Sau Lưng Gió Bấc

Lượt đọc: 80 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38. Ở XỨ SỞ SAU LƯNG GIÓ BẤC

❊ ❊ ❊

Khoảng một tuần sau chuyện này tôi mới gặp Kim Cương, lúc đó cậu bé đã kể cho tôi những gì tôi đang kể cho các bạn. Nếu không biết trước rằng một vài đứa trẻ rất thông tuệ về thuyết siêu hình[1], tôi hẳn đã kinh ngạc trước việc cậu bé thậm chí có thể tường thuật lại những mẩu đối thoại mà cậu nói cậu đã trao đổi với Gió Bấc. Nhưng có một nỗi sợ xâm chiếm tôi, rằng, bằng việc kể quá nhiều về người bạn nhỏ của tôi, tôi hẳn đã dẫn dắt mọi người đến chỗ nhầm lẫn cậu bé với một trong những quái vật nhỏ luôn ra vẻ quan trọng, luôn lên mặt ta đây, những kẻ luôn cố gắng nói những điều thông thái, và luôn nhìn xem người ta có tán thưởng chúng không. Khi một đứa trẻ như thế qua đời, thay vì có một cuốn sách ngớ ngẩn viết về nó, nó sẽ được nhồi bông giống như một trong những loài cá với cái đầu to tướng gớm ghiếc mà ta nhìn thấy trong các bảo tàng. Nhưng Kim Cương không bao giờ bận tâm những gì người ta nghĩ về mình. Cậu bé không bao giờ có ý hiểu biết hơn những người khác. Những điều thông thái nhất cậu bé nói phát ra khi cậu muốn ai đó giúp cậu vượt qua khó khăn mà cậu đang gặp phải. Cậu bé thậm chí không phật lòng khi Nanny và Jim gọi cậu là ngớ ngẩn. Cậu cho rằng có điều gì đấy ở trong sự thật ấy, dù cậu không hoàn toàn hiểu được đó là cái gì. Tuy nhiên, tôi thì cho rằng cái tên mà chúng đặt cho cậu, Con Trời, cũng góp phần khiến cậu bé chịu được điều đó.

Vui sướng thay cho tôi, tôi cũng quan tâm đến thuyết siêu hình như chính Kim Cương, và do vậy, trong lúc cậu bé thuật lại những cuộc trò chuyện của cậu với Gió Bấc, tôi không hề thấy mình lạc trong một vùng biển lạ, dù tất nhiên tôi luôn luôn không cảm thấy đáy, vì tôi quả thực tin rằng đáy còn cách xa hàng dặm.

“Có lẽ tất cả những chuyện này là mơ chăng, bác có nghĩ vậy không?” cậu bé lo lắng hỏi.

“Bác không dám khẳng định, Kim Cương à,” tôi trả lời. “Nhưng ít nhất có một điều cháu có thể chắc chắn, rằng vẫn có một tình yêu đẹp hơn tình yêu của cái sinh thể tuyệt vời mà cháu gọi là Gió Bấc. Và kể cả khi bà ấy là một giấc mơ, giấc mơ về một sinh thể đẹp đến thế không thể đến với cháu một cách tình cờ.”

“Dạ, cháu biết,” Kim Cương đáp lời. “Cháu biết.”

Sau đó cậu bé im lặng, nhưng tôi phải thú nhận, cậu bé có vẻ suy tư nhiều hơn là hài lòng.

Lần kế tiếp khi tôi gặp cậu bé, trông cậu xanh xao hơn thường lệ.

“Cháu có gặp lại người bạn của cháu không?” tôi hỏi cậu bé.

“Có ạ,” cậu bé nghiêm trang trả lời.

“Bà ấy có đưa cháu ra ngoài cùng bà ấy không?”

“Không ạ. Bà ấy không nói với cháu. Cháu thức dậy ngay lập tức, như cháu vốn thường làm khi sắp gặp bà ấy, và bà ấy ở đó tựa vào cánh cửa dẫn vào căn phòng lớn, đang ngồi hệt như khi cháu thấy bà ấy ngồi ở bậc cửa nhà bà ấy, trắng toát như tuyết, và mắt bà ấy xanh thẳm như tâm của một núi băng trôi. Bà ấy nhìn cháu, nhưng không bao giờ cử động hay nói năng gì.”

“Cháu không sợ à?” tôi hỏi.

“Dạ không. Tại sao cháu phải sợ?” cậu bé trả lời. “Cháu chỉ cảm thấy hơi lạnh.”

“Bà ấy lưu lại lâu không?”

“Cháu không biết. Cháu lại ngủ thiếp đi. Dù vậy cháu nghĩ kể từ đó cháu hơi lạnh,” cậu bé mỉm cười nói thêm.

Tôi hoàn toàn không thích chuyện này, nhưng tôi không nói gì.

Bốn ngày sau, tôi lại ghé thăm Gò Nhỏ. Người hầu gái mở cửa trông nghiêm nghị, nhưng tôi không nghi ngờ gì. Khi tới phòng khách, tôi thấy bà Raymond đang khóc.

“Anh chưa nghe tin gì sao?” bà nói, khi thấy ánh nhìn dò hỏi của tôi.

“Tôi không nghe tin gì cả,” tôi trả lời.

“Sáng nay chúng tôi thấy Kim Cương nhỏ bé yêu quý của chúng tôi nằm trên sàn của căn phòng áp mái lớn, ngay bên ngoài cánh cửa phòng cậu bé - ngủ say, như chúng tôi nghĩ. Nhưng khi chúng tôi đỡ cậu bé dậy, chúng tôi không nghĩ là cậu bé đang ngủ. Chúng tôi thấy rằng…”

Tới đây người phụ nữ nhân hậu lại bật khóc.

“Tôi có thể vào nhìn cậu bé được không?” tôi hỏi.

“Vâng,” bà thổn thức. “Anh biết đường tới đỉnh tòa tháp mà.”

Tôi đi bộ lên cầu thang xoắn ốc, và vào phòng cậu bé. Một hình dáng tuyệt đẹp, trắng và hầu như trong suốt như thạch cao tuyết hoa, đang nằm trên giường. Tôi lập tức hiểu mọi chuyện. Họ nghĩ cậu bé đã chết. Tôi thì biết rằng cậu bé đã tới xứ sở sau lưng gió bấc.

HẾT

❀ ❀ ❀

[1] Siêu hình: không có hình thể, vượt ra ngoài thế giới vật chất. Thuyết siêu hình: học thuyết triết học về bản chất của tồn tại, chân lý và kiến thức.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.