Sau Lưng Gió Bấc

Lượt đọc: 80 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27. BỆNH VIỆN NHI

❊ ❊ ❊

Ngày đầu tiên bố đi làm lại, Kim Cương đi cùng ông như thường lệ. Tuy nhiên, vào buổi chiều, sau khi chở một người khách tới khu lân cận, bố cậu về nhà, và Kim Cương đánh xe tới hết ngày. Bác Kim Cương già phải cáng đáng tất cả công việc thật vất vả, nhưng họ không đủ tiền mua thêm một con ngựa khác. Họ cố gắng để bác nghỉ càng nhiều càng tốt, và cho bác ăn ngon, và bác nỗ lực đầy quả cảm.

Sáng hôm sau bố cậu khỏe hơn nhiều đến mức Kim Cương nghĩ cậu có thể tới nhờ ông Raymond dẫn cậu đi thăm Nanny. Cậu thấy ông ở nhà. Lần này người đầy tớ đã trở nên thân thiện với cậu bé, và cho cậu vào nhà mà không vặn vẹo hỏi han gì. Ông Raymond tiếp đón cậu bằng lòng nhân hậu vốn có, lập tức chấp thuận yêu cầu của cậu, và đi bộ cùng cậu tới bệnh viện, vốn ở gần đó. Đó là một tòa nhà tiện nghi kiểu cổ, được xây dựng dưới thời trị vì của nữ hoàng Anne, và chắc chắn dưới thời bà đã là nơi cư ngụ của những người giàu có và sành điệu. Giờ nó là nhà của những bệnh nhi nghèo khổ, được chăm sóc cẩn thận vì tình thương. Có những khu vực ở London cứ cách một con phố lại có một bệnh viện đầy nhóc những đứa trẻ như thế: cha mẹ đã chết, hoặc không thể chăm sóc chúng được.

Khi Kim Cương theo ông Raymond vào căn phòng nơi những đứa trẻ đã vượt qua bạo bệnh và đang nằm hồi phục, cậu bé thấy vài giường sắt nhỏ, đầu quay vào tường, và trên mỗi chiếc giường là một đứa trẻ, gương mặt mỗi đứa tự thân nó là một câu chuyện kể. Ở vài đứa, sức khỏe đã bắt đầu xuất hiện phơn phớt trên hai má, và vẻ sáng ngời trong mắt, dù không mấy chắc chắn, như sau một mùa đông lạnh giá ảm đạm, mùa xuân đến trên những chồi non e ấp và những đóa nghệ tây sáng rực. Ở những đứa khác dấu vết mùa đông còn để lại nhiều. Khuôn mặt của chúng gợi cho ta về tuyết và những cơn gió buốt lạnh, hơn là ánh mặt trời và những cơn gió nhẹ mơn man và những chú bướm; nhưng ngay cả trên những khuôn mặt ấy dấu vết của sự khổ sở cũng cho thấy khổ sở đã bớt đi, và nếu mùa xuân chưa tới, nó sẽ tới.

Kim Cương nhìn quanh, nhưng không thấy Nanny. Cậu bé quay sang ông Raymond với một câu hỏi trong mắt.

“Sao?” ông Raymond hỏi.

“Nanny không có ở đây,” Kim Cương nói.

“Ồ, có mà, cô bé đang ở đây.”

“Cháu không nhìn thấy bạn ấy.”

“Nhưng ta thấy. Cô bé kia kìa.”

Ông chỉ tới một cái giường ngay trước chỗ Kim Cương đang đứng.

“Đó không phải là Nanny,” cậu bé nói.

“Đó Nanny. Kể từ lần cuối cháu gặp cô bé ta đã gặp cô bé nhiều lần. Bệnh tật gây ra sự khác biệt lớn đấy.”

“Chao, cô bé đó hẳn đã tới xứ sở sau lưng gió bấc!” Kim Cương nghĩ bụng, nhưng không nói gì, mà chỉ nhìn chằm chằm; và trong lúc nhìn, có cái gì đó của cô bé Nanny xưa kia bắt đầu lộ diện qua gương mặt của cô bé Nanny mới này. Cô bé Nanny xưa kia, dù là cô bé ngoan, thân thiện, nhưng thô lỗ, nói năng cộc lốc và người ngợm bẩn thỉu. Khuôn mặt cô bé luôn gợi cho một người đã từng tới xứ sở sau lưng gió bấc nhớ tới một cái gì đó cậu từng thấy ở người bạn tốt nhất, nhưng dẫu vậy nó vẫn thô ráp, phần vì thời tiết, phần vì cô bé sống giữa những người thấp hèn, và phần vì cô bé phải tự vệ: giờ khuôn mặt ấy thật ngọt ngào, dịu dàng và tinh tế, khiến cô bé có dáng vẻ của một tiểu thư con nhà quý tộc. Và Kim Cương không thể ngưng nghĩ tới những lời cậu bé đã nghe trong nhà thờ hôm qua: “Tất nhiên khổ đau là tốt,” hay cái gì đại loại thế. Gió Bấc, theo cách này hay cách khác, hẳn đã tác động tới cô bé! Từ một bé gái thô lỗ cô bé đã lớn lên thành một thiếu nữ dịu dàng.

Ông Raymond, tuy thế, không hề ngạc nhiên, vì ông đã quen nhìn những thay đổi đáng yêu như thế - giống như sự thay đổi diễn ra với con sâu bò nhiều chân, khi nó bị ốm lê lết, và hồi sinh lại thành một con bướm, với hai cánh thay vì nhiều chân. Thay vì phải tự chăm sóc mình, những bàn tay nhân hậu chăm lo cho cô bé, khiến cô thoải mái, dễ thương và sạch sẽ, xoa dịu đầu cô bé khi cô đau, cho cô uống nước mát khi cô khát; và những cặp mắt nhân hậu, như những vì sao nơi vương quốc thiên đường, rọi sáng lên cô bé; và vì vậy, với sự hừng hực của trận sốt và hơi sương mát của sự dịu dàng, những gì thô ráp trong cô bé đã tan chảy, và cả gương mặt cô bé đã trở nên tinh tế và dịu dàng đến nỗi Kim Cương không nhận ra cô. Nhưng khi cậu bé chăm chú nhìn, những gì đẹp nhất của gương mặt xưa kia, tất cả phần chân và thiện nhất của nó, cái vốn là bản thân Nanny, bắt đầu lộ diện trước cậu, giống như vầng trăng lộ khỏi một đám mây, cho tới lúc rốt cuộc, thay vì chỉ tin lời ông Raymond rằng đó chính là cô bé, cậu bé tự nhận ra được đó quả là Nanny - vô cùng mệt mỏi nhưng đã trở nên thật xinh đẹp.

Cậu tiến lại gần cô bé. Cô bé mỉm cười. Trước đây cậu đã từng nghe cô cười vang, nhưng chưa bao giờ thấy cô mỉm cười.

“Nanny, cậu nhận ra tớ chứ?” Kim Cương hỏi.

Cô bé lại mỉm cười, như thể câu hỏi ấy thật buồn cười.

Cô bé sẽ không thể quên cậu; vì mặc dù cô bé chưa biết chính cậu bé là người đưa cô đến đây, cô bé vẫn thường mơ về cậu, và trong lúc mê sảng đã nhắc về cậu rất nhiều. Điều ấy chẳng có gì lạ, vì cậu là cậu bé duy nhất, ngoài Joe ra, từng tử tế với cô.

Trong lúc đó, ông Raymond đi từ giường này tới giường khác, trò chuyện cùng những đứa trẻ. Đứa nào cũng biết ông, và đứa nào cũng hăm hở được nhận một ánh nhìn, một nụ cười và một lời nói nhân hậu từ ông. Kim Cương ngồi xuống một cái ghế đẩu ở đầu giường Nanny. Cô bé đặt tay mình vào tay cậu bé. Chưa ai khác trong số những người quen cũ của cô bé từng lại thăm cô.

Bỗng nhiên một giọng trẻ con kêu to:

“Bác Raymond không kể chuyện cho chúng cháu à?”

“Ồ, bác kể đi! Bác kể đi!” vài giọng trẻ con hét lên to hơn đám còn lại. Vì ông Raymond có thói quen mỗi khi đến thăm đều kể cho bọn trẻ một câu chuyện, và chúng thích câu chuyện ấy hơn hẳn những thứ dễ thương khác mà bác sĩ cho phép ông tặng chúng.

“Được thôi,” ông Raymond nói, “ta sẽ kể. Đó sẽ một câu chuyện kiểu gì?”

“Một chuyện có thật,” một bé gái nói.

“Một chuyện cổ tích,” một bé trai nói.

“Ồ,” ông Raymond nói, “ta nghĩ, vì các cháu có ý kiến khác nhau nên ta sẽ chọn. Ngay lúc này ta không thể nghĩ được một câu chuyện có thật, vì vậy ta sẽ kể cho các cháu một câu chuyện cổ tích.”

“Ồ, thích quá!” bé trai đề nghị kể chuyện cổ tích thốt lên.

“Nó bật ra trong đầu ta sáng nay khi ta ra khỏi giường,” ông Raymond nói tiếp. “Và hóa ra nó khá hay. Ta sẽ viết nó ra, và tìm ai đó in nó cho ta, để các cháu sẽ đọc được nó khi các cháu thích.”

“Thế thì trước đây chưa ai từng nghe chuyện đó hả bác?” một đứa trẻ lớn hơn hỏi.

“Ừ, không ai cả.”

“Ồ!” vài đứa thốt lên, vì nghĩ rằng được là những người đầu tiên nghe chuyện thì quả rất tuyệt vời. Và tôi dám chắc còn có sự tươi mới dị thường nữa, bởi vì mọi thứ gần như mới mẻ với bản thân người kể chuyện cũng giống như với những độc giả nhí vậy.

Vài đứa mới chỉ ngồi dậy được và vài đứa đang nằm, vì thế sẽ không thể có sự tập hợp, hối hả bận rộn, dịch chuyển tới lui thường có ở bọn trẻ khi chúng chuẩn bị để nghe một câu chuyện. Nhưng những gương mặt, những mái đầu xoay lại của chúng, và những lời cảm thán yếu ớt về niềm thích thú mà chúng đang mong chờ, thể hiện rằng tất cả những chuẩn bị như thế đang được thực hiện bên trong chúng.

Ông Raymond đứng giữa phòng, để ông có thể quay từ bên này qua bên kia, và để mỗi đứa trẻ đều nhìn thấy ông. Kim Cương vẫn giữ chỗ của mình bên cạnh Nanny, tay cô bé vẫn nắm tay cậu. Tôi không biết các bạn nhỏ hiểu được bao nhiêu phần câu chuyện của ông Raymond. Quả thực, tôi hoàn toàn không biết có bao nhiêu trong đó để hiểu, vì trong một câu chuyện như thế này, mỗi người chỉ phải tiếp nhận những gì người đó có thể. Nhưng tất cả bọn trẻ đều lắng nghe với vẻ thỏa mãn hiện rõ, và tất nhiên là với cả sự chú tâm hết mực. Sau đó ông Raymond viết lại câu chuyện, và nó đây - dĩ nhiên hơi thay đổi chút ít, vì một người kể chuyện giỏi luôn cố gắng làm những câu chuyện hay hơn mỗi lần anh ta kể chúng. Tôi không thể ngưng nghĩ đến việc ông phần nào dựa câu chuyện này trên câu chuyện cổ về Nàng công chúa ngủ trong rừng.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.