Truyện Thông sử Trung Quốc

Lượt đọc: 1039 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18. Quản Thái phản Chu

❊ ❊ ❊

Vũ Vương phạt Trụ thắng lợi, lật đổ triều Thương, lập nên triều Chu, dân chúng triều Thương rất vui mừng, thế nhưng các quý tộc chủ nô triều Thương rất không phục. Trước đây chúng áp bức bóc lột quần chúng lao động, mặc sức hưởng lạc, bây giờ không thể được tác oai tác quái nữa, cho nên đối với nền thống trị của triều Chu, chúng ra mặt chống đối ở khắp mọi nơi. Để kiềm chế và lung lạc bọn chúng, Chu Vũ Vương đã lợi dụng con trai Vũ Canh của ân Trụ Vương, cho Vũ Canh tới thống trị các quý tộc chủ nô cũ của triều Thương. Chu Vũ Vương đã phong cho Vũ Canh ở trên đất cũ của triều Thương, cho phép Vũ Canh lập nên một nước chư hầu nhỏ bé, được bảo tồn Thái miếu của triều Thương, để chúng bái tổ tiên tộc Thương. Chu Vũ Vương muốn dùng biện pháp này để thủ tiêu tình cảm đối với địch của các quý tộc chủ nô cũ thuộc triều Thương.

Thế nhưng đem một địa phương giao cho Vũ Canh thống trị, thật khó mà an tâm được. Chu Vũ Vương lại đem đất cũ triều Thương phân hoạch thành hai mảnh, giao cho hai người em trai của mình là Tiên và Độ tới quản lý để tiện việc gần gũi, giám sát Vũ Canh, phòng phản loạn. Đất phong của Tiên được mang tên là Quản quốc, cho nên trong lịch sử đã gọi Tiên là Quản Thúc Tiên; đất phong của Độ, được đặt tên là Thái quốc, lịch sử gọi là Độ là Thái Thúc Độ.

Chu Vũ Vương lo sợ nền thống trị của mình không vững chắc, lại đem mấy người em trai và một số công thần phong cho làm chư hầu, cho họ xây dựng một số nước nhỏ để bảo vệ chính quyền Trung ương của triều Chu. Chu Vũ Vương phong cho Thái Công Vọng ở Doanh Khâu (Thị trấn Lâm Trung, tỉnh Sơn Đông ngày nay), đặt tên nước là Tề; đem Chu Công Đán phong cho ở Khúc Phụ, đặt quốc hiệu là Lỗ v.v... Về sau em trai Chu Công Đán của Chu Vũ Vương, con trai Chu Thành Vương của Chu Vũ Vương lại được phong, các nước chư hầu càng nhiều, lịch sử gọi điều này là Đại phong kiến đầu Chu. Chữ “phong kiến” này không giống như xã hội phong kiến thường vẫn nói.

Chu Vũ Vương làm xong việc đại sự phân phong chư hầu, liền dẫn quân trở về nhà cũ đất cũ Phong Thành thuộc Chu. Ông một vạn lần không ngờ rằng sự sắp đặt của ông đối với Vũ Canh, Quản Thúc, Thái Thúc như vậy lại gây ra mầm mống tai hoạ cho cuộc động loại ở những năm đầu triều Chu.

Sau khi Chu Vũ Vương diệt Thương được hai năm thì bị bệnh chết. Theo quy củ của triều Chu, sau khi cha chết, người kế ngôi tất nhiên phải là đích trưởng tử. Thế nhưng trưởng tử của Vũ Vương là Thành Vương Cơ Tụng, lúc đó còn là một trẻ nhỏ bọc trong đóng tã lót. Em tra của Vũ Vương là Chu Công Đán sợ các nước chư hầu ức hiếp Thành Vương thơ dại, bản thân mình đã đứng ra nhiếp chính, thay cháu là Thành Vương quản lý việc quốc gia đại sự.

Chu Công Đán là một trong số con trai của Chu Văn Vương tương đối có tài ba, đã phò tá anh cả là Vũ Vương cai trị đất nước, bên cạnh Thái Công Vọng, Khương Thượng là cánh tay trái, tay phải của Vũ Vương. Như trên đã nói, Chu Vũ Vươưng phong cho Chu Công Đán ở khúc phụ Sơn Đông làm chư hầu, đặt quốc hiệu là Lỗ quốc, Chu Công Đán cho con trai của mình là Bá Cầm đi, còn mình thì lưu lại cùng anh trai Vũ Vương tiếp tục phò tá Vũ Vương cai trị quốc gia. Lúc Vũ Vương ốm nặng, Chu Công Đán cầu nguyện quỷ thần: “Xin để cho anh trai tôi được phục hồi sức khoẻ, bản thân tôi tình nguyện xin chết thay cho anh tôi”. Cầu nguyện hết lòng như vậy mà vẫn vô hiệu. Chu Vũ Vương vẫn cứ chết. Chu Công Đán lại một lòng một dạ thay cháu nhiếp chính. Chẳng ngờ được, một nhà chính trị, một chủ nô vừa tài ba vừa hiểu biết rộng này đã vấp phải sự ghét đố kỵ của em trai mình là Quản Thúc Tiên và Thái Thúc Độ. Hai người ở ngoài thêu dệt rêu rao nói:

- Chu Công Đán không chân thành giúp đỡ Thành Vương quản lý việc quốc gia đại sự, hắn chỉ muốn mưu cướp ngôi vua, hẳn là đứa cháu nhỏ bé sẽ phải chết trong tay người chú này thôi!

Lời rêu rao vừa truyền đi, rất nhiều đã tin là thật, ngay cả đến vị khai quốc công thần Khương Thượng cũng bán tín bán nghi.

Chu Công Đán đã vấp phải sự phỉ báng, một mặt càng thành khẩn chăm lo quản lý việc quốc gia đại sự, một mặt tự thanh minh hết lời, hết ý. Chu Công Đán nói với Khương Thượng và mọi người:

- Tại sao tôi không né tránh hiềm nghi, mà lại đứng ra đảm nhận việc nhiếp chính? Tôi chỉ e cháu tôi còn thơ dại, bọn kẻ xấu thừa cơ làm phản, lật đổ giang san nhà Chu của chúng ta để lại.

Để cai trị tốt đất nước, ông muốn tận dụng hết mọi biện pháp để thu thập nhân tài, giúp đỡ ông làm việc. Chỉ riêng việc tiếp đãi những người hiền tài đã khiến ông bận rộn tới mức không thể dứt ra được. Có khi ông phải bỏ dở tới ba lần gội đầu, ăn một miếng cơm cũng phải ba lần đặt nữa. Ông luôn luôn răn dạy con trai là Bá Cần rằng cần phải làm nhiều việc có lợi cho quốc gia.

Mọi người nghe được Chu Công Đán noi, lai tận mắt chứng kiến hành động thực tế của ông thì đâm hoài nghi những lời rêu rao của Quản Thúc Tiên và Thái Thúc Độ. Con trai Vũ Canh của Ân Trụ Vương thì lại cho rằng đã tìm được cơ hội, bèn lôi kéo Quản Thúc Tiên và Thái Thúc Độ, mưu phản triều Chu. Lẽ dĩ nhiên Quản Thúc Tiên và Thái Thúc Độ đã câu kết với Vũ Canh, lại còn liên hiệp với Hoài Di, một kẻ vốn đã không thuần phục nhà Chu từ lâu, cùng nhau làm phản.

Để bảo vệ thiên hạ của triều Chu, Chu Công Đán liền lấy danh nghĩa Thành Vương xuất quân đánh về phía Đông. Qua suốt ba năm chinh chiến gian khổ, mái tóc của Chu Công Đán đã thêm bao sợi bạc, trên trán đã điểm nhiều nếp nhăn, cuối cùng ông đã dẹp yên được bọn phản loạn. Trong chiến đấu, Vũ Canh bị giết chết, Quản Thúc Tiên thất bại phải tự sát, Thái Thúc Độ phải làm tù binh, bị đầy tới đất Quách Lăng hoang vu lạnh giá. Sau chiến tranh kết thúc, quân lính sĩ tốt Đông chinh với đầy vũ khí khiến lợi phẩm trên vai, do Chu Công Đán dẫn đầu, vừa hành quân vừa hát vang bài “Đông Sơn Ca” do chính họ sáng tác. Họ hát rằng quân lính rời xa quê hương đi Đông chinh, lâu lắm không trở về, ở trên chiến trường lòng buồn day dứt luôn nhớ tới người vợ mới cưới ở quê nhà. Họ cũng hát lên những lời lẽ phấn chấn tinh thần Đông chinh thắng lợi, khải hoàn trở về, đang nóng lòng được về nhà gặp vợ gặp con. Câu hát này, từ một phía đã nói cho chúng ta biết, Chu Công Đán Đông chinh, bình định được bọn phản loạn Vũ Canh và Quản Thúc, Thái Thúc, đó là một cuộc chiến đấu vô cùng gian khổ, đã tiêu phí hao tổn rất nhiều nhân lực và vật lực. Thế nhưng, cuộc chiến này cũng đã củng cố được nền thống trị của triều Chu, khiến cho nền kinh tế của những năm đầu triều Chu được phồn vinh nhanh chóng.

Sau khi Chu Công Đán Đông chinh thắng lợi, để đề phòng bọn quý tộc chủ nô cũ của triều Thương lại mọt lần nữa làm phản, ông liền đem vùng đất thủ đô cũ và vùng phụ cận của triều Thương phong cho em trai nhỏ nhất của mình là Khang Thúc, đặt quốc hiệu là Vệ; đem vùng đất Thương Khâu thuộc tỉnh Hà Nam ngày nay và một bộ phận di dân của triều Thương, phong cho anh trai của Trụ Vương là Vi Tử Khải, đặt quốc hiệu là Tống. Lại dựng lên một nước Trần (huyện Hoài Dương, tỉnh Hà Nam ngày nay), một nước Kỷ (huyện Kỷ, tỉnh Hà Nam ngày nay), một nước Triệu (huyện Bột, tỉnh An Huy ngày nay) ở vùng phụ cận nước Tống đế họ giám sát nước Tống).

Thắng lợi trong công cuộc Đông chinh của Chu Công Đán đã chứng tỏ ông chẳng những là một nhà chính trị tài ba, mà còn là một nhà quân sự xuất sắc. Đối với Quản Thúc Tiên và Thái Thúc Độ, những kẻ đã ngang nhiên liên hiệp với con cháu nước kẻ thù để phát động cuộc phản loạn, điều này đã nói rõ trong xã hội nô lệ, trong cuộc tranh quyền đoạt lợi trong nội bộ các chủ nô, chúng sẽ không từ bỏ một thủ đoạn nào hết.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.