Truyện Thông sử Trung Quốc

Lượt đọc: 1060 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38. Trận chiến giữa Tấn và Tần ở Hào Sơn

❊ ❊ ❊

Khi Tấn Tương Công lên ngôi, lập tức cho cử hành tang lễ Tấn Văn Công và ra tận huyệt trực tiếp chôn cất. Đội ngũ tống táng vừa ra khỏi thành chợt nghe một tiếng quát, giống như tiếng bò gầm, vọng ra từ trong áo quan, đồng thời quan tài bỗng trở nên nặng nề một cách khác thường, chiếc xe tang không sao kéo nổi nữa. Trăm quan văn võ hết sức hoảng sợ. Tấn Tương Công hộc tốc sai người gọi quan Thái Bốc tới bói quẻ xem thử lành dữ ra sao. Quan Thái Bốc giải thích, nói:

- Lời quẻ bói nói, trong mấy ngày tới đây sẽ có quân đội từ phía Tây kéo tới đánh úp chúng ta. Với sự soái lĩnh của vua mới, nhất định chúng ta sẽ biến dữ hóa lành, chuyển họa thành phúc!

Tiếp đó, quan Thái Bốc lại nói thêm:

- Đây là tiên quân linh thiêng của nhà trời thông báo cho chúng ta biết đó.

Quan Thái Bốc làm ra vẻ rất thần kỳ, không người nào không tin. Tiếng quát vọng từ trong quan tài cũng tự dưng ngừng bặt. Trăm quan văn võ kinh sợ, cuống cuồng quỳ lạy. Lúc này Tiên Chuẩn liền nói như đinh đóng cột:

- Quân đội từ phương Tây đến đó chính là quân Tần!

Kỳ thực, sự cố kỳ quái đó là do Tấn Tương Công bày đặt ra. Tiên Chuẩn sớm nhận được tin tình báo, biết rằng quân Tần sẽ tới đánh úp nước Trịnh, muốn làm bá chủ thay thế nước Tấn. Tấn Tương Công vừa mới kế vị, một là sợ các vị lão thần năm xưa đi theo Tấn Văn Công chạy nạn sẽ không nghe theo sự chỉ huy của mình, hai là để giải tỏa tâm lý sợ hãi nước Tần của các quan đại thần, bèn lợi dụng sự mê tín quỷ thần để đề cao uy tín của mình. Trăm quan văn võ đều cho là thật và đã phục tùng, răm rắp tuân theo sự điều khiển của Tấn Tương Công. Tấn Tương Công để cho Tiên Chuẩn chỉ huy ba quân, đặt lính mai phục ở bên trái, bên phải Hào Sơn, đích thân làm thống soái, sẵn sàng chờ quân Tần tới.

Lại nói, quân Tần diệt xong nước Hoạt, vơ vét được một khối lượng lớn vàng bạc, châu báu, lương thực quần áo, rồi dẫn quân về nước. Đầu tháng tư, tướng Tần là Mạnh Minh Thị dẫn đầu quân đội kéo tới Miễn Trì (huyện Miễn Trì, tỉnh Hà nam ngày nay). Bạch ất Bính nói với Mạnh Minh Thị:

- Cách nơi đây không xa chính là núi Hào, cha tôi đã dặn đi dặn lại phải hết sức chú ý cẩn thận. Chúng ta cần phải tuyệt đối cẩn trọng đề phòng quân Tấn có mai phục đó!

Mạnh Minh Thị nói:

- Có gì đáng sợ đâu? Qua Hào Sơn là gặp địa giới nước Tần chúng ta rồi. Ta sẽ đi đầu mở đường, các ngươi cứ yên tâm theo!

Mạnh Minh Thị cử dũng tướng là Bao Man Tử là tiên phong mở đường. Trên đường đi không gặp một bóng người. Mạnh Minh Thị yên tâm, bắt các binh sĩ cởi bỏ áo giáp sắt để dễ bề tiến quân. Binh lính, người đẩy xe, kẻ dắt ngựa, ba người một tốp, năm người một bọn, đội ngũ kéo rất dài, chậm chạp tiền từng bước. Quân Tần đang đi, bỗng nhiên nghe thấy có tiếng trống tiếng tù và từ đằng xa, rồi tiếng người kêu to:

- Hỏng rồi! Quân Tấn đến rồi!

Quân Tần đội ngũ rối loạn. Mạnh Minh Thị nói:

- Chớ hoang mang, xung quanh toàn núi sâu, rừng rậm, làm gì có quân Tấn nào? Các ngươi cứ yên tâm mà đi, ta sẽ đi cuối, yểm hộ.

Nói xong, Mạnh Minh Thị đã lùi xuống đoạn cuối cùng của đội ngũ. Đi được một thôi đường nữa, có người chạy tới báo cáo:

- Đoạn đường ở phía trước có nhiều cây đổ ngổn ngang, lối đi bị bít chặt, không có cách gì qua được.

Mạnh Minh Thị chạy lên phía trước quan sát chỉ thấy trên đống cây cối chồng chất lộn xộn có một lá cờ hồng, cán cao hơn ba trượng với một chữ Tấn thêu rất to. Mạnh Minh Thị hơi hoang mang, song vẫn cố ra vẻ trấn tĩnh, quát to:

- Quân Tấn trương cờ hù dọa đó, không được dừng lại.

Mạnh Minh Thị sai lính hạ cờ, dọn gỗ, mở đường lên phía trước.

Nào ngờ bên này quân Tần vừa hạ đổ cờ hồng, thì ở phía bên kia tiếng trống lập tức nổi lên ầm ỹ. Cờ từ các trong hang núi bay phấp phới; binh mã từ đâu đó hiện ra nhiều không tính xuể. Nơi đây vốn là vùng đất cao nhất của Hào Sơn, người ngựa của quân Tấn đều mai phục ở cả trong các hang núi. Cờ hồng là tín hiệu, theo ước định sẵn từ trước, hễ quân Tấn nhìn thấy cờ hồng bị hạ xuống, bèn xông ra, lao thẳng vào quân Tần, mặc sức chém giết. Quân Tần không dám chống cự, đành liều mạng chạy lên phía trước. Chưa đi được bao xa, một đội quân Tấn đón đầu đã xông lại. Quân Tần phải lại quay trở lại. Phía trước bị chặn, đằng sau có lính đuổi, quân Tần đã lâm vào đường cùng. Mạnh Minh Thị thị đành phải hạ lệnh quay trở lại chỗ cây cối đổ ngổn ngang. Đâu ngờ cây cối đổ đã bị quân Tấn tưới chất dẫn lửa như cao su, lưu huỳnh từ trước, khi quân Tần co cụm lại một chỗ, quân Tấn bèn phóng hỏa, ngọn lửa gặp gió bốc cao ngang trời, chẳng mấy chốc hẻm núi đã biến thành chảo lửa. Quân Tần càng rối loạn, tranh nhau chạy trốn, kẻ du người đẩy, dẫm đạp lên nhau, vừa chết cháy, vừa chết kẹp, không biết bao nhiêu mà kể. Mạnh Minh Thị thấy cảnh tượng thê thảm này, thì hoàn toàn tuyệt vọng, thở một hơi dài, nói với Tây Khất Thuật và Bạch ất Bính:

- Bá phụ quả là liệu sự như thần, chỉ tiếc là ta đã không nghe! Hôm nay, ta đành chịu chết ở đây, các ngươi hãy mau thoát thân đi!

Lời nói chưa dứt, quân Tấn đã bao vây chặt khắp bốn phương tám hướng, cả ba viên đại tướng đều trở thành tù binh của quân Tấn.

Quân Tấn nhốt bọn Mạnh Minh Thị vào trong xe tù, áp giải về đô thành, chuẩn bị lấy đầu lâu chúng đem tế tổ tiên, ăn mừng thắng lợi. Bà mẹ kế của Tống Tương Công là Văn Doanh (tức Hoài Doanh), chính là con gái của Tần Mục Công. Văn Doanh nghe nói Tấn Tương Công sắp sửa giết chết ba viên đại tướng của nước Tần, thì vô cùng hốt hoảng, nói ngay với Tương Công:

- Nước Tần và nước Tấn là thân thích, vốn dĩ có quan hệ rất tốt, không nên chỉ vì mấy người bọn Mạnh Minh Thị này mà làm tổn thương tới hòa khí của hai nhà. Nay quân Tần đã đại bại, nhất định Tần Bá sẽ căm hận chúng lắm. Chi bằng cứ tha cho về, để cho Tần Bá tự xử lý, chúng ta vừa tránh được cái tiếng sát nhân, lại không làm ảnh hưởng đến quan hệ của hai nước.

Tấn Tương Công nghe Văn Doanh nói có lý, liền truyền lệnh tha cho cả ba người cho về nước Tần.

Bọn Mạnh Minh Thị từ cõi chết trở về, thắc thỏm lo Tấn Tương Công thay đổi ý định, bèn cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Quả nhiên, Tấn Tương Công hối hận, liền sai Dương Xứ Phụ đuổi theo. Dương Xứ Phụ đuổi tới bên bờ Hoàng Hà, thì thuyền của bọn Mạnh Minh Thị cũng vừa ra khỏi bờ. Cái khó ló cái khôn, Dương Xứ Phú tháo bỏ con ngựa kéo xe ra, cao giọng nói:

- Xin ba vị hãy tạm dừng lại. Vua nước chúng tôi sợ các vị đi đường không có xe ngồi, nên đã sai tôi đưa tới biếu ba vị một con Thiên Lý Mã, xin nhận cho.

Ba tướng Tần lúc này ví như cá vừa thoát khỏi lưới, đâu dám quay lên bờ nữa? Mạnh Minh Thị đứng ở trên đuôi thuyền, nói với Dương Xứ Phụ:

- Nhà vua của quý ngài đã tha chết cho chúng tôi, chúng tôi đã cảm kích vạn phần rồi, sao dám tiếp nhận vật báu nữa? Xin ngài trở về chuyển lời của chúng tôi tới nhà vua quý quốc rằng, nếu chúng tôi còn được trời cho sống, sau ba năm nữa, nhất định chúng tôi sẽ đích thân tới quý quốc để tạ ơn.

Dương Xứ Phụ còn muốn nói điều gì nữa, nhưng con thuyền đã bồng bềnh ra giữa dòng, lướt thẳng sang phía bờ bên kia. Ba người Mạnh Minh Thị, Tây Khất Thuật và Bạch ất Bính đã trở về tới nước Tần như vậy đó.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.