Truyện Thông sử Trung Quốc

Lượt đọc: 1114 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
54. Tây Môn Báo cai trị Thành Nghiệp

❊ ❊ ❊

Khi Ngụy Văn Hầu ở ngôi, nước Ngụy có một nhà chính trị nổi tiếng tên gọi là Tây Môn Báo. Ông là người thông minh có tài cán, tích cực tham gia phong trào cải cách chính trị của Lý Khuy, được Ngụy Văn Hầu tín nhiệm sâu sắc.

Nước Ngụy có một thành trì tên gọi là Nghiệp (phía Tây huyện Lâm Chương, tỉnh Hà Bắc ngày nay). Nơi đây là khu vực biên cương xa xôi của nước Ngụy, kẹp ở giữa nước Hàn và nước Triệu; trên mặt quân sự đó là nơi hiểm yếu. Ngụy Văn Hầu suy nghĩ cần phải cử một người đắc lực tới đó canh giữ và cai trị, để tiện phòng bị nước Hàn, Triệu xâm lược. Văn hầu suy đi tính lại, cuối cùng đã chọn được Tây Môn Báo, rồi quyết định bổ nhiệm Tây Môn Báo làm trưởng quan hành chính tối cao của Thành Nghiệp, tức là làm huyện lệnh.

Tây Môn Báo tới nhiệm sở ở Thành Nghiệp chỉ thấy đồng ruộng hoang vu, dân cư thưa thớt, chợ búa tiêu điều, một cảnh tượng tiêu điều, thê thảm, ông liền mời các cụ phụ lão tới, hỏi rõ nguyên do. Các phụ lão người nào người nấy mặt ủ mày chau, thở dài não ruột, nói:

- Đều chỉ vì việc lấy vợ cho Hà Bá nên nước gây ra đồng ruộng tới nông nỗi này.

Tây Môn Báo nghe xong, chẳng hiểu mô tê gì, liền hỏi:

- Thật là một việc kỳ quái! Hà Bá là ai? Ông ta lấy vợ, tại sao lại làm cho nơi này tiêu điều như vậy?

Các cụ phụ lão kể hết đầu đuôi cho Tây Môn Báo nghe.

Thì ra, ở địa phương này có một con sông lớn tên gọi Sông Chương. Mỗi năm mùa hạ tới, nước lũ trên núi đổ xuống tràn ngập, nước sông thường xuyên dâng lên thành lụt lội, tai họa rất ghê gớm. Nơi đó có một loại truyền thuyết mê tín, nói rằng Thủy Thần là Hà Bá chủ quản Sông Chương, mỗi năm đều phải lấy một cô gái xinh đẹp làm vợ. Nếu đúng thời hạn chọn ra một cô gái gả cho ông ta, thì Thủy Thần sẽ bảo hộ cho địa phương này gió hòa mưa thuận, ngũ cốc bội thu. Bằng không, Thủy Thần sẽ bực tức nổi giận, gây ra sóng gió, hủy hoại nhà cửa, làm ngập hết hoa màu. Để được Hà Bá bảo hộ, mùa xuân mỗi năm vào lúc vừa bắt đầu cày bừa gieo trồng, cô đồng liền đi tới từng nhà tuyển chọn các cô gái chưa chồng; thầy cô gái con nhà nghèo khổ nào xinh đẹp, liền nói:

- Nó phải đi làm Hà Bá phu nhân!

Và như vậy, tình thân ruột thịt của người đời đã bị cướp đi một cách trắng trợn. Sau đó, cô đồng tắm gội trang điểm cho cô gái đó, rồi chọn ngày “Cát lợi”, đặt cô gái ngồi trên chiếc thuềyn nhỏ bện bằng lau sậy, để mặc cho nước cuốn đi đầu tùy ý. Chiếc thuyền nhỏ cứ trôi mãi, khi thuyền tan võ thì người sẽ chết chìm xuống đáy xông. Một năm, hai năm, rồi nhiều năm, cũng không biết là bao nhiêu cô gái con nhà nghèo khổ đã bị chết oan uổng như thế. Có ai lại bằng lòng đem con gái của mình gả cho Hà Bá! Cho nên dân chúng hoảng sợ kéo nhau bỏ trốn đi nơi khác. Dân số trong vùng càng ngày càng ít, ruột đất dần dần trở thành hoang hóa.

Tây Môn Báo nghe tới đây trong lòng đã hiểu rõ được tám chín phần, lại hỏi:

- Hiện tại mỗi năm các ngươi vẫn phải nộp con gái cho bh đúng thời hạn chứ?

- Dám không đưa sao được?

- Thế thì lẽ ra lũ lụt phải ngưng, các ngươi phải được an cư lạc nghiệp chứ? Tại sao vẫn cứ phải đi tha hương cầu thực.

Câu hỏi này tựa như đã đâm thủng trái tim của họ. Các cụ phụ lão lại tranh nhau nói “mồm năm miệng mười”, có người nói:

- Hai năm nay tuy không có nước lớn, thế nhưng vừa tới mùa hạn, đất cát nứt nẻ, hoa màu chết khô, không thể không chạy nạn để xin ăn.

Có người nói:

- Quyên góp tạp thuế quá nhiều! Chỉ riêng việc Hà Bá lấy vợ mỗi năm bà con chúng tôi bỏ ra hàng trăm vạn quan tiền, phần lớn đều rơi vào hầu bao cô đồng và bọn cường hào trong làng. Câu nói: “Không lấy vợ cho Hà Bá thì nước lụt đầy sông, lấy vợ cho Hà Bá thì chỉ béo cô đồng”, cấm có sai!

Tây Môn Báo nghe càng bực tức, lại hỏi:

- Hẳn là các ngươi lại cam chịu nhục, không dám hé răng chứ gì?

Các phụ lão nói:

- Không xong đâu. Cô đồng nói, đã là mệnh trời thì làm sao có thể chống lại được!

Tây Môn Báo nghĩ một lát, lại nói:

- Hà Bá đã linh thiêng như vậy, lần sau khi làm việc hỉ sự đó nhớ nói cho ta biết một tiếng, ta cũng sẽ tới chúc mừng Hà Bá.

Tới ngày đưa cô dâu về cho Hà Bá, quan lại các cấp, cường hào các lộ, lý trưởng, nha dịch trong vùng đều có mặt, những người khắp chốn xa gần đến xem cũng có tới mấy trăm người. Nghi lễ dẫn dâu sắp đặt vô cùng long trọng. Ngày hôm đó Tây Môn Báo cũng tới hiện trường, các quan lại liền dẫn cô đồng tới chào quan huyện lệnh. Trước mặt Tây Môn Báo là một cô đồng đã trên bảy mươi tuổi. Hơn hai chục nữ đệ tử ăn mặc diêm dúa lòe loẹt theo sau. Tây Môn Báo nhìn mà sục sôi bực tức, thế nhưng lại không tiện phát cáu, liền nói:

- Cô đồng, xin phép cô đồng dắt Hà Bá phu nhân tới đây, để bản quan xem thử?

Các nữ đệ tử dắt cô gái đang lo sợ, khóc lóc đến. Tây Môn Báo ngắm nhìn, rồi nói:

- Hà Bá là một vị thần cao sang, phu nhân của ngài phải là một người đặc biệt xinh đẹp mới được. Cô gái này dung nhan bình thường, bản quan thấy không xứng. Giờ xin cô đồng chịu vất vả một chuyến, thay bản quan tới tâu với Hà Bá là huyện lệnh ta sẽ chọn cho ngài một cô gái nhan sắc khác thường, xin nán đợi ngày kia sẽ dẫn tới.

Nói xong, liền hạ lệnh cho binh lính ôm chặt lấy cô đồng, rồi vứt “ùm” xuống dưới sông. Những người xung quanh nhìn thấy tình cảnh này đều hoảng sợ, hồn vía lên mây. Tây Môn Báo đứng trên bờ sông, mặt không hề biến sắc, làm ra vẻ đang nóng lòng chờ đợi, sau một hồi lâu mới chậm chạp nói:

- Xem ra cô đồng tuổi tác đã già, làm việc không được lanh lợi, tới chỗ Hà Bá đã lâu rồi cũng không chuyển lời lại. Xin mời đại đệ tử xuống thúc giục nhanh lên!

Nói rồi, lại bắt binh lính ôm chặt đại đệ tử vứt xuống sông. Chỉ thấy đại đệ tử này chơi với ở dưới sông mấy cái, rồi không thấy hình bóng đâu nữa. Lát sau, Tây Môn Báo lại làm ra vẻ chờ đợi sốt ruột lắm, nói:

- Sao lâu thế mà vẫn không thấy trở về? - Lại bắt binh lính ném hai đệ tử nữa xuống sông. Lẽ dĩ nhiên, ngoài mấy làn sóng nhỏ nổi lên, chẳng có bất kỳ tăm hơi gì. Tây Môn Báo lại nói:

- Cô đồng, đệ tử đều là đàn bà, có thể là nói năng không được rõ ràng, nay mời các vị hào trưởng chịu vất vả một chuyến vậy.

Bọn hào trưởng thường ngày vẫn tác oai tác quái hoảng sợ quá vội vã muốn chạy trốn. Tây Môn Báo quát lính xô tới, vừa kéo vừa đẩy, vứt hết bọn hào trưởng xuống sông. Những người tới xem lúc đầu cảm thấy bất ngờ và kinh ngạc, về sau nhìn thấy từng tên quỷ sứ chuyên hút máu mủ của nhân dân, lại làm bao điều ác độc đa đoan đều chết chìm cả, thì vô cùng khoái trá. Dần dần họ đã hiểu được, thế nào là thần là quỷ; tất cả đều do bọn hút máu mủ của dân này lừa bịp, thêu dệt mà ra. Thường ngày Hà Bá linh thiêng, biến ảo thế, sao đến lúc này lại đần độn thế! Nghĩ tới đây họ càng bái phục Tây Môn Báo. Còn Tây Môn Báo thì sao? Ông vẫn nghiêm trang, cung kính đứng đó, dỏng tai nghe, chờ đợi hồi âm suốt cả một canh giờ. Bọn kỳ hào, lý trưởng, nha dịch, đứa nào đứa nấy, mặt tái sạm, run bần bật, chỉ lo bị huyện lệnh quát gọi. Đúng là Tây Môn Báo lại mở miệng.

- Mấy vị hào trưởng này tuổi tác cũng đã quá cao...

Lời còn chưa dứt thì số người đang lo sợ kia biết sắp gặp vận rủi đều “rộp” một tiếng, cùng quỳ xuống đất, lạy như tế sao, luôn miệng cầu xin “tha mạng”. Trong bộ mặt ngây thộn của chúng không ai nhịn được cười. Lúc này Tây Môn Báo quay trở lại, nói:

- Bà con nhìn xem, nước sông mênh mông thì chảy suốt đêm ngày, còn chỗ nào dành cho Hà Bá nhỉ? Bọn chúng vô duyên, vô cớ bịa ra chuyện Hà Bá để bóc lột dân chúng, giết hại dân nữ, tội ác đã quá lớn, thật sự là ta hận không thể vứt hết được cả bọn xuống sông, để đền món nợ máu cho dân chúng!

Bọn chúng tự biết là có tội đều ấp úng nói:

- Đây... đây.... đều là những lời nói nhảm nhí do cô đồng bịa ra, xin... xin bà con tha tội.

Tây Môn Báo nghiêm khắc cảnh cáo chúng:

- Từ nay, nếu kẻ nào còn nhắc tới việc Hà Bá lấy vợ nữa, thì sẽ bị bắt làm bà mối, đưa tới chờ Hà Bá trước!

Tiếp đó, Tây Môn Báo sai lính đòi lại toàn bộ của cải mà bọn chúng đã vơ vét, trả lại cho nhân dân. Số nữ đệ tử vẫn theo hầu cô đồng kia cũng cho đi lấy chồng. Tập tục mê tín Hà Bá lấy vợ đã được hủy bỏ như vậy. Một số dân chúng tị nạn nghe tin này cũng hăng hái trở về.

Tây Môn Báo hiểu được, muốn khôi phục và phát triển sản xuất, nếu chỉ bài trừ mê tín thì chưa đủ, mà còn phải trừ bỏ nạn lụt, xây dựng các công trình thủy lợi. Tức thì ông đích thân dẫn người đi quan sát địa hình, phát động quần chúng đào 12 con ngòi dẫn nước ở hai bờ sông Chương. Như vậy chẳng những đã phân tán được thế nước, trừ bỏ được thủy tai, hơn thế nữa còn có thể dẫn nước sông Chương tưới tắm cho đồng ruộng, sản xuất nông nghiệp nhờ vậy mà phát triển.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.