Sau Lưng Gió Bấc

Lượt đọc: 80 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25. GIẤC MƠ CỦA KIM CƯƠNG

❊ ❊ ❊

“Đó, bé ơi!” Kim Cương nói. “Con thật vui vì con chỉ hát được những thứ vô nghĩa. Ồ, bố ơi, thử nghĩ nếu bố là một người nghèo khổ, không có xe ngựa và bác Kim Cương già! Con sẽ làm được gì đây?”

“Ta quả thực không biết con có thể làm gì,” bố nói vọng ra từ giường mình.

“Tất cả chúng ta sẽ chết đói, Kim Cương yêu quý của mẹ,” mẹ cậu bé nói, cảm giác tự hào về con trai thậm chí còn lớn hơn niềm vui về những đồng silinh. Cả hai nỗi niềm ấy đều khiến tim bà đau đớn, vì vui cũng có thể khiến người ta đau.

“Ồ không! Chúng ta sẽ không chết đói,” Kim Cương nói. “Con có thể tiếp quản chỗ ngã tư của Nanny cho tới lúc bạn ấy quay lại. Và tiền, thay vì đổ vào rượu gin của bà già Sal, sẽ dành cho món nước thịt bò để bồi dưỡng cho bố. Con tự hỏi Nanny sẽ làm gì khi bạn ấy khỏe lại. Tới lúc đó chắc chắn đã có người chiếm mất ngã tư ấy rồi. Con tự hỏi liệu bạn ấy có giành giật lại nó không, và liệu con có phải giúp bạn ấy không. Thôi con chẳng bận tâm về chuyện đó nữa. Còn đủ thời gian mà! Ô kìa, đu đa đu đưa! Ô kìa đu đa đua đưa! Chẳng biết ông Raymond có đưa con tới thăm Nanny không nhỉ. Ô kìa, đu đa đu đưa! Ô kìa, đu đa đu đưa! Em bé mà kéo xin thưa vĩ cầm. Ồ, mẹ ơi, con thật là nhảm nhí! Nhưng con không dừng được. Con ước mình có thể nghĩ đến chuyện gì khác, nhưng chẳng có gì hiện lên trong đầu con ngoài ô kìa, đu đa đu đưa! Mèo con mà kéo xin thưa vĩ cầm. Con tự hỏi các thiên thần làm gì - mẹ biết đấy, khi họ vui sướng quá cỡ - khi họ đánh xe ngựa cả ngày và mang tiền về cho mẹ họ. Mẹ nghĩ các thiên thần có bao giờ hát nhảm không hả mẹ?”

“Mẹ dám chắc họ cũng có kiểu nhảm nhí riêng,” mẹ cậu bé trả lời, “nếu không họ sẽ không giống những người khác.” Khi nói điều này, bà đang mải nghĩ tới hai mươi mốt silinh và sáu xu, và bữa trưa ngon lành bà sẽ chuẩn bị cho chồng mình vào hôm sau, hơn là những thiên thần và chuyện nhảm nhí của họ. Nhưng Kim Cương thấy câu trả lời của bà có lý.

“Dạ, chắc chắn rồi,” cậu bé đáp lại. “Họ sẽ không giống những người khác nếu đôi khi họ không nói nhảm. Nhưng đó hẳn là chuyện nhảm nhí rất hay ho, và không giống như chuyện nhảm ô kìa, đu đa đu đưa! Mèo con mà kéo xin thưa vĩ cầm! Con ước gì mình rũ được chuyện đó khỏi đầu mình. Không hiểu chuyện nhảm của các thiên thần thì như thế nào nhỉ. Nhảm cũng rất hay, phải không, mẹ ơi? Thỉnh thoảng nhảm đôi chút thôi ấy; em bé thì nhiều hơn, còn người lớn như xà ích và mẹ của họ thì ít hơn? Giống như muối tiêu rắc lên xúp - đúng thế - phải không, mẹ ơi? Kìa em bé ngủ say rồi! Ồ, quả là bé nhảm - ngủ đến là nhiều! Con đặt em xuống, mẹ nhé?”

Kim Cương cứ huyên tha huyên thuyên. Những gì dâng lên trong trái tim nhỏ bé vui sướng của cậu bé đều chạy ào qua miệng, và tác động tích cực tới bố mẹ cậu. Nhưng khi đi ngủ, sớm hơn thường lệ, do mệt hơn, như các bạn có thể thấy, cậu bé vẫn tự hỏi chuyện nhảm nhí mà các thiên thần hát thì như thế nào, khi họ quá vui sướng để có thể hát những điều có nghĩa. Nhưng trước khi đi tới bất kỳ kết luận nào, cậu bé đã ngủ say. Và chẳng có gì đáng ngạc nhiên, vì phải công nhận đó là một câu hỏi khó.

Đêm đó cậu bé mơ một giấc mơ kỳ lạ mà tôi nghĩ độc giả của tôi sẽ muốn được nghe kể lại. Chí ít họ sẽ muốn, nếu họ yêu thích những giấc mơ đẹp giống như tôi, và không tự mình mơ đủ những giấc mơ ấy.

Cậu bé mơ thấy mình chạy tung tăng nơi khu vườn cũ trong ánh chiều chập choạng. Cậu bé nghĩ mình đang đợi Gió Bấc, nhưng bà không tới. Vì thế cậu chạy xuống cổng sau để xem bà có ở đó không. Cậu chạy mãi chạy mãi. Trong đời thực đó là một khu vườn khá dài, nhưng trong mơ nó trở nên dài và trải ra rộng đến nỗi cánh cổng mà cậu muốn tới không biết nằm ở đâu. Cậu bé chạy chạy mãi, nhưng thay vì tới cánh cổng, cậu thấy mình ở một xứ sở tuyệt đẹp, không giống bất kỳ xứ sở nào trước đó cậu từng tới. Không có bất kỳ cái cây lớn nhỏ nào, quả thực không có thứ gì lớn hơn những bụi táo gai đang bời bời hoa. Chúng mọc trên miền đất hoang dã, khô cằn, hầu như phủ cỏ dại, nhưng đôi chỗ vẫn điểm những mảng thạch nam. Miền đất này trải khắp tứ phía ngút tầm mắt. Dù hoang dã đến thế, nhưng ở bất kỳ bãi hoang bình thường nào khác ta có thể bắt gặp những bụi kim tước, nhựa ruồi, hay đậu chổi, còn ở đây mọc toàn hoa hồng - dại và hiếm - đủ loại. Ở mọi phía, xa cũng như gần, hoa hồng nở rực rỡ. Cũng có cả hoa nham mân khôi, sớm nở tối tàn, tử đinh hương và chi đinh hương và bọ cạp nước, và ngoài ra nhiều cây bụi mà cậu không biết tên; nhưng hoa hồng mọc ở khắp nơi. Cậu bé cứ lang thang lang thang mãi, tự hỏi khi nào thì tới được tận cùng. Quay lại thì chẳng ích gì, vì chẳng thấy ngôi nhà nào ở bất kỳ đâu nữa. Nhưng cậu bé không hoảng sợ, vì bạn biết đấy, Kim Cương đã quen với những điều khá dị thường. Cậu ngả mình dưới một bụi hồng, và ngủ thiếp đi.

Cậu bé tỉnh dậy, không phải tỉnh khỏi cơn mơ, mà trong giấc mơ, vì nghĩ rằng mình nghe thấy một giọng trẻ con gọi, “Kim Cương, Kim Cương!” Cậu bật dậy, nhưng xung quanh cậu tất thảy đều tĩnh mịch. Những bụi hồng đang rót hương thơm của chúng vào trong mây. Cậu bé có thể thấy mùi hương, tựa như một màn sương mù có màu của hoa hồng, phả ra như một đài phun nước chậm rãi và lan tỏa trong không gian cho tới khi nó quyện cùng màn hơi nước mỏng màu phấn hồng bảng lảng khắp vùng đồng hoang. Nhưng giọng nói lại cất lên gọi cậu bé, và nó dường như vọng tới từ phía trên đầu cậu. Cậu ngước lên, nhưng chỉ thấy bầu trời xanh thẳm đầy sao - tuy nhiên, rực rỡ hơn trước đây cậu từng thấy; và cả bầu trời và các vì sao trông như gần mặt đất hơn.

Trong lúc ngước lên, cậu lại nghe thấy tiếng gọi. Đồng thời cậu nhìn thấy một trong những ngôi sao lớn nhất phía trên đầu dường như nhảy nhót nhấp nháy, như thể thoắt ẩn thoắt hiện. Cậu ngả người nằm ngửa, mắt không rời ngôi sao. Cậu chưa nhìn được bao lâu thì nó lại biến mất, để lại một vệt như vết sẹo trên nền trời xanh. Nhưng khi tiếp tục ngắm nhìn, cậu bé thấy ở chỗ ngôi sao giờ là một khuôn mặt - một khuôn mặt vui tươi với cặp mắt sáng ngòi. Cặp mắt xuất hiện không những để nhìn Kim Cương, mà còn để biết Kim Cương đã thấy chúng, vì cùng lúc ấy khuôn mặt biến mất. Giọng nói lại cất lên gọi, “Kim Cương, Kim Cương,” và ngôi sao lại nhảy vào chỗ cũ.

Kim Cương ngửa mặt thẳng lên trời, gọi to hết cỡ.

“Kim Cương ở đây, bên dưới bạn ấy mà. Bạn muốn cậu ấy làm gì nào?”

Ngay tức thì, nhiều ngôi sao bao quanh ngôi sao ấy ẩn đi, và nhiều giọng nói hét lên từ trên trời:

“Tới đây, tới đây. Chúng tớ đang rất vui! Kim Cương! Kim Cương!”

Tiếp theo là một tràng cười vui vẻ, thân ái vô ngần, và tất cả những ngôi sao lại nhảy vào chỗ cũ.

“Tớ lên bằng cách nào đây?” Kim Cương hét to.

“Đi quanh bụi hồng. Chân thang ở trong đó,” giọng nói đầu tiên cất lên.

Kim Cương lập tức đứng lên, và đi tới phía bên kia bụi hồng.

Ở đó cậu bé tìm thấy thứ dường như ngược hẳn với thứ mình muốn - một cầu thang dẫn xuống lòng đất, phủ rễ cỏ và rêu. Nó dường như chẳng hứa hẹn gì về việc dẫn lên trời, nhưng Kim Cương đã học cách bỏ qua bề ngoài của sự vật. Giọng nói hẳn có ý rằng cậu phải đi xuống cầu thang này; và thế là cậu bước xuống cầu thang mà chẳng chần chừ nghĩ ngợi thêm về nó nữa.

Đó là một cái cầu thang thật tuyệt, thật mát mẻ và mềm mại - tứ phía, cũng như bậc thang, mọc đầy rêu, cỏ và dương xỉ! Kim Cương cứ đi xuống đi xuống mãi - một quãng dài, tới khi rốt cuộc cậu bé nghe thấy tiếng róc rách và ì oạp của một dòng suối nhỏ. Cậu chưa đi thêm được bao xa thì gặp dòng suối ấy - đúng vậy, gặp nó bò lên các bậc thang để đón chào cậu, chảy ngược lên một cách thật tự nhiên như thể nó đang chảy xuôi xuống vậy. Kim Cương cũng chẳng hề ngạc nhiên khi thấy nó tự chồm lên từ bậc thang này tới bậc thang kia, leo về phía cậu bé: cậu không bao giờ nghĩ rằng chuyện này rất kỳ quặc - ở nơi ấy thì chuyện không còn kỳ quặc nữa. Nếu là ở đây thì hẳn là kỳ quặc thật. Dòng suối đến mang theo một giai điệu vui vẻ, tiếng suối reo giống tiếng cười cậu bé đã nghe thấy từ bầu trời. Chuyện này có vẻ hứa hẹn đây; và cậu bé đi tiếp xuống cầu thang, xuống mãi xuống mãi, còn dòng suối cứ ngược lên ngược lên mãi, tới lúc rốt cuộc cậu cũng tới nơi nó đang lao ra từ bên dưới một tảng đá, và cầu thang dừng hẳn. Và khi dòng suối tung bọt thì tảng đá rung lắc vì sức mạnh của dòng suối, và Kim Cương nghĩ cậu sẽ cố gắng nâng nó lên. Nó bật lên nhẹ nhàng dưới tay cậu, vì vốn đã bị dòng chảy từ bên dưới đẩy lên, và nhăm nhe rơi lên đầu cậu, dường như là do một lực kỳ dị không giải thích được nếu như cậu đang thức. Nhưng cậu bé tránh tảng đá, và khi nó rơi xuống, cậu trèo lên nó. Giờ cậu bé thấy cái khe mà từ đó nước chảy ra ở phía trên đầu mình và với sự trợ giúp của tảng đá, cậu bò qua khe, và thấy mình bên trên sườn một đồi cỏ lượn tròn theo mọi hướng, và bên dưới là dòng suối hiện ra rồi biến mất trong một cái hố. Nhưng cậu bé chưa quan sát được bao nhiêu thì một tràng cười và la hét vui vẻ chợt òa lên, và một tốp các chú bé trần truồng chạy tới, chú nào chú nấy đều hăm hở muốn tới chỗ cậu trước tiên. Ở vai mỗi chú dập dờn hai cái cánh tí xíu, nhưng không dùng để bay, vì chúng chỉ là những cái chồi và chỉ được tạo ra thế thôi dù chúng không ngừng dập dờn như thể đang bay. Ngay khi chú đầu tiên trong tốp tới chỗ cậu bé, một hai chú bị ngã, và các chú còn lại cười ré lên ngã lăn quay tới lúc cả bọn chất đống thành một cái gò vật lộn vui sướng. Rồi lần lượt từng chú một tự thoát ra, và khi đã thoát ra được, mỗi chú lại choàng tay ôm Kim Cương và hôn hít cậu bé. Tim Kim Cương như muốn tan chảy vì vui sướng rỡ ràng. Khi cả bọn đã ôm cậu xong thì một chú gào lên, “Giờ chúng mình chơi nào.”

Thế là cả bọn hét váng lên, rồi tung tăng ra tứ phía, và nô đùa cuồng nhiệt hết cỡ trên những sườn cỏ. Tuy nhiên, họ liên tục quay trở lại với Kim Cương, như thể cậu là tâm điểm của sự vui vẻ. Và họ mừng rỡ trước cậu bé như thể họ vừa tìm thấy một người bạn chơi bấy lâu đi lạc.

Có một ngọn gió ở bên sườn đồi thổi như chính hiện thân của niềm vui sướng sống động. Nó thổi vào tim Kim Cương, khiến cậu bé hạnh phúc đến nỗi cậu buộc phải ngồi xuống và khóc.

“Giờ bọn mình đi đào tìm sao nào,” một chú dường như là tốp trưởng nói.

Cả bọn lon ton chạy đi, nhưng nhanh chóng quay trở lại, hết chú này tới chú khác, mỗi chú vác một cái cuốc chim trên vai và cầm một cái thuổng trong tay. Ngay khi cả bọn tập trung lại, tốp trưởng dẫn đầu cả nhóm hàng một thẳng tiến tới một khu khác của quả đồi. Kim Cương đứng lên và đi theo.

“Đây là nơi chúng ta bắt đầu bài học đêm nay,” chú ta nói. “Tản ra đào nào.”

Không còn trò vui nào nữa. Mỗi chú đều một mình chậm rãi bước đi, vai chùng, mắt cắm xuống đất. Thỉnh thoảng một chú dừng lại, quỳ xuống, nhìn chăm chú, quờ tay rẽ cỏ ra, rồi chú ta đứng lên đi tiếp. Một chú khác đứng bật dậy, hăm hở vồ lấy cuốc chim, bổ vào đất một lần và lần nữa, rồi quẳng cuốc sang một bên, tóm lấy thuổng, và bắt đầu đào vào phần đất đã tơi ra. Lúc này một chú đang buồn rầu xúc đất lấp lại hố, giậm giậm hai bàn chân trần trắng nhỏ xíu, và đi tiếp. Nhưng một chú khác lại hét lên vui sướng, và sau một hồi hì hục xới xới giật giật chú ta sẽ lôi từ cái hố ra một cục to bằng đầu, hoặc không to hơn nắm đấm của chú, và từ mặt bên dưới của nó trào ra dòng ánh sáng rực rỡ màu vàng óng hoặc xanh nhạt òa vào mắt Kim Cương khiến cậu bị chói mắt. Vàng óng hay xanh lơ là những màu thường gặp, nhưng với màu đỏ hay xanh lá hay tím thì các chú thể hiện niềm hân hoan dạt dào hơn. Và mỗi lần đào được một ngôi sao, tất cả những thiên thần nhỏ ấy buông dụng cụ rồi vây quanh nó, hò hét nhảy nhót và vẫy chồi cánh phành phạch.

Khi đã kiểm tra kỹ ngôi sao, cả bọn lần lượt từng người một sẽ quỳ xuống, nhòm qua cái hố, nhưng họ luôn lùi lại để Kim Cương nhìn đầu tiên. Tuy nhiên, tất cả những gì Kim Cương có thể thuật lại là, qua những hố sao ấy cậu bé thấy vô số sự vật, nơi chốn và con người mà cậu biết khá rõ, nhưng không hiểu sao họ lại khác - có vẻ gì đó rất tuyệt vời ở họ - cậu không thể nói được là cái gì. Mỗi lần đứng lên sau khi nhòm qua một hố sao, cậu bé cảm thấy tim mình muốn vỡ òa vì vui sướng. Cậu bé nói rằng nếu không khóc, cậu không biết chuyện gì sẽ xảy đến với mình đây.

Ngay khi tất cả đã ngắm nhìn, họ lắp lại ngôi sao cẩn thận. Rồi họ phủ một cái gò nhỏ bên trên, phần còn lại của cái đống đất được để đấy để đánh dấu rằng họ đã khám phá ra ngôi sao.

Sau cùng một chú đào lên một ngôi sao nhỏ có một thứ màu sắc tuyệt diệu nhất - một màu trước đây Kim Cương chưa thấy bao giờ. Lúc chú thiên thần thấy đó là cái gì, thay vì giơ lên xung quanh, chú trao nó cho một trong những chú ở gần nhất, rồi tự ngồi lên mép hố và nói:

“Đây chính là cái hố của tôi rồi. Tạm biệt các bạn. Tôi đi đây.”

Họ vây quanh chú, ôm hôn chú. Sau đó họ lùi lại bất động và trang nghiêm, cánh nằm ẹp trên vai. Chú bé mỉm cười nhìn khắp một lượt, và sau đó tự lao vút đầu qua cái hố sao. Kim Cương, vì được ưu tiên, nằm sát đất để nhòm theo chú, nhưng cậu bé chẳng thấy gì. “Chẳng ích gì đâu,” tốp trưởng nói. “Tôi chưa từng thấy gì thêm từ những người ra đi theo cách ấy.”

“Cánh của cậu ấy không thể giúp gì,” Kim Cương nói, giọng lo sợ, nhưng được an ủi bởi vẻ bình thản của những người còn lại.

“Đúng thế,” tốp trưởng nói. “Tới lúc này cậu ấy đã mất cánh rồi. Tất cả họ đều đi theo cách đó. Cậu cũng không có cái cánh nào, cậu thấy không.”

“Ừ,” Kim Cương nói. “Tôi chưa từng có cái cánh nào.”

“Ồ! Thế à?” tốp trưởng nói.

“Người ta nói rằng,” chú nói tiếp, sau một quãng im lặng, “họ sẽ trở lại. Tôi cũng không biết nữa. Tôi chưa từng tìm thấy màu mà bản thân tôi thích. Tôi nghĩ là một ngày nào đấy tôi sẽ tìm thấy.”

Sau đó họ lại nhìn ngắm ngôi sao, cẩn thận đặt nó xuống hố, nhảy xung quanh và phía trên nó - nhưng trang nghiêm, và gọi nó theo tên của người đã khám phá ra nó.

“Các bạn sẽ nhớ nó chứ?” Kim Cương hỏi.

“Ồ, có chứ. Chúng tôi không bao giờ quên một ngôi sao khi nó đã thành một cái cửa.”

Sau đó họ tiếp tục tìm kiếm và đào bới.

Kim Cương chẳng có cuốc hay thuổng nên có nhiều thời gian hơn để nghĩ ngợi.

“Tôi không thấy cô bé nào cả,” sau cùng cậu nói.

Tốp trưởng dừng xúc đất, tựa vào thuổng, đăm chiêu xoa trán bằng tay trái của mình - tất cả các thiên thần đều thuận tay trái - lặp lại từ “cô bé”, và rồi, như thể một ý nghĩ nào chợt nảy ra, chú tiếp tục làm, vừa làm vừa nói:

“Tôi nghĩ tôi hiểu ý cậu. Tất nhiên tôi chưa từng thấy cô bé nào, nhưng tôi nghĩ cậu muốn nói đến kiểu thiên thần ấy. Tôi nghe nói rằng - nhưng lưu ý tôi không nói chuyện là như vậy nhé, vì tôi không biết - khi chúng tôi ngủ, một tốp thiên thần rất giống chúng tôi, nhưng tương đối khác, đi quanh tới tất cả những ngôi sao mà chúng tôi đã khám phá, và khám phá chúng sau chúng tôi. Tôi nghĩ rằng bọn tôi đã làm hư hại các ngôi sao đôi chút khi xúc và cầm nắm chúng, và có lẽ mây dâng lên từ bên dưới khiến chúng đôi khi mờ đục. Người ta nói rằng - lưu ý tôi nói là người ta nói rằng - những thiên thần kia lấy chúng ra, lần lượt từng cái, chuyền mỗi ngôi sao vòng quanh như chúng tôi làm, và hà hơi lên đó, kỳ cọ cho nó bằng bàn tay trắng trẻo của họ, vốn mềm mại hơn tay của chúng tôi, vì họ không phải đào xới, mỉm cười với ngôi sao, rồi lại đặt vào chỗ cũ: việc ấy giúp những ngôi sao khỏi bị tối thui.”

“Thật vui biết bao!” Kim Cương nghĩ. “Tôi cũng muốn xem họ làm việc. Khi nào các anh đi ngủ?” cậu bé hỏi tốp trưởng.

“Khi chúng tôi buồn ngủ,” tốp trưởng trả lời. “Người ta nói - nhưng lưu ý tôi nói là người ta nói - rằng chính lúc những kẻ kia - anh gọi họ là gì ấy nhỉ? Tôi không biết liệu đó có phải là tên của họ không; tôi chỉ đoán đó có thể là nhóm mà anh định nói - khi họ trong phiên làm việc và tới gần bất kỳ ai trong toán chúng tôi thì chúng tôi đều ngủ say. Họ sống ở sườn đồi phía Tây. Không ai trong chúng tôi từng lên tới đỉnh đồi cả.”

Dù là đang nói, chú cũng buông thuổng. Chú lăn xuống cạnh cái thuổng và nằm ngủ say sưa. Rồi hết chú này tới chú khác trong tốp buông cuốc chim hay thuổng khỏi bàn tay không còn sinh khí của mình, nằm ngủ say bên cạnh công việc dang dở.

“A!” Kim Cương vui sướng nghĩ thầm. “Giờ các cô thiên thần sẽ xuất hiện, và mình, không phải thiên thần, sẽ không ngủ say như những người còn lại, và mình sẽ gặp được các cô thiên thần ấy.”

Nhưng cùng lúc ấy cậu bé thấy mình bắt đầu buồn ngủ. Cậu chống đỡ quyết liệt với lực xâm chiếm ấy. Cậu chống ngón tay lên mí mắt và kéo chúng ra nhưng vô ích. Cậu nghĩ mình nhìn thấy ánh sáng lập lòe phớt hồng xa xa phía trên quả đồi xanh, và chẳng còn hay biết gì nữa.

Khi cậu bé thức dậy, tất cả các thiên thần cũng đang lục tục tỉnh giấc. Cậu bé tưởng họ sẽ nhấc dụng cụ lên, nhưng không, giờ vui chơi đã đến. Trông họ vui vẻ hơn bao giờ hết, và từ chỗ đứng của mình mỗi chú bắt đầu cất tiếng hát. Trước đó cậu bé chưa được nghe họ hát.

“Giờ,” cậu bé nghĩ, “mình sẽ biết khi vui những thiên thần hát nhảm kiểu gì. Mình thấy là họ không đánh xe ngựa, nhưng họ đào tìm sao, và họ làm việc đủ vất vả để sau đó thì vui vẻ.”

Và cậu bé quả nghe thấy một vài điệu hát nhảm của các thiên thần. Vì nếu như với họ tất cả đều có nghĩa thì với Kim Cương chúng ngang bằng vô nghĩa. Cậu bé nỗ lực để ghi nhớ chúng trong đầu, nghe kỹ hết sức có thể, lúc với người này, lúc với người kia, lúc với tất cả mọi người. Nhưng trong lúc họ hát, hết sức thất vọng, cậu bé bắt đầu nhận thấy rằng mình đang tỉnh giấc - mỗi lúc một nhanh hơn. Trong lúc dần tỉnh dậy, cậu nhận thấy rằng, dù cậu có trí nhớ tuyệt vời, lần lượt những khúc hát nhảm của các thiên thần cứ biến mất khỏi trí nhớ của cậu. Cậu bé luôn nghĩ mình có thể nhớ được khúc hát vừa dứt, nhưng khi khúc hát tiếp theo bắt đầu, cậu quên biến khúc hát trước đó, và rốt cuộc khi tỉnh dậy, cậu bé vật lộn để nhớ được khúc hát sau cùng. Cậu bé cảm thấy nỗ lực để khỏi quên cái khúc hát ấy gần như giết chết cậu. Ấy thế nhưng tới lúc tỉnh hoàn toàn cậu thậm chí còn không chắc chắn về nó. Nó đại loại như sau:

Tay xinh tay trắng,

Lau mặt vì sao,

Tới lúc lấp lánh,

Rọi chốn lầm than.

Khúc hát này, tuy nhiên, gần như có nghĩa đến nỗi cậu bé nghĩ đó không thực sự là cái mà họ đã hát.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.