Tranh Hồng Niên Đại

Lượt đọc: 1072 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3-42 Vụ án mất trộm đồng hồ Rolex của Hổ gia

❊ ❊ ❊

Khu nhà khách của quân khu nằm cách Bộ Tư lệnh Cảnh vệ không xa, là một khách sạn ba sao. Tuy là cơ sở kinh doanh của quân đội, nhưng nhân viên phục vụ đều được tuyển dụng từ địa phương, ngày thường cũng mở cửa phục vụ công chúng.

Hiện nay thị trường bất động sản vô cùng nóng sốt, giá đất tăng vọt, trung tâm thành phố tấc đất tấc vàng, thế nhưng đất của quân đội thì không thể chuyển nhượng. Khách sạn ba sao này sở hữu một khuôn viên rộng rãi đến mức xa xỉ và mấy tòa nhà khách. Ngoài tòa nhà tám tầng nằm gần mặt phố ra, bên trong còn có hai tòa nhà ba tầng nhỏ không mở cửa phục vụ bên ngoài, chuyên dùng để tiếp đón lãnh đạo quân đội.

Chiếc xe Audi của Bộ trưởng Dương và Cục trưởng Mã đỗ trước cửa khách sạn. Nhóm người vội vã tiến vào khách sạn, lúc này đã là đêm khuya, sảnh khách sạn không một bóng người. Người phục vụ trực ban lộ vẻ nghi hoặc từ sau quầy, nhìn đám người này.

“Này, vừa rồi có khách nào nhận phòng không, do Tư lệnh viên của các người đưa đến?” Tài xế của Bộ trưởng Dương bước nhanh tới hỏi.

“Các anh tìm ai?” Người phục vụ lộ vẻ thắc mắc.

Tài xế rất mất kiên nhẫn tiếp tục nói: “Lãnh đạo Ban Tổ chức và Cục Công an đến đây, gọi quản lý của các người ra nói chuyện.”

Quản lý trực ban đang ở trong văn phòng phía sau quầy lễ tân, bước ra nhìn thấy đúng là Cục trưởng Mã của Cục Công an, ông ta vội vàng tiến lên, gật đầu khom lưng, hỏi gì đáp nấy, nói rằng một tiếng trước quả thực có hai vị khách nhận phòng, là người do bên Bộ Tư lệnh sắp xếp, đã vào ở trong tòa nhà nhỏ màu đỏ rồi.

Tài xế của Bộ trưởng Dương quay đầu nhìn lãnh đạo nhà mình, Bộ trưởng Dương gật đầu, tài xế liền cao ngạo nói: “Lãnh đạo chúng tôi muốn gặp hai vị khách này, phiền anh thông báo một tiếng.”

Quản lý có chút khó xử, xoa xoa tay nói: “Đã muộn thế này rồi, hay là để ngày mai đi.”

Bộ trưởng Dương lạnh lùng hừ một tiếng, sải bước đi về phía sau, Cục trưởng Mã cũng dẫn người theo sát phía sau. Chuyện này quá gấp gáp, không thể trì hoãn, nhỡ lũ trẻ xảy ra chuyện gì thì không hay.

Đi qua sân, đến trước tòa nhà nhỏ màu đỏ, cửa tòa nhà đã khóa. Tài xế bước tới đập cửa "thình thịch", một nữ phục vụ khoảng hai mươi tuổi chạy ra mở cửa, hỏi: “Các anh tìm ai? Ở đây không mở cửa đón khách ngoài.”

Tài xế nói: “Đêm nay ở đây có khách do Bộ Tư lệnh sắp xếp không?”

Nữ phục vụ nói: “Có…” Lời chưa dứt, tài xế đã đẩy cô ta ra rồi xông thẳng vào trong. Nữ phục vụ túm lấy anh ta nói: “Thủ trưởng đã nghỉ ngơi rồi, các anh không được quấy rầy.”

Tài xế nổi giận, đẩy nữ phục vụ vào tường, chỉnh lại vạt áo bị kéo nhăn nhúm của mình, quát: “Cô có biết chúng tôi là người làm gì không? Nói cho cô biết, tôi là người của Thành ủy!”

Tính khí nữ phục vụ cũng khá bướng bỉnh, nắm chặt lấy tay áo tài xế không buông: “Các anh không được lên trên!”

Phía sau, Bộ trưởng Dương và Cục trưởng Mã đã lộ vẻ không vui. Chạy đến xin gặp người mà còn bị gây khó dễ, với những kẻ vốn dĩ hay gây khó dễ cho người khác như họ thì quả thực rất khó chịu.

Đúng lúc họ đang giằng co, trên trời vang lên một tràng tiếng gầm rú từ xa đến gần, dần dần hai vật thể đen ngòm từ hướng Nam bay về hướng Bắc. Đèn pha sáng chói chiếu xuống mặt đất, luồng sáng đánh vào cửa tòa nhà nhỏ màu đỏ, mấy tia laser cực mảnh quét tới, chiếu thẳng vào trán của người tài xế.

Tài xế theo bản năng lấy tay che mặt, trên không trung truyền đến giọng nói không chút cảm xúc: “Người trên mặt đất nghe đây, bỏ vũ khí xuống, không được cử động, nếu không sẽ bị tiêu diệt tại chỗ.”

Tài xế vội vàng giơ cao hai tay, sợ tới mức hai chân bủn rủn, nào còn chút uy phong nào của nhân viên Thành ủy nữa.

Luồng khí từ trực thăng cuốn lên làm bay sạch tuyết đọng trên mặt đất, lẫn với lá khô và bụi bặm ập thẳng vào mặt. Cả nhóm người đều sợ điếng người, đứng đờ đẫn không dám nhúc nhích.

Hai sợi dây thừng được thả từ trên máy bay xuống, các đội viên đặc nhiệm lần lượt tụt xuống. Sau khi tiếp đất, họ nhanh chóng chiếm lĩnh vị trí chiến đấu, dùng súng trường tự động nhắm vào nhóm người trước tòa nhà nhỏ màu đỏ. Mấy gã mặt bôi màu ngụy trang bước lên, đẩy Bộ trưởng Dương và Cục trưởng Mã sang một bên. Vị sĩ quan quân hàm thiếu tá dẫn đầu sải bước tiến lên, chào nữ phục vụ rồi lớn tiếng hỏi: “Xin hỏi Phó Tư lệnh La có phải đang ở đây không? Chúng tôi là đặc nhiệm quân khu, phụng mệnh đến bảo vệ Phó Tư lệnh.”

Nữ phục vụ cũng lớn tiếng nói: “Đúng vậy, Phó Tư lệnh La và Tư lệnh Vu đang nói chuyện trên lầu, tôi đi thông báo một tiếng, các anh chờ ở đây.”

Thiếu tá gật đầu, ra hiệu cho bộ hạ đến thiết lập trạm gác, đồng thời tiện tay đẩy gã tài xế vẫn đang giơ cao hai tay sang một bên, nhìn cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái.

Sắc mặt Bộ trưởng Dương có chút khó coi nhưng vẫn cố nhịn. Cục trưởng Mã thì tắc lưỡi liên hồi, nói nhỏ: “Người trong quân đội đúng là khí thế, ai cũng cùng một tính nết với Tống Kiếm Phong.”

Chưa đầy hai phút, Tư lệnh Vu trong bộ quân phục thẳng thớm bước xuống lầu, sau khi chào và bắt tay với vị thiếu tá, các đội viên đặc nhiệm để lại trạm gác rồi lên lầu, trực thăng cũng chuyển hướng bay đi.

Lúc này Tư lệnh Vu mới tiến lại bắt tay xã giao với Cục trưởng Mã và Bộ trưởng Dương. Cục trưởng Mã nói: “Xảy ra chút hiểu lầm, cũng xin Tư lệnh Vu giúp cho một tay, thả người ra trước đi, mùa đông lạnh giá, đừng để đám trẻ bị đông cứng.”

Tư lệnh Vu nói: “Cục trưởng Mã, không phải tôi không giúp ông, chuyện này cấp dưới của ông làm hơi quá đáng rồi. Trong trường hợp Phó Tư lệnh La đã tự khai danh tính mà còn động tay động chân, dù ông ấy không phải là Tư lệnh quân khu mà chỉ là một ông lão sáu mươi tuổi bình thường thì các người cũng không thể tùy ý đánh đập như vậy chứ? Vết hằn trên mặt Tư lệnh viên tôi đã nhìn thấy rồi, còn giận, răng cũng bị đánh lung lay, ông bảo chuyện này tôi giúp ông thế nào đây.”

Cục trưởng Mã xoa tay nói: “Quay về tôi nhất định sẽ xử lý nghiêm túc, nếu Tư lệnh Vu có khó xử thì tôi cũng không cưỡng cầu. Nhưng tôi muốn hỏi một chút…”

“Lão Mã, để tôi nói hai câu.” Bộ trưởng Dương vốn nhẫn nhịn bấy lâu nay lên tiếng: “Tư lệnh Vu, hoạt động quân dân kết hợp ở thành phố Giang Bắc chúng ta từ trước tới nay đều rất sôi nổi, được lãnh đạo Tỉnh ủy và quân khu đánh giá cao. Tôi nghĩ chuyện tối nay chắc chắn là một sự hiểu lầm, tốt nhất chúng ta nên giải quyết càng sớm càng tốt. Phía cảnh sát chúng tôi xảy ra vấn đề, nên giao cho cơ quan tư pháp và Ủy ban kỷ luật xử lý nghiêm túc, ông thấy đúng không?”

Lời nói của Bộ trưởng Dương có ý sâu xa. Mặc dù phía địa phương không có quyền can thiệp vào chuyện nội bộ quân đội các ông, thế nhưng quân đội các ông cũng không có quyền quản lý người của chúng tôi. Nếu thực sự làm to chuyện thì chẳng ai hay ho cả. Dù sao thì quân đội và địa phương cũng là quan hệ cá với nước, sĩ quan chuyển ngành, binh lính xuất ngũ, sắp xếp việc làm cho thân nhân quân nhân đều phải dựa vào chính quyền địa phương cả mà.

Tư lệnh Vu hiểu ý của Bộ trưởng Dương, ông cười khổ nói: “Bộ trưởng Dương, lời ông nói rất có lý, nhưng vụ án này làm rùm beng quá lớn, e rằng không phải cơ quan tư pháp thành phố Giang Bắc các ông có thể xử lý được đâu.”

Cục trưởng Mã kinh ngạc hỏi: “Sao vậy?”

“Phó Tư lệnh viên phụ trách tác chiến của Quân khu Đông Nam gặp chuyện, đã kinh động đến Bộ Tổng tham mưu và Quân ủy Trung ương rồi. Nghe nói lần này đặc nhiệm quân khu và Cục Bảo vệ đến trước, sau đó lãnh đạo Cục Bảo vệ Bộ Tổng tham mưu cũng sẽ bay tới. Vụ án này thấu tận trời xanh rồi, cấp trên muốn điều tra tận gốc, xem phía sau có bàn tay đen của thế lực nước ngoài nào không…”

Cục trưởng Mã và Bộ trưởng Dương muốn xỉu luôn. Trong lòng hận lắm, hận đám lính tráng này không thông tình đạt lý, chuyện bé tẹo mà nâng lên tầm quan trọng, còn bàn tay đen nước ngoài cái gì chứ, chẳng qua là mấy tên cảnh sát nhỏ đánh lão tướng quân thôi, xin lỗi bồi thường là xong chuyện rồi, còn muốn thế nào nữa.

Càng hận đám cảnh sát nhỏ không hiểu chuyện, ngày thường ỷ thế hiếp người quen thói, gặp ai cũng vênh váo như ông nội, kết quả là thảm rồi, nhục rồi, gây họa rồi, còn liên lụy lãnh đạo cũng bị chịu oan ức theo.

“Tôi muốn gặp Phó Tư lệnh La để bày tỏ lời xin lỗi.” Bộ trưởng Dương nói.

Tư lệnh Vu nhìn đồng hồ rồi nói: “Muộn quá rồi, Phó Tư lệnh đã nghỉ ngơi, chúng ta đừng làm phiền nữa, có chuyện gì để ngày mai hãy nói.”

Lời đã đến nước này rồi thì còn biết làm sao, chẳng lẽ lại xông vào? Đám lính đặc nhiệm quân khu kia đâu phải hạng dễ trêu.

Trong tình thế bất khả kháng, Cục trưởng Mã và Bộ trưởng Dương đành phải rời đi trước, mai tính tiếp.

---❊ ❖ ❊---

Sáng hôm sau, phòng cấp cứu bệnh viện số 2 thành phố Giang Bắc, Hổ gia nằm trên giường bệnh, đầu quấn như xác ướp Ai Cập. Một cô nàng mặc đồ lông thú đắt tiền ngồi bên mép giường, vụng về bóc trứng gà giúp Hổ gia.

Hổ gia bị thương không nhẹ, sống mũi gãy, xương lông mày nứt, miệng bị rách, răng rụng mất một nửa, xương sườn gãy mấy cái, có thể nói là nguyên khí đại thương, tổn thất tài sản cũng không nhỏ. Chiếc đồng hồ Rolex vàng "Mãn Thiên Tinh" bị vào nước không chạy nữa, chiếc điện thoại di động vàng 24k đặt làm ở Thâm Quyến bị hỏng bảng mạch do vào nước, một chiếc áo khoác lông chồn giá 58.000 tệ lăn lộn trong bùn đất ở rãnh sông, dù bảo quản tốt đến mấy cũng phải rụng lông.

Nhưng những thứ này không quan trọng, quan trọng là mặt mũi của Hổ gia đã mất sạch. Ngay trước cửa nhà mình mà bị người ta đánh lén, chuyện này mà truyền ra ngoài thì còn mặt mũi nào mà gặp ai nữa.

Trứng gà và sữa đã chuẩn bị xong, Hổ gia lại không có khẩu vị ăn uống. Cô nàng nói: “Hổ gia, nếu anh không ăn, người ta sẽ đau lòng lắm đó.”

Hổ gia bực dọc nói: “Cút, cút, cút, đi làm việc của cô đi.”

Cô nàng bĩu môi nói: “Đi thì đi!” Xách túi nhỏ lên, lắc mông định bỏ đi thì bất ngờ bị Hổ gia gọi giật lại: “Đợi đã, mang chiếc Rolex vàng của tao ra tiệm Hanh Đạt Lợi sửa đi.”

Cô nàng cầm đồng hồ vàng của Hổ gia rồi đi mất. Lúc này Hổ gia mới dùng điện thoại dự phòng gọi cho Dương Phong, nhưng gọi rất nhiều lần mà không ai nghe máy. Không còn cách nào khác, anh ta lại gọi cho bạn bè ở văn phòng luật sư để tư vấn xem chuyện này nên xử lý thế nào.

Chuyện này tám chín phần mười là do Lưu Tử Quang làm, Hổ gia nắm rõ trong lòng. Nhưng anh ta không muốn giải quyết bằng thủ đoạn ngầm, đó là cách làm của mấy tên lưu manh cấp thấp. Bây giờ Hổ gia đã là người thành đạt, có thể giải quyết vấn đề qua con đường pháp luật. Luật sư của Hổ gia hiến kế, nếu xử lý theo hướng đánh nhau gây rối thì nhiều nhất là tạm giam hành chính và phạt dân sự, nếu đi theo hướng tội cố ý gây thương tích thì tối đa là ba năm tù. Chỉ có một cách tàn độc nhất là dựng thành vụ cướp tài sản, như vậy đối phương không khéo còn phải ăn đạn.

Hổ gia trợn mắt suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, gọi điện đến đồn cảnh sát báo án, nói mình bị cướp, tổn thất hơn một triệu tệ, suýt chút nữa mất mạng.

Cướp tài sản thuộc tội phạm hình sự nghiêm trọng, cộng thêm cái mác doanh nhân của Hổ gia, cơ quan công an rất coi trọng. Chưa đầy nửa tiếng sau, một chiếc xe cảnh sát Jeep Grand Cherokee đã lái vào bệnh viện số 2.

Người đến lấy lời khai là một nữ cảnh sát phong thái anh dũng. Trong phòng sưởi rất ấm, nữ cảnh sát cởi áo khoác phao, chỉ mặc chiếc áo phông bó sát bên trong, ngồi trước giường bệnh của Hổ gia lấy lời khai. Dù đầu quấn chặt như kén tằm, nhưng cũng không ngăn được ánh mắt dâm tà của Hổ gia cứ dán chặt vào ngực người ta.

“Nói xem nào, đã xảy ra chuyện gì?” Nữ cảnh sát trừng mắt ghê tởm nhìn Hổ gia, cầm bút lên hỏi.

“Tối hôm qua khoảng hơn mười giờ, tôi về đến khu chung cư, vừa đỗ xe xong thì có người lấy vật gì đó đập tôi, trực tiếp đập tôi ngất xỉu. Khi tôi tỉnh lại thì đã ở bệnh viện rồi, nghe nói là quản lý khu chung cư vớt tôi từ dưới sông lên. Tên cướp đó muốn diệt khẩu phi tang mà.”

Nữ cảnh sát dừng bút hỏi: “Anh bị cướp sao?”

“Đúng vậy, tổn thất nặng nề lắm. Tiền mặt và thẻ ngân hàng trong ví của tôi đã trị giá hơn một triệu rồi, còn dây chuyền và nhẫn của tôi nữa, cả đồng hồ Rolex. Riêng chiếc đồng hồ vàng đó đã trị giá hơn 80.000 tệ rồi, tôi có hóa đơn đàng hoàng.”

Nữ cảnh sát nhíu mày nói: “Anh nói là diệt khẩu? Chẳng lẽ anh nhận ra nghi phạm rồi?”

“Đúng, tôi nhận ra hắn, hắn tên là Lưu Tử Quang, là một tên lưu manh.” Hổ gia quả quyết nói.

Đúng lúc này, cô nàng mặc áo lông chồn quay lại, trên tay cầm một tờ phiếu nói: “Hổ gia, chiếc Rolex của anh đã để lại tiệm Hanh Đạt Lợi sửa rồi, ba ngày nữa đến lấy là được.”

Nữ cảnh sát dừng bút, ngẩng đầu nhìn Hổ gia một cách lạnh lùng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:154
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.