Sau Lưng Gió Bấc

Lượt đọc: 80 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21. NANNY CHÁU BÀ GIÀ SAL

❊ ❊ ❊

Kim Cương mắc rất nhiều lỗi vụng về mới đọc xong bài thơ này cho mẹ.

“Bài thơ thật dễ thương, phải không mẹ?” cậu bé nói.

“Ừ, thơ hay thật,” bà trả lời.

“Con nghĩ nó có nghĩa gì đó,” Kim Cương đáp lời.

“Chắc là mẹ không biết đâu,” mẹ nói.

“Con tự hỏi liệu có phải là cùng một cậu bé - đúng rồi, hẳn là chính cậu bé ấy - Cậu Bé Áo Xanh, mẹ biết đấy. Để con xem - bài đồng dao đó như thế nào nhỉ?

Cất tiếng tù và, Áo Xanh ơi…

Đúng rồi, tất nhiên là thế rồi - vì cậu bé trong bài thơ này cũng “thổi kèn, gõ trống”. Cậu bé còn có một cái trống nữa.

Cất tiếng tù và, Áo Xanh ơi,

Cừu ngoài đồng cỏ, bò bãi ngô.

Cậu bé phải trông không cho chúng vào những chỗ đó, mẹ biết đấy. Nhưng cậu bé không chú tâm vào công việc. Đoạn sau là…

Cậu chăn cừu ở đâu rồi hả?

Đang ngáy khò dưới đống cỏ khô.

Đó, mẹ thấy chưa, mẹ! Và rồi, để con xem nào…

Ai đánh thức? Không phải tôi nhé.

Tôi mà gọi, cậu ấy khóc nhè.

Vì thế con nghĩ chẳng ai đánh thức cậu bé dậy. Có lẽ khi thức dậy cậu bé khá cáu kỉnh. Và khi cậu ấy tự thức giấc, và thấy được thiệt hại chú bò đã gây ra cho bãi ngô, thay vì chạy về nhà với mẹ, cậu bé chạy vào rừng và bị lạc. Mẹ có nghĩ là chuyện đó rất có khả năng xảy ra không, hả mẹ?”

“Mẹ chẳng lấy gì làm ngạc nhiên cả,” mẹ trả lời.

“Vì thế mẹ thấy đấy, cậu bé ấy thật là hư; vì ngay cả khi bị lạc, cậu ấy cũng không muốn về nhà. Bất cứ con vật nào cũng sẽ chỉ đường nếu cậu ấy hỏi - tất cả trừ rắn. Cậu bé đi theo con rắn, mẹ biết đấy, và nó dẫn cậu ấy đi xa. Con nghĩ đó là con của chính con rắn đã dụ dỗ Adam và Eva. Chủ nhật tuần trước cha xứ đã kể cho chúng ta về chuyện này, mẹ nhớ chứ.”

“Chúa phù hộ cho con!” bà mẹ tự nhủ; và sau đó nói to khi thấy rằng Kim Cương không nói tiếp, “Chà, chuyện gì xảy ra tiếp?”

“Con không biết, mẹ à. Con chắc là còn nhiều nữa, nhưng chuyện gì thì con không thể nói được. Con chỉ biết là cậu bé đã giết con rắn. Con nghĩ đó là lý do tại sao cậu ấy có cái dùi trống. Cậu ấy không thể làm việc đó với cái tù và.”

“Nhưng chắc chắn con không ngốc đến nỗi tin tất cả chuyện này là thật chứ, Kim Cương?”

“Con nghĩ chắc là thật. Nó có vẻ thật. Chuyện giết con rắn có vẻ thật. Đó là việc con phải làm rất thường xuyên.”

Mẹ cậu bé trông có vẻ không mấy dễ chịu. Kim Cương cười mẹ hết cỡ, và nói thêm:

“Ý con là khi em bé khóc và không vui, và khi bố mẹ nói chuyện về những khó khăn của mình.”

Việc này chẳng trấn an được mẹ cậu là mấy, và ngộ nhỡ bạn đọc của tôi cũng lo lắng về chuyện này, tôi lại mạo muội nhắc các bạn lần nữa rằng Kim Cương đã từng ở xứ sở sau lưng gió bấc.

Thấy mẹ không đáp lời, Kim Cương nói tiếp:

“Trong khoảng một tuần nữa, con sẽ có thể tới gặp ông quý tộc cao lớn và bảo rằng con đã biết đọc. Và con sẽ hỏi ông ấy xem liệu ông ấy có thể giúp con hiểu được bài thơ hay không.”

Nhưng trước khi hết một tuần, cậu bé đã có lý do khác để tới gặp ông Raymond.

Trong ba ngày, vào mỗi ngày, lúc này hay lúc khác, bố của Kim Cương đều đỗ xe ở gần Triển lãm Quốc gia. Bé gái không có ở ngã tư, và Kim Cương khá lo lắng cho cô bé, sợ rằng cô bé ốm. Vào ngày thứ tư, vẫn không thấy cô bé, cậu nói với bố, lúc đó vừa đóng cửa xe ngựa cho khách:

“Bố ơi, con muốn đến chăm sóc cho cô bé. Chắc bạn ấy không được khỏe.”

“Được thôi,” bố nói. “Nhưng con tự bảo trọng đấy nhé.”

Nói đoạn, ông trèo lên xe rồi đánh xe đi.

Các bạn thấy đấy, ông rất đỗi tin tưởng cậu bé, và có thể để cậu đi đến bất kỳ chốn nào. Nhưng nếu ông biết được chỗ bé gái sống thuộc dạng nào, có lẽ ông đã suy đi tính lại trước khi cho phép cậu bé tới đó một mình. Kim Cương biết chút ít về nơi đó, tuy nhiên cậu không sợ. Từ những cuộc nói chuyện với cô bé, cậu có ý niệm rõ về việc nó nằm ở đâu, và cậu bé nhớ địa chỉ khá rõ. Vì vậy sau khi hỏi đường khoảng hai mươi lần, hầu hết từ các chú cảnh sát, rốt cuộc cậu bé cũng tới khá gần chỗ đó. Viên cảnh sát cuối cùng mà cậu bé hỏi đường nhìn xuống cậu từ cái đỉnh lêu đêu một mét chín của mình, và trả lời bằng một câu hỏi khác, đầy nhân từ:

“Cháu muốn gì ở đó, con trai? Ta đoán đó không phải là nơi cháu được nuôi dưỡng.”

“Không, thưa chú,” Kim Cương trả lời. “Cháu sống ở phố Bloomsbury.”

“Chỗ đó cách đây xa lắm,” viên cảnh sát nói.

“Vâng, một quãng đường xa ạ,” Kim Cương trả lời. “Nhưng cháu tìm đường khá tốt. Các chú cảnh sát luôn tốt bụng với cháu.”

“Nhưng cháu muốn cái quái gì ở đây thế?”

Kim Cương thành thật kể cho người đàn ông cậu bé muốn gì, và dĩ nhiên viên cảnh sát tin cậu bé, vì có ai lại không tin Kim Cương cơ chứ. Người ta có thể nghĩ cậu bé bị nhầm lẫn gì đó, nhưng họ chưa bao giờ nghĩ rằng cậu bịa chuyện.

“Đó là một nơi xấu xí,” viên cảnh sát nói.

“Chỗ đó xa đây không ạ?” Kim Cương hỏi.

“Không. Nó gần sát đây. Nhưng ở đó không an toàn.”

“Không ai làm hại cháu đâu,” Kim Cương nói.

“Ta nghĩ ta phải đi với cháu mới được.”

“Ồ không! Xin chú đừng đi,” Kim Cương nói. “Họ sẽ nghĩ cháu sắp xen vào việc của họ, mà chú cũng biết đấy, thực ra không phải như thế.”

“Chà, thôi thì tùy cháu,” người đàn ông nói, và chỉ đường tường tận cho cậu bé.

Kim Cương xuất phát, và không hề ngờ rằng viên cảnh sát, một người tốt bụng, đã có con, đang theo sát cậu bé, và quan sát cậu rẽ ở mọi góc phố. Khi cậu bé đi tiếp, cậu bỗng chốc nghĩ cậu biết nơi này, và dù đúng là như thế, hay chỉ vì cậu nắm rõ những chỉ dẫn của viên cảnh sát trong đầu mình, cậu tới thẳng được căn hầm của bà già Sal.

“Trông đần đần mà khôn lanh ra phết,” người đàn ông tự nhủ. “Không rẽ sai ở chỗ nào cả! Nhưng một đứa trẻ như thế chẳng nên viếng thăm bà Sal vào buổi sáng. Khi tỉnh táo bà ta còn tệ hơn lúc ngà ngà say. Mình từng thấy bà ta và bà ta sẽ xé xác thằng bé thành từng mảnh mất thôi.”

Vui sướng thay cho Kim Cương, bà già Sal lúc ấy đã ra ngoài kiếm rượu gin. Khi cậu bé tới gõ cửa nhà bà ta ở gầm cầu thang, không có ai mở cửa. Cậu áp tai lên cửa, và nghĩ rằng mình nghe thấy tiếng rên ở bên trong. Vì thế cậu thử đẩy cánh cửa, và thấy là nó không khóa! Đó quả là một nơi tồi tàn, và rất tối, vì cửa sổ ở bên dưới mặt đường, và phủ đầy bùn đất, trong khi nằm trên cái tấm đan ngăn mọi người khỏi rơi xuống chỗ này là một cái tủ ngăn kéo do một nhà buôn đồ đạc cũ đặt ở đó, và nó chắn hầu hết ánh sáng. Và cái mùi ở chỗ này thật kinh khủng. Kim Cương đứng yên một lúc, vì cậu gần như không nhìn thấy gì, nhưng cậu nghe thấy tiếng rên, giờ đã có thể nghe rõ. Khi đã quen với bóng tối, cậu phát hiện thấy cô bạn mình, mắt nhắm nghiền và khuôn mặt trắng bệch đau đớn, nằm trên một đống không hơn giẻ rách là mấy trong một xó của cái ổ chuột này. Cậu bé tiến lại nói chuyện với cô bé, nhưng cô không trả lời cậu. Thực ra, cô bé còn hầu như không nhận thức được về sự có mặt của cậu, và Kim Cương thấy mình không thể làm gì cho cô bé nếu không có người giúp. Vì thế lấy từ túi quần ra một cục đường lúa mạch mà cậu mua cho cô bé ở dọc đường, đặt nó bên cạnh cô, cậu rời khỏi chỗ này, sau khi đã quyết định tới gặp nhà quý tộc cao lớn, ông Raymond, và đề nghị ông ấy làm gì đó cho Nanny cháu bà già Sal, vì người ta gọi cô bé bằng cái tên ấy.

Tới lúc cậu bé lên được trên cầu thang, ba bốn mụ đàn bà trước đó đã thấy cậu đi xuống đứng tụm lại phía trên đợi cậu. Họ muốn cướp quần áo của cậu bé cho con họ, nhưng họ không theo cậu bé xuống hầm để bà già Sal khỏi thấy họ ở đó. Lúc cậu bé xuất hiện, họ túm lấy cậu, và tất cả bắt đầu đồng loạt nói, vì người nào cũng muốn mình có lợi thế hơn mụ hàng xóm của mình. Cậu bé khẽ khàng bảo họ, vì cậu không hề hoảng sợ, rằng cậu tới xem chuyện gì xảy ra với Nanny.

“Mày biết gì về Nanny?” một người trong đám hung hãn nói. “Đợi tới lúc bà già Sal về nhà thì mày sẽ lãnh đủ, vì đã rình rập nhà bà ta khi bà ta đi vắng. Nếu mày không đưa ngay cái áo khoác của mày cho tao, tao sẽ đi dẫn bà ấy về đây.”

“Cháu không thể cho cô cái áo khoác của cháu,” Kim Cương nói. “Cô biết đấy, nó thuộc về bố mẹ cháu. Nó không phải của cháu để có thể cho được. Phải không ạ? Cô không nghĩ là cho đi cái không phải của mình là đúng, phải không cô?”

“Cho đi à! Ừ, tao không nghĩ thế; nếu là tao thì tao cũng không cho,” cô ta vừa nói vừa cười hô hố. “Nhưng nếu cái áo khoác không phải của mày, mày làm gì có quyền giữ nó? Đây, Cherry, nhanh lên. Mỗi mụ một lần giật nhé.”

Cả đám bắt đầu giành giật cái áo khoác, trong lúc Kim Cương cúi khom và khuỳnh tay chống đỡ bọn họ. Tuy nhiên, trước khi họ kịp gây hại cho cậu bé hay cái áo khoác, bỗng nhiên tất cả bọn họ tản đi, và Kim Cương nhìn theo hướng ngược lại thì thấy viên cảnh sát cao lớn đang tiến về phía mình.

“Đáng lẽ cháu nên để ta đi cùng cháu, chàng trai nhỏ à,” ông nói, nhìn xuống mặt Kim Cương, mặt mũi cậu bé đỏ bừng sau đợt chống đỡ vừa rồi.

“Chú đến thật đúng lúc, cảm ơn chú ạ,” Kim Cương đáp lời. “Họ không gây hại gì cho cháu đâu.”

“Tuy nhiên họ đã có thể làm thế nếu ta không ở gần cháu.”

“Dạ, nhưng chú ở gần, chú biết đấy, vì thế họ không thể mà.”

Có lẽ câu trả lời có ngụ ý sâu xa hơn Kim Cương và viên cảnh sát có thể hiểu. Họ cùng nhau đi khỏi, và Kim Cương kể cho người bạn mới về việc Nanny tội nghiệp ốm ra sao, và cậu sẽ báo cho ông quý tộc cao lớn biết. Viên cảnh sát chỉ cho cậu bé đường gần nhất tới Bloomsbury, và Kim Cương hăm hở bước đi, chưa đầy một giờ sau đã tới cửa nhà ông Raymond. Khi cậu bé hỏi liệu ông ấy có nhà hay không, người đầy tớ đáp lại cậu bé bằng câu hỏi rằng cậu muốn gì.

“Cháu muốn nói với bác ấy một việc.”

“Nhưng ta không thể đi làm phiền ông ấy với lời nhắn như thế.”

“Bác ấy bảo cháu tới gặp bác ấy - nghĩa là, khi cháu biết đọc - và giờ cháu đã biết đọc.”

“Làm sao ta biết được chuyện đó?”

Trong giây lát, Kim Cương nhìn chằm chằm kinh ngạc, rồi cậu trả lời:

“Chao, cháu vừa nói với chú đấy thôi. Do đó chú biết được.”

Nhưng anh này khó nhằn hơn viên cảnh sát, và thay vì thấy rằng Kim Cương không thể nói dối, anh ta coi câu trả lời của cậu bé là xấc xược, và nói, “Cháu nghĩ là ta sẽ tin lời cháu về chuyện đó á?” rồi sập cửa trước mặt cậu bé.

Kim Cương xoay người ngồi xuống bậc cửa, nghĩ thầm rằng ông quý tộc cao lớn sẽ phải đi vào hoặc đi ra, và bởi thế cậu đang ở vị trí tốt nhất có thể để tìm được ông ấy. Cậu bé chẳng phải đợi lâu, cánh cửa chưa gì đã lại mở ra; nhưng khi cậu bé quay lại, đó là người đầy tớ.

“Xéo đi,” anh ta nói. “Mày làm gì ở bậc cửa thế?”

“Đợi bác Raymond,” Kim Cương đứng lên trả lời.

“Ông ấy không có nhà.”

“Thế thì cháu sẽ đợi tới lúc bác ấy về,” Kim Cương trả lời, mỉm cười ngồi xuống lại.

Tôi không biết người đầy tớ đáng lẽ đã làm gì tiếp sau đó, nhưng có tiếng bước chân vang lên từ sảnh, và khi Kim Cương nhìn lại lần nữa, đó là ông quý tộc cao lớn.

“Ai đấy, John?” ông hỏi.

“Tôi không biết, thưa ngài. Một thằng nhóc láo xược ngồi trên bậc cửa ạ.”

“Thưa bác,” Kim Cương nói, “chú ấy nói bác không có ở nhà, và cháu ngồi đây đợi bác.”

“Hả, gì thế!” ông Raymond nói. “John! John! Chuyện này không ổn. Anh có thói quen đuổi khách của tôi đi à? Tôi e rằng sẽ có người khác để đuổi đi đấy, nếu tôi còn thấy việc như thế này tiếp diễn. Vào đi, chàng trai nhỏ. Ta nghĩ cháu đến để đòi sáu xu phải không?”

“Không, thưa bác, không phải chuyện đó.”

“Cái gì! Cháu chưa biết đọc à?”

“Dạ, cháu hơi biết đọc rồi ạ. Nhưng lần tới cháu sẽ đến vì chuyện đó. Cháu đến để nói với bác về Nanny cháu bà già Sal.”

“Ai là Nanny cháu bà già Sal?”

“Cô bé ở ngã tư bác đã nói chuyện cùng ngày hôm đó.”

“Ồ, đúng, ta nhớ rồi. Có chuyện gì thế? Cô bé bị tông xe à?”

Sau đó Kim Cương kể cho ông nghe hết mọi chuyện.

Ông Raymond là một trong những người tốt bụng nhất thành London. Ông lập tức sai thắng ngựa vào xe bốn bánh, dẫn Kim Cương theo mình, và đánh xe tới Bệnh viện Nhi. Ở đó mọi người biết rõ ông, vì ông không chỉ là một nhà hảo tâm lớn, mà chiều nào ông cũng thường tới kể chuyện cho các em bé. Một trong các bác sĩ hứa đi tìm Nanny, và làm những gì có thể - đưa cô bé tới bệnh viện, nếu được.

Buổi tối đó họ đưa cáng tới chỗ cô bé, và vì với bà già Sal, cô bé hoàn toàn vô dụng cho tới lúc cô bé khỏe hơn nên bà ta chẳng phản đối việc người ta mang cô bé đi. Vì thế chẳng mấy chốc cô bé đã nằm trong phòng bệnh - lần đầu tiên trong đời được ở một cái giường sạch đẹp. Nhưng cô bé chẳng biết gì về toàn bộ chuyện này. Cô bé quá ốm nên chẳng thể nhận thức được bất cứ chuyện gì đang diễn ra.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.