầu, bây giờ ngăn cản không nổi chẳng lẽ lại trách hắn? Chẳng lẽ hắn không kiên quyết chấp hành quân lệnh của Bạch Hoành Thu mà làm nhiệm vụ ngăn chặn sao?
Tính mạng và binh quyền của mình thực ra đã cố gắng hết sức để bảo toàn rồi.
Chỉ duy có điều, đã đắc tội với Lưu Dương Cơ, người ta lại sớm nương nhờ vào Anh Quốc Công, thế thì liệu hắn có thừa cơ gièm pha với Anh Quốc Công hay không? Mà đợi đến khi họ Bạch nắm được Quan Lũng rồi, bản thân mình có thể đứng vững được bên cạnh họ Bạch không? Khi đó thì phải dựa vào chiến công với Vu Tộc, hay là tìm thông gia người quen cũ để liên kết?
Trong lòng trăm mối ngổn ngang, Hàn Dẫn Cung chợt nghĩ tới một việc, không khỏi thở dài.
Thì ra, hắn đột nhiên nhớ tới đứa cháu ngoại Lý Định của mình… Vốn tưởng rằng tên đó giỏi hơn mình, loạn thế vừa mở ra, mình thì tụt dốc xuống dưới, tên này lại leo lên trên, phần nào còn nghĩ có thể khiến mình có thêm một chỗ dựa. Nào ngờ, Anh Quốc Công này đánh nhau một trận với Bang Truất Long, hai bên chẳng hề hấn gì, xem chừng là thế hoà, thì trước hết lại đánh mất đi tính độc lập của đứa cháu ngoại này của mình.
Bạch Hoành Thu đã lấy đi binh mã của quân Vũ An, tất nhiên sẽ có hành động, sau trận chiến này, Lý Định hoặc là thành thật làm lá chắn cho họ Bạch ở Hà Bắc, cứng rắn chịu đòn của Bang Truất Long, hoặc là đầu nhập người bạn tốt Trương Hành của hắn, làm mũi dao nhọn đối phó Bạch Hoành Thu.
Nghĩ đến đây, Hàn Dẫn Cung không khỏi lòng phiền ý loạn.
Cũng đúng vào lúc này, trong làn sương mù phía trước bỗng nhiên bắn ra hai luồng chân khí, luồng phía trước mang theo sắc vàng nhạt, luồng phía sau có vẻ hơi đỏ, bất quá dưới ánh mặt trời ban ngày chiếu rọi đều hiện lên hơi trắng, và đều giống như sao băng bay vụt tới. Hàn Dẫn Cung vốn đang suy nghĩ lung tung thấy cảnh này thì kinh hãi thất sắc, vội vàng bỏ ngựa lùi về phía sau.
Kết quả, mũi tên dài phía trước mang theo Đoạn Giang Chân Khí rơi trúng con ngựa của Hàn Dẫn Cung, cắt đứt toàn bộ cả con ngựa chiến, máu và bụi bẩn văng ra mấy trượng vuông, mũi tên dài phía sau bao bọc Ly Hỏa Chân Khí tiếp tục bay tới, lại bay xa hơn mũi tên phía trước đến hai ba mươi bước, rồi khi tiếp đất liền nổ tung ra.
Hàn Dẫn Cung vừa tiếp đất đã trở tay không kịp, tuy không trúng tên trực tiếp, nhưng vẫn bị hất tung toàn thân. Cánh tay trái còn chịu thêm chấn động dữ dội, nhất thời nóng rát khó chịu — thì ra mũi tên trước dẫn ra Đoạn Giang chân khí đã quẹt qua trước làm rách hộ thể chân khí của y, rồi mũi tên sau dẫn ra Ly Hỏa chân khí liền thừa cơ chui tọt vào.
Không chỉ có vậy, đám thân tín xung quanh y cũng nhiều kẻ chết bị thương: một viên đội tướng, mấy tên tham quân, văn thư đều chết ngay tại chỗ, lại càng có nhiều đồ gỗ, y phục bốc cháy lên.
Trong ánh lửa, Hàn Dẫn Cung đầy mình máu ngựa gượng bò dậy, không kịp đổi ngựa, vừa ôm bả vai vừa chật vật lùi lại phía sau.
Vị đại tướng Quan Lũng này đến lúc ấy còn không tỉnh ra sao? Tuy đã dự liệu trước về quân Truất Long, nhưng vẫn là chưa đủ! Quân Truất Long còn quyết đoán hơn y nghĩ, mà sức chiến đấu lẫn chiến thuật cũng vượt quá sức tưởng tượng của y.
Đến lúc này, ý nghĩ tâm tư gì y cũng đều tan hết, chỉ còn biết dốc mười hai phần tinh thần để cầu sống sót mà thôi.
Sớm trước khi quân Truất Long va chạm với quân chặn đánh của Hàn Dẫn Cung, tại một nơi cách đó tròn trăm dặm, khi quân Truất Long đột phá khỏi doanh trại liên quân ở mặt Tây Bắc, ngay lập tức phu thê Lý Định đã không chút do dự thúc ngựa rời chiến trường. Họ đã dừng ở khu cầu phao bán cố định ở thượng du Thanh Chương Thủy, rồi từ đó vượt qua Thanh Chương Thủy, thong dong đến bờ nam.
Đến khoảnh khắc trước khi hai mũi tên kia bắn ra, đôi phu thê này cũng chờ được mục tiêu chuyến đi của mình:
Trước hết là một đội kỵ binh do thám mấy chục kỵ, bọn họ dừng lại, ngoan ngoãn đứng sau lưng Lý Định, làm nghi vệ.
Rồi đến một đội tiền tiêu một trăm năm mươi người — họ nhận lệnh, trực tiếp dừng lại, liền dàn hàng ngang ngay trên quan đạo phía nam Thanh Chương Thủy, che khuất quan đạo và hướng tiến quân của quân phía sau;
Tiếp sau là Phàn Lê Hoa dẫn năm trăm kỵ đến nơi. Lý Định vừa phất tay, Phàn Lê Hoa liền dẫn đội này rẽ sang bãi đất hoang phía nam quan đạo, cùng với một đội bộ tốt đang dàn hàng ngang và sông Thanh Chương cùng bày ra một cái túi, bao lấy hướng tiến công của đại quân phía sau;
Rồi đến Vương Thần Ngạc — ba nghìn quân của y đã được coi là tiền quân chính quy. Nghe tin, Vương Thần Ngạc phi ngựa tới. Lý Định không nói gì, chỉ chỉ tay về phía bờ bắc Thanh Chương Thủy. Người kia tuy trong lòng giật mình, nhưng nhớ lại lời đối đáp đôi bên trước trận, liền chẳng chút do dự cúi mình thi lễ với Lý Phủ Quân, rồi suất quân quay lên cầu phao, đến bờ bên kia Thanh Chương Thủy, men theo quan đạo phía Bắc tiến vào Vũ An Quận.
Đến lúc này, sự dịch chuyển của quân đội đã không sao che giấu được nữa. Cho dù không có ai báo tin, Đoàn Uy phía sau cuối cùng cũng nhận ra có gì không ổn. Ít lâu sau khi phái một viên tham quân từ Đông Đô đem ra đi, y liền nhận được câu trả lời rành mạch:
“Đoàn công! Là Lý Phủ Quân, ông ấy ra lệnh phía trước, Vũ An quân toàn thể chuyển hướng, quay về Hắc Đế quan ở Vũ An an trí! Phàn Lê Hoa bộ đang giám sát, Vương Thần Ngạc bộ đã bắt đầu chuyển hướng!”
Đoàn Uy dừng ngựa im lặng giây lát, rồi lại lập tức hạ lệnh: “Đi tìm Vương Thần Ngạc đến đây!”
Viên tham quân quất ngựa đi ngay, chốc lát đã quay về: “Vương Đô Úy đã qua sông!”
Đoàn Uy chép miệng, thúc ngựa tiến lên, chủ động tìm gặp Lý Định. Chốc lát sau, y liền thấy thuộc hạ cũ Lý Định, Lý Tứ Lang… thực sự là thuộc hạ cũ. Bản thân y làm Binh bộ thượng thư đã lâu, còn Lý Tứ Lang cũng dùng dằng mãi ở Bộ Binh… hình như vẫn luôn phụ trách sửa cầu đắp đường?
Hai bên gặp mặt, Lý Định chủ động xuống ngựa; cùng lúc ấy, Vương Thần Ngạc bộ liên tục qua cầu phao.
“Đoàn công!” Lý Định chắp tay hành lễ dưới ngựa.
“Chuyện này là thế nào?” Đoàn Uy ngồi yên trên ngựa không động đậy, liếc nhìn Trương Thập Nương cũng đứng yên như pho tượng. Trong lòng y rất rõ, vị Lý phu nhân tuyệt sắc này là một cao thủ chỉ đứng sau tông sư; y lúc tráng niên ngưng đan, nhưng dần bỏ phế, đã xa không còn là đối thủ của người phụ nữ này.
“Bẩm Đoàn công, trước trời sáng quân Truất Long đã đột phá vòng vây thành công từ mặt Tây Bắc, nay toàn quân đã tiến về Tương Quốc quận thuộc quyền cai quản của tại hạ. Tại hạ muốn Vũ An quân nhanh chóng quay trở về, lập doanh trại ở Vũ An Quận, để tiện quan sát.” Lý Định lời lẽ thẳng thắn: “Bằng không, tại hạ e là mất cả người lẫn đất.”
Đoàn Uy rõ ràng kinh ngạc: “Đột phá vòng vây thành công rồi? Mặt Tây Bắc?”
“Phải.”
Đoàn Uy im lặng một lúc, rồi đến hỏi: “Quân Đông Đô thế nào?”
“Bạch công cố ý làm ngơ, khiến cho Từ Thế Anh chỉ dùng một doanh mà đánh xuyên nửa đại doanh, đường hoàng rút lui. Rồi quân Truất Long phía tây bắc thừa cơ phá vây thoát ra. Thế là Bạch công dứt khoát sai Trịnh Thiện Diệp dẫn hết số binh mã còn lại trong doanh đuổi theo...”
Đoàn Uy nghe đến đó, trong lòng không khỏi thắt lại, rồi lại cười khổ: “Ông ta hào phóng thật.”
“Bạch công đương nhiên hào phóng, quân đội binh mã tùy tiện vung vãi.” Lý Định chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn mặt trời trên đỉnh, lúc này mới nghiêm mặt nói. “Kỳ thực, nếu xét theo đạo lý từ bất chưởng binh, vung vãi binh mã để cầu thắng thì không có vấn đề gì, hơn nữa cục diện khó khăn, trong liên quân có kẻ đáng tin kẻ không, làm đến nước này tôi cũng không trách ông ta... Chỉ có điều, bây giờ Trương Hành chẳng phải đã dẫn quân Truất Long phá vây ra ngoài rồi sao? Vậy thì đương nhiên tôi phải thu hồi binh mã, giữ gìn địa phương, xin Đoàn công tác thành.”
Nói xong, lại thi lễ.
Phía sau hắn, Trương Thập Nương không nói tiếng nào, chỉ tỳ kiếm đứng nghiêm trên ngựa. Bên cạnh, quân Vũ An vẫn như dòng nước đổi dòng, vòng sang phía bắc.
Thấy hình thế ấy, Đoàn Uy chỉ biết thở dài: “Sự đã đến nước này, đừng nói ngươi nói có lý, dù không có lý, ta cũng không giữ nổi binh mã của ngươi... Chỉ có điều, Lý Tứ Lang, ta có thể đi, nhưng sau khi ta đi, ngươi có chống nổi uy thế của Bạch công không?”
“Không sao cả.” Lý Định rõ ràng đã sớm suy tính. “Sau ngày hôm nay, Bạch công nếu có thể dung La Thuật và Tiết công ở lại Hà Bắc, thì đương nhiên cũng có thể dung tôi ở lại Hà Bắc, tiền đề là quân Vũ An phải quay về.”
“Ngươi sớm có chuẩn bị là tốt rồi.” Đoàn Uy gật đầu, rồi vẫn nói trên ngựa. “Đã vậy, ngươi đi phía bắc, ta sang phía nam thu nhặt tàn quân...”
“Đó là lẽ đương nhiên.” Lý Định nói tiếp. “Nếu thuộc hạ đoán không sai, Bạch công sở dĩ mặc kệ quân Đông Đô như thế, ý đồ ban đầu cũng là sau khi kết thúc hôm nay, bất kể thành bại, lập tức quay người đi xử lý Lý Xu... Vậy thì chỉ cần giữ lấy mấy con đường trọng yếu, đương nhiên có thể tiện đường thu thập quân Đông Đô tan chạy.”
“Con trai của Đậu Kỳ, tên gì ấy nhỉ, thằng giữ đường cái quan về Vũ Dương quận đó?” Đoàn Uy lập tức hội ý.
“Đậu Lịch.”
“Chà!” Đoàn Uy liền gật đầu, nhưng vẫn không động đậy, trái lại ngồi yên trên ngựa dưới nắng hè gay gắt.
Lý Định cũng không nói gì. Qua một lúc, binh mã của Vương Thần Ngạc đi hết, một toán binh mã tiếp theo nữa vừa đến. Trong khi cả hai “vị chủ soái” đều im lặng, cũng chẳng hề ra động tác gì, toán binh mã ấy không chút do dự quẹo trái, bước lên cầu nổi, đi về phía bắc, hướng Vũ An.
Lúc này, Đoàn Uy mới như hoàn hồn, nói với Lý Định trước mặt: “Lý Tứ Lang.”
“Đoàn công.” Lý Định vẫn cung kính.
“Sự đã đến nước này, lần sau gặp lại không biết là khi nào, ta nói nhiều thêm vài câu.”
“Vâng.”
“Người ta sống trên đời, muốn độc lập tự chủ là rất khó, có lúc bất đắc dĩ phải khuất tùng người khác, chuyện đó cũng chẳng có gì đáng xấu hổ.”
“…”
“Nhưng, dù là khuất tùng người khác, cũng phải nghĩ cho rõ mình muốn gì, muốn làm gì, không thể đánh mất... không thể đánh mất cái khí trong lòng... Ngươi hiểu ý ta chứ?” Đoàn Uy lời lẽ khẩn thiết.
“Thuộc hạ hiểu.” Lý Định nghiêm mặt đáp.
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Đoàn Uy gật đầu, rồi chỉ sang Phàn Lê Hoa bên cạnh. “Để cho vị ngũ bách chủ này dẫn kỵ binh hộ tống ta qua đó, sau khi tiếp nhận đơn vị lưu thủ Thái Nguyên của Vũ Dương rồi sẽ tính tiếp.”
“Được.” Lý Định đương nhiên không ý kiến gì.
Đoàn Uy lại gật đầu, rồi cuối cùng ghì cương quay ngựa, ngay tại nơi này, dưới nắng chiều mùa xuân, chia tay Lý Tứ Lang mỗi người một ngả.
Lý Định nhìn theo đối phương cùng mấy trăm kỵ binh đi về phía nam, cũng không vội lên ngựa, mà tiếp tục đứng ở phía trước bên cạnh cầu nổi, giám sát đơn vị vượt sông quay về.
Ngay khi quân Vũ An bị Lý Định nhẹ nhàng đoạt lại, đơn vị đã vượt qua cầu nổi khoảng non nửa, thì quân Truất Long dưới sự dẫn dắt của Trương Hành cũng đã hoàn toàn phá vỡ mấy tuyến phòng ngự do Hàn Dẫn Cung bố trí. Nhưng cũng vào lúc này, không biết là may hay không may, Bạch Hoành Thu cùng Tiết Thường Hùng cũng đã đến chiến trường nơi đây.
Cùng với vị Đại Tông Sư kia đến nơi, còn có một quân cờ vàng to lớn lơ lửng giữa không trung cùng một thanh kim đao, ngoài ra không còn gì khác.
Rất rõ ràng, lực lượng truy kích quá đông lại quá phân tán, hoặc là mỗi bên đều có toan tính riêng, căn bản không thể tiếp tục duy trì trạng thái truy kích ban đầu.
“Hạ tử thôi!” Tiết Thường Hùng thần sắc hờ hững, tâm tình nhẹ nhõm, lý do cũng rất đầy đủ. “Phía trước đã đột phá, phía sau không có binh mã theo kịp, bộ dạng này trái lại đỡ phải rối rắm, hạ xong quân này coi như đã tận tâm tận lực rồi!”
“Sao ngươi cứ như thể luôn không kiên nhẫn vậy?” Bạch Hoành Thu mặt mày vẫn xanh mét quay đầu lại hỏi. “Trước lúc trời sáng, chúng ta chẳng phải đã nói rõ ràng trong đại doanh rồi sao?”
“Là đã nói rõ ràng, nhưng lần này không phải ta không kiên nhẫn, mà là sợ ngươi không dám hạ tử chịu thua.” Tiết Thường Hùng nói năng đanh thép. “Bạch Công, ngươi thích đánh cờ nhất, xem tư thế rõ ràng cũng là lấy kỳ nhập đạo, đã như vậy thì nên biết, đánh cờ tối kỵ nhất chính là cục diện đã định, lại còn rối rắm! Ván này, ngày đó một kích không thể trúng, đêm qua lại không thể cản trở, thì chỉ nên là tận nhân sự thính thiên mệnh… Huống chi, nếu lấy thiên hạ làm bàn cờ, thì bàn cờ lớn như thế, lại càng không nên chậm trễ việc đến Đông Đô hạ tử, đến Quan Tây khởi long nữa!”
Bạch Hoành Thu ngẩn ra trước, rồi bật cười: “Không sai, lần này là Tiết Công thấu triệt hơn ta.”
Nói xong, người đó không còn do dự nữa, bay thẳng về phía trước, quân cờ to lớn như hư vô, theo sát không chút trở ngại.
Quân Truất Long hậu quân đã có chuẩn bị từ sớm liền cuốn ngay một lá cờ tím lớn, rõ ràng là Hùng Bá Nam đích thân cầm lá cờ có chữ “Truất” kia đoạn hậu ở đây. Nhưng Bạch Hoành Thu căn bản làm ngơ, lại bay thẳng qua, lá cờ tím lớn kia lập tức đuổi theo, nhưng rõ ràng kém về tốc độ. Còn đám quân Truất Long lui về phía sau nữa trông thấy cảnh này, thêm vào kiến thức từ đêm qua và lúc mới giao chiến, lại giống như ngựa hoảng sợ chạy trốn chật vật, nhưng vì tốc độ chênh lệch quá xa, đành như sóng rẽ ra hai bên, chạy tán loạn vào ruộng đồng hai bên quan đạo.
Mắt thấy Hùng Bá Nam phía sau đuổi tới, còn phía trước Trương Hành dẫn đầu đám tinh anh trong bang thúc dục khối Hàn Băng Chân Khí đặc sệt quay lại, Thập Tam Kim Cương lại không biết đang ở chỗ nào, Bạch Hoành Thu chẳng chút do dự, đột nhiên ném quân cờ vàng to tướng rộng đến mấy trượng kia về phía chiến đoàn quân Truất Long còn chưa kịp phân tách ở trước mặt mình!
Một quân đã hạ, tiếng nổ tung xé gió át mất tất cả, cũng tựa hồ khiến dòng thời gian ngừng lại.
Sau tiếng nổ tung, là vô số sĩ tốt kêu gào gục ngã, là tử thương khắp nơi, là trên con đường cái quan rộng lớn bằng phẳng bỗng nhiên nổ tung ra một cái hố sâu khổng lồ, là các quân quan bên ngoài cố gắng duy trì trật tự, thu thập bộ đội, là lá cờ tím của Hùng Bá Nam bay vụt tới chỗ hố sâu, là Hàn Dẫn Cung đã trốn tới cánh đồng một bên đột nhiên quay đầu lại, tâm kinh nhục khiêu, là quân đội các phương trong vòng mấy chục dặm kinh nghi nhìn sang.
Bạch Hoành Thu sau một kích, không vội rời đi, mà lên tiếng tuyên cáo giữa không trung: “Trương Tam Lang, muốn dùng một lần tập kích để làm hỏng khí thế của ngươi, là ta tự đại rồi, kiếp nạn này không cần ngươi nói, để ta nói cho thiên hạ biết, coi như ngươi đắc thủ! Nhưng thiên hạ như một ván cờ, đủ sức gánh vác vạn vật, không chỉ có ta và ngươi, phàm là người trong thiên hạ này đều phải đến chơi ván cờ này, tới lúc đó ai thắng ai thua, còn phải xem sự nỗ lực của mỗi người mỗi nơi! Duy có một điều, đó là ngươi muốn Truất Long, ta muốn Thành Long, những nhà khác có lẽ còn có cách nói khác, nhưng giữa ta và ngươi tất sẽ thế bất lưỡng lập!”
“Bạch công nói thế chí phải! Chỉ riêng trận chiến này, Truất Long bang ta đã tổn thất tinh nhuệ hằng nghìn, bởi mối hận này, cũng phải thế bất lưỡng lập! Chứ đừng nói Truất Long bang vốn dĩ là muốn truất bỏ con rồng là các hạ rồi!” Trương Hành lập tức cất cao giọng đáp lại trong màn sương, không chút do dự.
“Bỉ thử bỉ thử!” Bạch Hoành Thu bỗng nhiên bật cười, rồi không thèm để ý tới lá cờ tím phía dưới, trực tiếp bay về phía nam, lại chẳng ngoảnh đầu lại, cứ thế thẳng đường rời đi.
Người này đã đi, Tiết Thường Hùng liền thu đao mà đi, Hàn Dẫn Cung càng chẳng ngẩng đầu lên, vội vã đến tòa thành ở Tương Quốc quận phía tây đã hẹn trước với bộ đội.
Còn Trương Hành, Trương Thủ Tịch, anh ta cưỡi Hoàng Phiêu Mã đứng trong màn sương, mặt không chút biểu cảm nhìn bóng đối phương khuất dần, trong lòng thì vừa như trút được gánh nặng vừa đầy lo âu. Dù sao thì, một kích này không chỉ khiến trận chiến vốn sớm đã đến hồi kết thúc chính thức khép lại màn che, mà còn khiến những người quanh đây một lần nữa nhận thức rõ uy phong của đại tông sư, lại còn làm sáng tỏ lập trường đôi bên!
Bang Truất Long muốn thật sự lập nghiệp, thì nhất định phải truất bỏ con rồng này!
“Cứu người, rồi đi! Đừng dừng lại, đến Đại Lục Trạch rồi nói!” Hoàn hồn lại, Trương Hành lập tức xuống ngựa phân phó. “Khiêng hết thương binh lên ngựa, thi thể thì chỉnh lý tại chỗ, xếp tạm xuống hố, chặt cây che lại, quay đầu sẽ quay lại tế điện!”
Mọi người chung quanh ầm ầm vâng lệnh, mấy vị cao thủ còn đích thân đi đốn cây, lấy gỗ. Lúc này sương mù xung quanh tan đi, kim quang biến mất, để lộ ra toàn bộ bộ mặt thật của mặt đất.
Đến lúc xế chiều, chủ lực đột vây của quân Truất Long cuối cùng cũng đến được Đại Lục Trạch.
Đại Lục Trạch diện tích bao la, mặt nước xen lẫn vũng vịnh, ngày xuân, hoa lau đã bị gió xuân thổi rụng kha khá, nhưng màu xanh mới um tùm xen lẫn với đám cọng lau cũ khô vàng chưa tàn, trái lại còn dày đặc hơn, khiến cho một khi đội ngũ tản vào bên trong thì căn bản rất khó tìm được tung tích, lại càng không có truy binh nào chọn cách xông vào.
Quân Truất Long tiến vào, nhanh chóng bị địa hình chia cắt, rồi tự tìm chỗ đặt chân, Trương Hành cùng mọi người chỉ tìm được một hòn núi đất thấp rõ ràng là do bùn lúc nạo vét sông đắp nên, cũng vội vàng dừng chân nghỉ ngơi… Hết cách rồi, quân đội đã đến cực hạn, căn bản không chống đỡ nổi nữa.
Thực tế, vừa mới ngồi xuống, các báo cáo đã liên tục dồn đến, mà đa phần là tin xấu:
“Trên đường đã kiểm sơ qua, vừa rồi lại nhìn một lượt, ước chừng còn hơn sáu ngàn người, trong đó thương binh đi lại khó khăn chiếm hơn hai phần…”
“Chết trận nhiều vậy sao? Năm doanh của chúng ta cộng thêm quân lẻ tẻ, đầy đủ là hơn một vạn người cơ mà!”
“Không đến mức đó đâu, đi lạc nhiều quá… Ta ước tính phen đột vây này chết trận cũng chỉ hơn một ngàn.”
“Vậy cũng vẫn là quá nhiều, đừng quên còn Từ Đại Lang và Tiểu Chu, nhất là cái doanh kỵ binh giáp trụ của Tiểu Chu, trận trước tổn thất đã cực nặng, lần này dụ địch lại còn bị giáp kích…”
“Không sai, không chỉ lần đột vây này, còn có trận đầu tiên đụng độ cứng rắn với Bạch Hoành Thu, cũng chết bị thương không ít.”
“Lúc này nghĩ mấy chuyện đó vô ích thôi, quan trọng là trước mắt, trước mắt phiền toái lớn nhất là gì?”
“Lương thực hoàn toàn không đủ, chúng ta đột vây chỉ mang theo lương khô một ngày một đêm, đã ăn một hai bữa, lại vứt mất nhiều, chỉ sợ còn không đủ một bữa.”
“Vậy thì làm một bữa trước đi, Thôi Phân Quản đi lo việc này, thu dọn lau sậy, dùng mũ giáp đun nước, ngâm cơm nắm với bánh, bắt được cá thì bắt cá, tất cả rau nước cua còng ếch nhái đều có thể ăn! Cùng lắm thì giết ngựa bị thương, đừng lỡ bữa tối!”
“Cứ ăn bữa này trước, nhưng trừ khi vạn bất đắc dĩ còn không thì đừng giết ngựa, nhiều con chỉ là kiệt sức thôi, sau này về Bình Nguyên còn dùng được.”
“Quân trang khí giới cũng không chỉnh tề rồi, giáp trụ, binh khí trên đường vất bỏ quá nhiều.”
“Cho nên phải đợi viện quân ở chỗ này, chúng ta cần viện quân tiếp ứng, rồi đến nơi an toàn chỉnh đốn đàng hoàng, sau đó mới tính chuyện quay trở về.”
“Đành phải vậy thôi, chỉ là viện quân có đáng tin không? Chúng ta với Tấn Bắc chỉ là thống thuộc trên danh nghĩa, giao thiệp riêng cũng chỉ có vài đường dây mỏng manh, Đãng Ma Vệ Bắc Địa ngay cả đồng minh cũng chẳng tính…” Vương Thúc Dũng bỗng nêu ra một vấn đề.
“Điều này thì không phải lo.” Mã Vi nằm bẹp trên một đống cọng lau, thở hồng hộc đáp. “Thứ nhất, Bạch Hoành Thu đột ngột ra khỏi Hồng Sơn đến Hà Bắc, ép tất cả mọi người phân chia ranh giới, không phải phe này thì là phe kia, những kẻ ở Tấn Bắc và Bắc Địa, chỉ cần chưa đầu nhập Bạch Hoành Thu, lúc này là có thể nương nhờ; thứ hai, Bạch Hoành Thu giờ đã đi rồi, bọn họ càng không dễ trở mặt; thứ ba, cao thủ bên ta nhiều, không sợ bọn họ!”
“Vậy bao giờ bọn họ đến?” Vương Thúc Dũng nghĩ một lát, nhân đó truy vấn. “Hay là đã đến rồi, bị lạc trong Đại Lục Trạch rồi? Hoặc là đụng phải toán binh mã nào của liên quân, không đi nổi nữa?”
Mọi người trước câu hỏi này đa phần tỏ vẻ mờ mịt.
Chờ một lát, Trương Công Thận vốn vẫn im lặng nãy giờ thấy mọi người đều không nói gì, lúc này mới nghiêm mặt lên tiếng: “Hay để tôi đi tìm, đi đón một chuyến? Từ Tương Quốc quận lên bắc nữa, vùng Triệu quận, Đại quận bên đó thực ra tôi cũng khá quen, viện quân thì tôi cũng đã gặp cậu của Trương Thủ Tịch bên Bắc Địa rồi.”
“Không cần!” Trương Hành lập tức xua tay. “Nếu bọn họ lạc đường ở phía bắc Đại Lục Trạch, thì tí nữa chúng ta đốt lửa trại lên, đến tối bọn họ tự khắc tìm tới đây; nếu như chưa tới nơi hoặc trên đường bị cản trở, thì sáng mai mời Hùng Thiên Vương và Ngũ Đại Đầu Lĩnh đi một chuyến về phía bắc là được… Công Thận, chú đừng đi nữa, sự tình đến nước này, chú cứ coi như mình đã chết trong trận này đi, dù sao cũng quyết không thể để chú mạo hiểm nữa, nhỡ có chuyện gì bất trắc, bọn tôi phải ân hận cả đời đấy!”
Trương Công Thận nghĩ một chút, liền gật đầu.
Nói đến đây, nhiều người đều thấy nhẹ nhõm hẳn, lại thêm lửa trại đã được đốt lên, những người vốn đang đứng cũng lần lượt ngồi xuống nghỉ ngơi.
Riêng Mã Vi sau khi đã thở đều lại, vẫn cố nén sức mà làm tròn chức trách của mình, nói tiếp: “Thực ra lập trường của viện quân thì khỏi phải nghi ngờ, nhưng viện quân có nảy sinh lòng dạ khác hay không, lại là một chuyện khác…”
“Ý gì cơ?”
Bên đống lửa, mọi người lại căng thẳng lên, Trương Hành nhất thời cũng chưa kịp hiểu ra.
“Chúng ta tuy đã trốn thoát, nhưng người kiệt ngựa mỏi, tử thương khá nhiều, áo giáp đều không đủ, quan trọng hơn là là đơn độc lơ lửng sau lưng địch, còn phải mượn sức viện quân… Bọn người đó giao tình với chúng ta không sâu, vạn nhất nảy sinh thái độ khinh thường thì làm sao?” Mã Vi hiển nhiên nghĩ xa hơn.
“Đến mức ấy đâu, phía sau chúng ta còn có địa bàn đấy chứ, chỉ là tạm thời bị treo ra ngoài thôi.” Vương Thúc Dũng nhíu mày đáp. “Đến mức này rồi, chẳng lẽ còn có kẻ không biết uy thế của Bang Truất Long chúng ta sao?”
“Khó mà nói, nhất là vùng Bắc Địa, tin tức cách trở, chỗ Tấn Bắc kỳ thực cũng có vài bộ lạc lai giống Vu Tộc, tầm mắt thiển cận, rất chẳng hiểu chuyện.”
“Có khinh thường thì cũng đành chịu vậy.” Ngưu Đạt, người vừa giám sát xong chủ lực bộ đội tiến vào Đại Lục Trạch, lúc này vừa chạy tới, vừa lắc lắc cánh tay chen vào. “Sự tình đến nước này, mọi chuyện đều là để thoát khốn quay về, chỉ cần quay về được, còn sợ bị người ta khinh thị sao?”
Từ Hùng Bá Nam trở xuống, đám đầu lĩnh đã tụ tập lại gần như ai nấy đều gật đầu tán đồng, ngay cả Mã Vi, người nêu ra mối lo này, cũng gật đầu theo, hiển nhiên là tán thành.
Duy chỉ có Trương Hành gật đầu, nhưng trong lòng lại không hiểu sao thoáng có chút nghĩ ngợi.
Cứ như vậy, khi mặt trời lặn xuống, lửa trại dần dần được đốt lên. Đến lúc này, mọi người ai nấy đều mệt lử, dù cho Hùng Bá Nam, Thập Tam Kim Cương trước lúc trời sáng vẫn còn cứng rắn chống lại hai nước cờ của Bạch Hoành Thu, thực ra trong người cũng đã rỗng đi, thành ra sau khi đến Đại Lục Trạch, toàn quân liền thả lỏng, mà vừa rồi nghe Mã Vi phân tích tình thế, biết rằng một nguy cơ cuối cùng kỳ thực cũng chẳng đáng ngại là bao, thì ngay cả những đầu lĩnh đang lĩnh quân cũng đều hoàn toàn yên tâm.
Trong phút chốc, Đại Lục Trạch lốm đốm ánh lửa, từ đằng xa đã có thể trông thấy, nhưng lại lặng yên đến bất ngờ… Hay nói đúng hơn, gió đêm lại nổi lên, dữ dội hơn đêm qua, những động tĩnh như tiếng rên rỉ của thương binh hay tiếng bước chân của số ít lính tuần đêm, tất cả đều bị gió đêm thổi tan đi.
Thế nhưng, đến tầm nửa đêm, chợt có một cánh quân quy mô không nhỏ theo phía đông của Đại Lục Trạch tiến vào, lập tức làm kinh động đến một bộ phận quân Truất Long đã khôi phục phần nào khả năng hành động. Hùng Bá Nam và Ngũ Kinh Phong cùng đi xem xét, thì kinh ngạc phát hiện, người tới lại chính là Từ Thế Anh, Trình Tri Lý và Chu Hành Phạm, ba người dẫn theo hai doanh vốn dùng làm mồi nhử trước đó tới nơi này.
Sau một hồi huyên náo, đội ngũ tập hợp lại, ba tướng, kể cả Chu Hành Phạm đang được người khiêng, cùng nhau đến trước mặt Trương Hành.
Đám đầu lĩnh chung quanh ai nấy đều kinh ngạc, nhao nhao tới hỏi.
“Vết thương thế nào rồi?” Ngay cả Trương Hành, sau khi trông thấy vết thương của Chu Hành Phạm, cũng vội đứng dậy xem thử.
“Không hề gì, sống được là tốt rồi.” Tiểu Chu vừa được đặt xuống cạnh đống lửa, đã buột miệng nói, cắt ngang lời giới thiệu của Từ Thế Anh. “Chỉ tiếc, doanh kỵ giáp trước đó đã tổn thất khá nhiều, trận này lại phân tán mất thêm, chỉ sợ đây là doanh đầu đầu tiên của quân Truất Long bị đánh cho tàn phế… Thực là có lỗi với huynh đệ trên dưới.”
"Không sao, binh mã tan rồi có thể tập hợp lại, doanh trại hỏng rồi có thể dựng lại, người bị thương rồi có thể dưỡng lành, chỉ cần hành sự không hổ thẹn với lòng, thì có ai phụ lòng ai đâu?" Trương Hành nghỉ ngơi đã lấy lại sức, lập tức lên tiếng an ủi. "Huynh cùng các huynh đệ Giáp Kỵ doanh tự nhiên là căn cơ của Bang Truất Long!"
Hùng Bá Nam cũng lập tức mở miệng: "Không sai, hán tử tốt đều là rèn đập mà thành, sau ngày hôm nay, ai dám nói Giáp Kỵ doanh của huynh không phải căn cơ của Bang Truất Long chúng ta?"
Tiểu Chu nghe vậy cũng thản nhiên gật đầu, nhận lấy cách nói này, rồi nhắm mắt dưỡng thần.
Mắt thấy Trương Hành cùng Chu Hành Phạm đã nói chuyện thỏa đáng, Từ Đại Lang lúc này mới bước tới, hai tay nâng Kinh Long Kiếm dâng lên: "Thủ Tịch, may mắn không phụ sứ mệnh, thanh kiếm này ta đã mang về cho ngài!"
"Đồ đã đưa đi rồi làm sao có lý thu hồi lại?" Trương Hành liếc nhìn Từ Đại Lang, đột nhiên cười. "Ta đêm qua đã nói rồi, từ nay về sau, ngươi thay ta chấp kiếm, lời ấy vẫn có hiệu lực."
Từ Đại Lang còn định nói tiếp, Trương Đại Thủ Tịch lại đưa mắt nhìn khắp bốn phía, ra quân lệnh: "Chư vị, trước đây ta trao thanh kiếm này cho Từ Đại Lang, vốn là lo từ hướng Tây Bắc phá vây chúng ta sẽ bị ngăn cách ngoài vùng căn cứ, không thể chiếu cố lẫn nhau, cho nên đã phó thác cho Từ Đại Lang xử trí quân vụ bên đó... Bây giờ hắn đã đến, ta vẫn là ý này... Từ Đại Lang trí dũng song toàn, anh võ hơn người, quan trọng hơn là, hắn có thể lên được xuống được, không vì địa vị thay đổi mà sinh ra tạp niệm, trước sau nhận việc không kêu ca, thực sự là hào kiệt của chính Bang Truất Long chúng ta, sao có thể không ủy thác trọng dụng? Bây giờ quân vụ của bộ đội sẽ giao cho Từ Đại Lang xử trí! Để mong sớm ngày rút quân!"
Từ Đại Lang lần này không thấy da đầu tê dại, chỉ khom người một cái, rồi tâm tình phức tạp thu hồi thanh trường kiếm này.
Lúc này, Trương Hành mới nhìn về phía Trình Đại Lang, nhưng chỉ khẽ gật đầu: "Trình Đại Lang đến là tốt rồi! Tiểu Chu bị thương nặng, Giáp Kỵ doanh là bộ đội cũ của huynh, tạm thời huynh đến dẫn dắt!"
Lại không hề hỏi đối phương vì sao từ bỏ chức Bình Nguyên Thái Thú.
Không có cách nào, sự tình quá nhiều, nhân thủ cũng quá nhiều, quân đội cũng quá mỏi mệt, lời nói chỉ có thể chọn kẻ mấu chốt mà nói, tâm tư cũng chỉ có thể đặt vào chuyện nghiêm túc và người mấu chốt.
Đương nhiên rồi, quan trọng nhất một điểm là, Trương Hành trong lòng hiểu rõ, ở đây không có ai tinh minh hơn hai người Từ, Trình, có những điều tâm chiếu bất tuyên, giữ lại sau này biểu đạt ra cũng không sao.
Quả nhiên, Trình Đại Lang cũng chỉ gật đầu một cái, liền không nói thêm gì nữa.
Mà đến lúc này, Trương Hành suy nghĩ một chút, nhưng chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, liền cũng không vội đi nghỉ ngơi lại, trái lại ở bên đống lửa tiếp tục chậm rãi mở miệng: "Chư vị, đã mọi người đều đông đủ, sĩ tốt cũng an giấc rồi, ta cũng nên nói với mọi người một lời thực lòng."
Các đầu lĩnh đều lấy làm kinh ngạc.
"Phục Long Ấn ngay ngày hôm đó bị quân Thái Nguyên đuổi kịp, cùng Bạch Hoành Thu đối vài lần liền vỡ nát." Trương Hành vừa nói, vừa từ trong ngực móc ra một cái túi nhỏ, đem mảnh vụn đồng ấn bên trong đổ ra, trải trên tay. "Ta từ hôm đó đến giờ vẫn luôn hù Bạch Hoành Thu, mà chuyện này sự quan trọng lớn, trong vòng trùng vây, cũng không dám nói cho bất kỳ ai nghe."
Từ Hùng Bá Nam trở xuống, gần như toàn bộ nhân viên đều rơi vào im lặng trong một bầu không khí kỳ quái nào đó, gần như người người trợn mắt há mồm, Ngũ Kinh Phong càng là sau khi thân thể lay động hồi lâu liền tự tay đi kiểm tra. Đương nhiên, gần như tất cả mọi người ngay từ giây phút đầu đã tin tưởng, nhưng điều này không ngăn họ vì chuyện này mà cảm thấy kinh dị, ngay cả Từ Thế Anh đã lấy lại tinh thần lúc này cũng có chút cảm giác tinh trì thần diêu.
Quá mức tàn nhẫn.
Người này lại nhịn được!
"Còn nữa, ta có một ý nghĩ, chỉ là ý nghĩ, vừa mới khởi lên..." Trương Hành đem mảnh vụn Phó Long Ấn đổ cho Ngũ Kinh Phong rồi tiếp tục nói. "Nếu như Bạch Hoành Thu rút lui nhanh, cục diện liên quân vỡ vụn đến mức không thể cứu vãn, mà viện quân của chúng ta lại có thể hội hợp kịp thời, vậy ta muốn thử đi về hướng Nam, từ Vũ An - Vũ Dương - Thanh Hà trở về!"
"Ý gì vậy?" Từ Thế Anh kinh hãi.
"Chính là ý đánh một thế hồi mã thương." Trương Thủ Tịch thản nhiên đáp lời.
"Đánh ai?" Từ Thế Anh vẫn bất an.
"Lý Định." Trương Hành đưa ra đáp án. "Binh mã của hắn bị Bạch Hoành Thu cuốn đi lúc chúng ta phá vây, bất kể quá trình thế nào, dù hắn có đoạt lại dễ dàng, thì quân tâm cũng tất nhiên dao động... lúc này chúng ta quay lại đánh úp."
To gan quá lớn mật!
Từ Thế Anh có phần chấn kinh, nhưng lại lập tức suy tính khả năng thành công của việc này.
"Đánh hắn trở tay không kịp?" Mã Vi nghiêm túc hỏi. "Bức hàng hắn?"
"Phải."
"Nhưng tiền đề thành công là Bạch Hoành Thu rút quân cực nhanh, các cánh quân khác của liên quân cũng đều rút cực nhanh, không ai kịp quay lại chi viện, hơn nữa còn phải dọa được Lý Định." Từ Thế Anh cẩn thận phân tích. "Chỉ dựa vào mấy nghìn viện quân, e rằng không dọa nổi vị này đâu?"
"Đúng thế, nhưng nếu như vậy, chúng ta liền nhân cơ hội quay đầu, từ chiến trường ban đầu trốn về Bình Nguyên." Trương Hành dứt khoát nói.
Thật là xảo trá!
Từ Thế Anh cảm thán trong lòng, nhưng liên tục lắc đầu: "Ngoài Bạch Hoành Thu ra, còn có hai vị tông sư là Vương Hoài Thông và Thôi Thảng, người trước rất có thể sẽ từ Vũ An quay về Thái Nguyên, người sau thì đang ở ngay trên đường về của chúng ta... Chúng ta thê thảm thế này, đến bữa sau còn không biết ở đâu, vẫn là quá mạo hiểm rồi."
"Không sai, cho nên chỉ là một ý tưởng thôi." Trương Tam ngược lại bật cười. "Cứ xem tình hình phát triển thế nào rồi nói."
Từ Thế Anh và những người khác đều không nói được gì.
Trong màn đêm tối đen, gió nam thổi không ngừng, ở Hắc Đế Đại Quán quận Vũ An, Lý Định, kẻ chẳng hề hay biết Trương Hành lá gan lớn bằng trời đang chủ ý đánh lén mình, lúc này không hề có vẻ vui mừng vì đoạt lại binh quyền, mà đứng trong đại đường của Hắc Đế Quán, dùng vẻ mặt hơi phẫn uất xen lẫn khinh miệt để nhìn pho tượng Hắc Đế Gia trên điện.
Tựa hồ đang xoắn xuýt điều gì, lại tựa hồ đang nhẫn nhịn điều gì.
Trên khoảng đất trống bên ngoài đại đường, chính là những túp lều quân dày đặc, là Vũ An quân của hắn.