Năm 31 Chu Nản Vương (năm 284 trước Công Nguyên) Yên Chiêu Vương bổ nhiệm Nhạc Nghị làm Thượng tướng quân, rồi sai Nhạc Nghị soái lãnh đại quân, liên hiệp với năm nước Tần, Sở, Triệu, Ngụy, Hàn tổng tấn công vào nước Tề. Quân Tề chưa đánh đã tan. Nhạc Nghị dẫn quân thừa thắng tiến lên, liên tiếp đánh chiếm hơn 70 tòa thành trì, chỉ có Cử và Tức Mặc là chưa hạ được. Nhạc Nghị sai quân vây chặt và không ngừng tấn công hai thành này. Quân dân nước Tề ngoan cường chống đối lại. Quân Yên đã vây thành suốt một năm, cũng vẫn chưa chiếm được.
Nhạc Nghị nghĩ rằng, chỉ dựa vào vũ lực quyết đánh cũng không được, còn phải mua chuộc được lòng dân nước Tề nữa, nếu không, cho dù có chiếm được đất cũng không dễ dàng giữ được. Nếu lòng dân nước Tề hướng về quân Yên, hai tòa thành kia sẽ không đánh cũng tự tan. Tức thì ông chấn chỉnh lại quân kỷ, nghiêm cấm quân đội quấy nhiễu dân chúng nước Tề, phế bỏ các điều pháp lệnh tàn bạo mà vua Tề đã ban bố, giảm nhẹ sưu thuế, ưu đãi các quan đại thần và các nhân vật nổi tiếng của nước Tề, làm như vậy ông đã lung lạc được lòng dân. Ông còn giải trừ bao vây đối với thành Cử và Tức Mặc, bắt quân Yên phải đóng quân tại một nơi cách xa thành 9 dặm, còn hạ lệnh nói:
- Sau khi dân chúng trong thành ra ngoài không được bắt, ai muốn đi chặt củi thì để cho họ đi chặt củi, ai đi buôn bán cứ để cho họ đi buôn bán, ai không có cơm ăn thì cho họ ăn.
Tuy đã sử dụng các loại biện pháp mua chuộc lòng dân, nhưng đã trôi qua ba năm, Cử và Tức Mặc vẫn không chịu đầu hàng.
Lúc này, ở nước Yên có một viên quan đại thần đã nói xấu Nhạc Nghị ở trước mặt Yên Chiêu Vương.
- Tâu đại vương, Nhạc Nghị đánh nước Tề, khi mới bắt đầu chưa đầy nửa năm đã liên tiếp thu được hơn bảy chục thành, hiện tại chỉ còn lại hai thành mà ba năm vẫn chưa chiếm được. Đại vương có biết là vì nguyên nhân nào không? Ông ta chỉ vây mà không đánh, còn sử dụng các loại biện pháp để mua chuộc lòng dân Tề. Ông ta muốn tự xưng vua đó! Đại vương phải mau nghĩ biện pháp đi.
Chiêu Vương vừa nghe đã biết ngay viên quan này dở trò thị phi, liền nổi nóng, quát mắng một trận. Tiếp đó nhà vua triệu tập quần thần, đem lời nói của viên quan đó kể lại cho mọi người nghe, rồi nghiêm khắc chửi bới hắn, nói:
- Chúng ta đời đời kiếp kiếp có oán thù với nước Tề, thậm chí ngủ trong cơn mê cũng đau đáu mối thù này. Hiện tại tướng quân Nhạc Nghị thay ta đi đại phá quân Tề, trả thù, rửa hận cho ta. Cho dù tướng quân thực sự muốn làm vua Tề, cũng là điều nên lắm! Nếu tướng quân thực sự có thể làm được vua Tề, cùng chúng ta kết thành liên bang hữu hảo, cùng chống lại sự xâm phạm của các quốc gia khác, cũng là việc đại sự tốt lành, cùng là điều mong muốn của ta. Tại sao ngươi dám nói tầm bậy, tầm bạ?
Nói xong, liền sai người đánh cho viên đại thần đó năm chục gậy. Chiêu Vương lại sai người truyền lệnh cho Nhạc Nghị, cảm kích rơi nước mắt, dẫu chết cũng không dám nhận. Từ sau đó, không ai dám gây xích mích chia rẽ ở trước mặt Chiêu Vương nữa.
Ai ngờ, chưa được bao lâu, Chiêu Vương qua đời, con trai là Huệ Vương lên ngôi. Khi Huệ Vương làm Thái tử đã chơi bời rất thân thiết với một quan đại phu tên gọi là Kỵ Kiếp. Kỵ Kiếp có dã tâm, luôn luôn đoạt binh quyền từ tay Nhạc Nghị. Khi Chiêu Vương tại thế, hắn không dám gây rối loạn. Bây giờ Huệ Vương đã lên ngôi, hắn liền tới trước mặt Huệ Vương tìm cách chia rẽ. Hắn nói với Huệ Vương:
- Trước đây Nhạc Nghị không chịu làm vua Tề, bây giờ Chiêu vương đã qua đời, điều đó đã khó nói rồi. Nếu không tại sao hắn không đi đánh hai tòa thành kia? Hắn muốn mượn dịp này giành lấy sự ủng hộ của người nước Tề trong tương lai để dễ làm vua đó! Lại nói, trong thời gian dài ngài làm Thái tử, hắn chẳng đã có rất nhiều ý kiến đối với ngài sao? Hiện tại hắn nắm đại quyền, thanh danh đang lên, liệu hắn có thể trung thành tuyệt đối với ngài được không?
Huệ Vương vô cùng tín nhiệm Kỵ Kiếp, nghe nói vậy, trong lòng đã bắt đầu nghi ngờ. Không lâu lại nghe thấy những lời đồn đại rêu rao ở bên ngoài rằng, Nhạc Nghị dự định lợi dụng cơ hội vua mới vừa lên ngôi để xưng vương, chỉ sợ vua mới cất chức. Huệ Vương tin theo những lời nói này, bèn hạ lệnh sai Kỵ Kiếp thay thế chức vụ Thượng tướng quân của Nhạc Nghị, gọi Nhạc Nghị về nước. Nhạc Nghị biết rằng trở về dữ nhiều lành ít, bèn lặng lẽ chạy trốn sang nước Triệu.
Kỵ Kiếp vừa nhận chức đã làm rối loạn toàn bộ sự bố trí quân sự từ trước, thay đổi sách lược vậy mà không đánh, liều lĩnh đánh vào từng vòng bao vây của thành Cử và Tức Mặc. Tướng lĩnh Điền Đan bảo vệ Tức Mặc đã lãnh đạo quân dân nước Tề sẵn sàng chuẩn bị từ lâu, đánh lùi sự tấn công của quân Yên hết đợt này đến đợt khác.
Điền Đan vốn là một viên quan nhỏ ở thủ đô Lâm Truy nước Tề, trước khi quân Yên đánh phá Lâm Truy, Điền Đan đã chạy tới Tức Mặc. Điền Đan tinh thông binh pháp, rất giỏi đánh trận. Sau khi các tướng lĩnh giữ thành Tức Mặc bị chết trận, mọi người nhất trí tiến cử Điền Đan làm đại tướng. Điền Đan là một người yêu nước có chí khí, vừa nhậm chức đã đem mọi người trong gia đình và dòng họ biên chế vào quân đội, cùng xây đắp công sự, cùng luyện binh với mọi người. Bản thân ông cũng dẫn đầu đi trước binh sĩ, cũng đồng cam cộng khổ với binh sĩ, cho nên ông đã được quân dân nhất trí ủng hộ. Mọi người cùng đồng tâm hiệp sức quyết liều chết giữ thành Tức Mặc.
Khi Nhạc Nghị làm Thượng tướng quân, Điền Đan biết rằng ông ta có tài dùng mưu rất giỏi, cho nên không ra khỏi thành đánh nhau với ông ta, chỉ biết giữ nghiêm thành trì. Sau khi Yên Huệ Vương lên ngôi, Điền Đan nói Huệ Vương có lòng nghi ngờ đối với Nhạc Nghị, liền sai người đi tới nước Yên phao tin đồn nhảm. Lúc này nghe nói Kỵ Kiếp đã thay thế Nhạc Nghị làm đại tướng rồi, ông liền chuẩn bị phản công.
Điền Đan lợi dụng tâm lý mê tín đối với Thượng đế của con người lúc đó, bịa đặt ra một giấc mộng nói:
- Tề hưng, Yên bại, đó là ý trời. Đêm hôm qua ta nằm mơ thấy, ông trời nói rằng sẽ lập tức sai thần sư tới giúp chúng ta.
Ai nấy nghe xong rất vui mừng. Có một tên lính nhỏ rất thông minh bước tới trước mặt Điền Đan khẽ nói:
- Tướng quân xem tôi có thể làm thần sư được không? Nói xong liền bỏ đi.
Điền Đan giật mình, hiểu ngay ra vấn đề, vội bước tới kéo người lính đó lại, nói:
- Mọi người nhìn đây, người này chính là thần sư mà ông trời đã cử tới giúp ta ở trong giấc mộng đó.
Sau đó Điền Đan liền để cho tên lính khổ này đóng vai “Thần Sư”. Tên lính nhỏ này đã thực sự lo lắng, nói riêng với Điền Đan.
- Tôi chỉ đùa vui thôi, tôi có biết cách làm thần sư như thế nào đâu?
Điền Đan căn dặn hắn nói:
- Ngươi đừng nói gì là được, tất thảy cứ để ta liệu.
Từ đó, Điền Đan liền bắt tên lính nhỏ đó giả vờ đóng là quỷ thần, rồi bố trí phương án tác chiến.
Một hôm, Điền Đan truyền đạt mệnh lệnh của “Thần Sư”: trước mỗi bữa ăn phải đem đồ cúng phẩm treo lên hiên nhà để kính bái tổ tiên trước. Như vậy thì tổ tiên sẽ hiển linh giúp đỡ chúng ta. Mọi người trong thành đều làm như vậy. Hàng ngày có từng đàn chim quạ, chim sẻ ríu rít tranh nhau bay tới để ăn. Tướng sĩ quân Yên ở ngoài thành cảm thấy có điều gì kỳ quái. Trước hết, chúng nghe nói trong thành có Thần Sư đến, sinh nửa tin nửa ngờ. Bây giờ lại nhìn thấy từng đàn chim chóc lại bay tới đen kịt để triều bái, thì còn có điều gì để nghi ngờ nữa? Chúng đều nghĩ rằng, người ta đã được trời giúp đỡ, trận này liệu có thể đánh thắng được không? Tức thì bọn Yên nhân tâm hốt hoảng, sĩ khí dao động ngả nghiêng.
Điền Đan lại sai người trà trộn vào trong quân đội Yên reo rắc tin đồn, nói là Điền Đan sợ nhất quân Yên cắt mũi tù binh nước Tề rồi kéo ra bêu trước đám đông. Nếu quân Yên làm như vậy, người nước Tề sẽ hoảng sợ vỡ mật, không đầu hàng thì mới là điều lạ. Kỵ Kiếp đang buồn nản vì chuyện không đánh hạ được thành Tức Mặc, vừa nghe được những câu này liền hạ lệnh cắt hết mũi các tù binh nước Tề, rồi kéo ra trước trận thị chúng. Hành động tàn bạo của quân Yên đã kích động lửa hận trong lòng quân Tề, họ đều hạ quyết tâm tử thủ, chỉ sợ bị quân Yên bắ làm tù binh. Tiếp đó Điền Đan lại sai người lẻn vào hàng ngũ quân Yên để kích động, nói rằng phần mộ tổ tiên của những người ở trong thành đều chôn ở ngoại thành, họ suốt ngày lo lắng, chỉ sợ quân Yên tới bới hết mồ mả của tổ tiên họ lên. Hễ mộ tổ tiên của họ bị đào bới, họ sẽ trở thành những đứa con cháu hư hỏng, còn mặt mũi nào mà sống trên đời này nữa? Còn nói gì đến chuyện đánh trận nữa? Kỵ Kiếp cho rằng đây lại là một cơ hội tốt để trút bỏ nỗi bực tức, liền hạ lệnh đào mồ, đốt hài cốt. Những người trong thành càng sôi sục căm hận, nghiến răng bầm lợi nằng nặc xin với Điền Đan cho ra đánh quân Yên để báo thù rửa hận cho tổ tiên. Điền Đan thấy thời cơ phản công đã chín muồi, liền sai sứ giả tới gặp Kỵ Kiếp, nói rằng trong thành đã sắp cạn hết lương thực rồi, không còn cách gì tiếp tục giữ được nữa, Điền Đan muốn được đầu hàng, không biết Kỵ Kiếp có đồng ý không? Kỵ Kiếp nghe nói thì vui mừng hớn hở, các tướng sĩ quân Yên cũng sung sướng hoan hô ầm ỹ. Để làm tê liệt các tướng sĩ quân Yên thêm một bước Điền Đan còn sai một số người đóng giả thành hộ giàu có, đem vàng bạc châu báu lén lút tới hối lộ các tướng sĩ quân Yên, cầu xin họ khi hạ được thành Tức Mặc, sẽ bảo đảm an toàn tính mạng và tài sản cho gia đình mình. Tướng Yên cả mừng, thu nhận châu báu, rồi phát cho mỗi “phú hộ” này một lá cờ nhỏ bé, cho cắm ở trước cửa nhà mình để làm dấu hiệu. Như vậy, việc đầu hàng đối với các tướng sĩ quân Yên đã là chắc chắn, chẳng còn nghi ngờ gì nữa, việc chuẩn bị đánh trận lỏng lẻo, binh lính không còn ý chí chiến đấu, chỉ chờ mấy hơn nữa là tiếp nhận sự đầu hàng.
Điền Đan lợi dụng cơ hội này tăng cường bố trí phản công. Ông hạ lệnh gom tất cả số trâu của toàn thành lại, tổng cộng được hơn một nghìn con, trên mỗi mình trâu đều khoác lên chiếc áo, trên áo vẽ các hoa văn màu sắc sặc sỡ, hình thù kỳ dị, cổ quái, trên mỗi sừng trâu đều buộc chặt những lưỡi dao sắc nhọn, trên đuôi trâu đều buộc những sợi lau tẩm đầy dầu, giống hệt như một chiếc chổi to. Điền Đan còn tuyển chọn 5 ngàn trai binh khỏe mạnh, người nào người nấy mặc áo hoa màu sắc, bột mặt hoa ngũ sắc, tay cầm binh khí, đi ở đằng sau đàn trâu. Vào buổi tối trước ngày dự định “đắt hàng”, Điền Đan hạ lệnh cho quân dân đào mấy lỗ cửa ở tường thành, lặng lẽ lùa đàn trâu ra ngoài, sau đó đốt bó lau buộc ở trên đuôi trâu. Bó lau cháy làm cho đuôi trâu bị đốt nóng, những con trâu đó vừa sợ hãi vừa nhẩy cẫng, vểnh đuôi lên cao, lồng lộn chạy thục mạng về phía trước. Bó lau càng cháy lửa càng mạnh, đàn trâu càng chạy càng hăng, chỉ một thoáng chúng đã xông lên lao ngang lao dọc. Năm nghìn tráng sĩ khỏe mạnh vẫn theo sát ở phía sau xông thẳng vào trong doanh trại của quân Yên. Lúc này Kỵ Kiếp và các tướng sĩ quân Yên vẫn đang ngủ sau gáy khò khò, bỗng nhiên nghe thấy tiếng người hò hé, tiếng trâu kêu loạn xạ, chúng đều thức tỉnh, quần áo cũng chẳng kịp mặc, vơ vội lấy vũ khí, chạy thẳng ra ngoài. Còn chưa hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, đàn trâu lửa đã xông thẳng vào trong doanh trại. Đàn trâu lửa này đụng phải người, người chết; chạm vào doanh trại, doanh trại bốc cháy. Năm nghìn tráng sĩ theo sau mặc sức chém giết. Dân chúng trong thành cũng gõ trống, đánh chiêng ở phía sau, gào thét trợ uy, tiếng gào thét, tiếng trống thúc chấn động cả đất trời. Vốn dĩ quân Yên đã nghe nói người Tề được nhà trời giúp đỡ, hiện tại mắt nhìn thấy đàn trâu lửa hung mãnh và các võ sĩ yêu hình quái hạng này, chúng cho rằng đúng là thiên binh thiên tướng đã xuống trần, hoảng sợ tới mức hồn siêu phách lạc, kêu cha gọi mẹ, hộc tốc tháo chạy, chỉ hận là không có chân dài như thỏ. Chúng tự dẫm đạp lên nhau, đứa chết, đứa bị thương nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Kỵ Kiếp cũng bị quân Tề giết chết.
Điền Đan soái lãnh quân Tề thừa thắng truy kích tàn quân Yên chạy trốn, đuổi hết toàn bộ quân địch ra khỏi đất nước, thu phục lại được lãnh thổ bị mất. Sau đó, Điền Đan đón Tề Tương Vương từ Cử thành về thủ đô Lâm Trung. Và như vậy, nước Tề nhiều lần đứng trước nguy cơ diệt vong, lại chuyển nguy thành an.
Tới lúc này, Yên Huệ Vương mới vô cùng hối hận, lẽ ra không nên cắt bỏ quân quyền của Nhạc Nghị, thế nhưng cũng đã muộn rồi.
Nhạc Nghị và Điền Đan đều không hổ thẹn là nhà quân sự ưu tú thời đó. Nhạc Nghi hiểu được, về sự thắng bại của một cuộc chiến tranh, được lòng dân ủng hộ là một nhân tố quyết định. Cho nên ông đã giữ nghiêm quân kỷ, lung lạc các bậc danh lưu, giảm nhẹ sưu thuế, để mua chuộc lòng dân. Nếu Yên Vương biết trước sau tin dùng Nhạc Nghị, kiên trì thực hiện một hệ thống cách làm của ông, thì có khả năng nước Tề sẽ bị thua. Trong giờ khắc khẩn cấp sống chết mất còn của nước Tề, Điền Đan lâm nguy chẳng sợ, biết lợi dụng và khuếch đại mâu thuẫn của kẻ thù, từng bước tiêu hao làm suy yếu kẻ thù, từng bước tiêu hao làm suy yếu kẻ thù, làm cho mình lớn mạnh, cuối cùng dùng cách đánh “trận trâu lửa” giành chiến thắng bất ngờ, phá tan quân địch, lấy yếu thắng mạnh, triệt để chiến thắng kẻ thù, thu phục lại đất nước đã bị mất. Những chiến lược của họ đã rất nổi tiếng trong lịch sử quân sự.