Họ bay, bay nhanh đến nỗi mặt biển lướt bên dưới họ giống như một màn lụa óng ánh vĩ đại, xanh lam điểm xám, và xanh lá điểm tím. Họ bay nhanh đến nỗi chính những vì sao dường như cũng đang trôi trên đầu họ, “tựa những chiếc thuyền vàng,” trên mặt biển xanh lộn ngược. Và họ bay nhanh đến nỗi chính Kim Cương cũng bay nhanh không kém theo một hướng khác - ý tôi nói là cậu bé đã đánh bay một giấc trong vòng tay Gió Bấc.
Khi cậu bé thức giấc, một gương mặt đang cúi xuống cậu. Nhưng đó không phải là gương mặt của Gió Bấc, mà của mẹ cậu. Cậu dang tay ra với mẹ, và bà ghì cậu vào ngực, bật khóc. Kim Cương hôn mẹ chụt chụt để bà ngừng khóc. Có lẽ hôn là liệu pháp tuyệt diệu nhất cho những ai đang khóc, nhưng không phải lúc nào cũng hữu hiệu.
“Có chuyện gì vậy hả mẹ?” cậu bé hỏi.
“Ồ, Kim Cương, con yêu! Con đã ốm rất nặng!” bà mẹ thổn thức.
“Không phải đâu, mẹ à. Con chỉ tới xứ sở phía sau lưng gió bấc thôi mà,” Kim Cương đáp lời.
“Mẹ cứ ngỡ con đã chết,” mẹ cậu nói.
Nhưng lúc đó ông bác sĩ bước vào.
“Ôi! Kìa!” ông bác sĩ reo lên với vẻ vui tươi nhẹ nhõm. “Tôi thấy hôm nay chúng ta khá hơn rồi đấy.”
Rồi ông kéo bà mẹ sang một bên, nói với bà rằng không nên nói chuyện với Kim Cương, hay để ý tới những gì cậu bé nói, vì cậu bé cần được yên tĩnh hết mức có thể. Và quả thực Kim Cương chẳng hứng thú gì với việc chuyện trò, vì cậu cảm thấy rất khác thường và yếu ớt. Chuyện này chẳng có gì lạ, xét đến việc suốt thời gian đi xa cậu chỉ mút vài viên đá, và chúng nào có bổ béo gì cho cam.
Giờ trong lúc cậu bé nằm nghỉ, hồi phục lại nhờ xúp gà và những thứ ngon lành khác, tôi sẽ kể cho độc giả của tôi về những chuyện đã xảy ra ở nhà cậu bé, vì họ cần được kể về chúng.

Có lẽ các độc giả đã quên là cô tiểu thư Coleman đang trong tình trạng rất ốm yếu. Có ba lý do cho chuyện này. Thứ nhất, phổi của cô ấy không được khỏe. Thứ nhì, có một quý ông ở đâu đó đã cư xử không ra gì với cô ấy. Thứ ba, cô ấy chẳng có việc gì để làm cả. Ba lý do này chỉ cần không đi với nhau thôi cũng đã đủ để làm một tiểu thư sống dở chết dở rồi. Tất nhiên cô ấy không thể tránh được lý do đầu tiên. Nhưng nếu hai lý do còn lại không tồn tại, thì đã không gây hậu quả gì đáng kể; cô ấy chỉ phải cẩn trọng hơn một chút. Lý do thứ nhì thì cô ấy cũng không tránh được nốt. Nhưng giá như cô ấy có việc gì đó để làm, và làm tốt, thì bất cứ quý ông nào cũng khó mà cư xử tệ hại với cô ấy. Và với lý do thứ ba, nếu như cô ấy có việc gì đó để làm và đáng làm, có lẽ cô ấy đã chịu đựng được những cư xử tệ hại của quý ông ấy, để chuyện đó không khiến cô ốm yếu thế này. Tôi phải thú nhận rằng không dễ dàng tìm được việc gì đó để làm và đáng làm, nhưng người ta vẫn liên tục hoàn thành những việc khó khăn nhất đấy thôi, và nếu cố gắng cô ấy đã có thể tìm thấy việc gì đó. Lỗi của cô ấy là ở đó, ở chỗ cô ấy đã không cố gắng. Nhưng, dĩ nhiên, bố mẹ cô ấy mới là những người đáng trách vì họ không bao giờ khích lệ cô ấy. Nhưng lại một lần nữa, chẳng ai khuyên bố mẹ cô ấy rằng họ nên khích lệ cô ấy theo hướng đó. Vì chẳng ai trong số họ tự hiểu được, Gió Bấc phải dạy cho họ.
Chúng ta đều biết là Gió Bấc rất bận rộn vào cái đêm bà để Kim Cương lại trong nhà thờ. Một mặt, bà đã thổi xuyên qua và xuyên qua nhà Coleman suốt cả đêm. Đầu tiên, cô hầu gái đã để hé cánh cửa sổ phòng cô chủ mà cứ nghĩ rằng đã đóng nó, và Gió Bấc đã quấn một vài sợi tóc của bà quanh họng cô tiểu thư. Sáng hôm sau cô ấy trở bệnh nặng. Lại nữa, con tàu mà Gió Bấc đánh chìm chính đêm đó thuộc sở hữu của ông Coleman. Độc giả của tôi sẽ không hiểu chuyện này gây thiệt hại nặng nề đến thế nào cho ông ta tới khi tôi kể cho họ rằng bấy lâu nay ông ta đang trở nên ngày càng khánh kiệt. Ông ta đã không còn thành công trong những thương vụ đầu cơ như trước đây, vì ông ta đầu cơ quá nhiều so với mức chấp nhận được, và đã đến lúc ông ta phải dừng lại. Từ một người giàu trở thành người nghèo thật khó khăn, nhưng việc ông ta trở thành người bất lương thật kinh khủng, và một vài kiểu đầu cơ sẽ dẫn dắt một người lún sâu vào vũng lầy của sự bất lương trước khi anh ta nhận ra mình đang đâm đầu vào chuyện gì. Cái nghèo không làm một người trở thành vô giá trị - khi anh ta nghèo anh ta có thể đáng giá gấp vạn lần so với lúc anh ta giàu; nhưng sự bất lương quả đi xa đến mức khiến một người chẳng còn chút giá trị gì - một thứ để quăng đi trong cái lỗ rác của tạo hóa, giống một mảnh vỡ của cái bồn rửa bị hỏng, hay một miếng giẻ rách bẩn thỉu. Vì thế Gió Bấc phải trông nom ông Coleman, và cố gắng biến ông ta thành một người trung thực. Vì vậy bà đánh chìm con tàu vốn là thương vụ cuối cùng của ông ta, và ông ta bị dẫn đến cái cảnh mà bản thân ông ta, vợ ông ta và cả thế giới gọi là tiêu gia bại sản.
Thế vẫn còn chưa hết. Vì trên con tàu đó người yêu của cô tiểu thư Coleman là một hành khách; và khi hung tin về việc con tàu bị đắm, và tất cả hành khách trên tàu đã chết chìm, bay về, chúng ta có thể chắc rằng cô ấy không nghĩ việc mất ngôi nhà đẹp, vườn tược và đồ đạc là vận rủi ghê gớm nhất trên đời.
Dĩ nhiên, chuyện rắc rối không kết thúc ở ông Coleman và gia đình ông ta. Không ai có thể khổ sở một mình. Khi lý do của sự khổ sở này ẩn kín trong lòng, và không ai biết về nó ngoài chính người đó ra, thì anh ta quả là một người tốt vĩ đại - và ít ai trong chúng ta biết được những người như thế - vì nỗi đau trong anh ta không khiến anh ta xử sự khiến tất cả những người xung quanh anh ta khó chịu dù ít dù nhiều. Nhưng khi một người gây rắc rối về tiền bạc cho chính mình vì vội vã làm giàu, hầu hết những người anh ta có liên quan sẽ phải khổ sở theo cùng cách đó với anh ta. Cây du mà Gió Bấc nhổ bật đêm đó, cứ như thể họa vô đơn chí, đã đè bẹp ngôi nhà hóng gió mùa hè xinh xắn của cô tiểu thư Coleman: tựa như sự sụp đổ của ông Coleman đã đè bẹp gia đình nhỏ sống ở nhà xe và chuồng ngựa của ông ta. Trước khi Kim Cương đủ khỏe để được đưa về nhà thì đã không còn nhà nào cho cậu bé về nữa. Ông Coleman - hay những chủ nợ của ông ta, tôi không biết rõ thông tin cụ thể thế nào - đã bán sạch nhà, xe ngựa, ngựa, đồ đạc và mọi thứ. Ông ta, vợ, con gái và bà cụ Crump đã tới sống ở một ngôi nhà nhỏ ở phố Hoxton, nơi ông ta hoàn toàn vô danh, và từ đó ông ta có thể đi bộ tới chỗ làm của mình ở trung tâm London. Ông ta chưa già, và vẫn còn hy vọng khôi phục lại gia sản của mình. Chúng ta hãy hy vọng rằng ông ta sống để khôi phục cả sự lương thiện của ông ta nữa, thứ vốn đã vuột khỏi tay ông ta đến tận chỏm đuôi cuối cùng, nếu không nói là hơn thế.
Dĩ nhiên, trong một khoảng thời gian, bố của Kim Cương không có việc gì để làm, nhưng với ông chuyện đó không đến nỗi quá khó khăn như với cô tiểu thư Coleman. Ông viết cho vợ rằng nếu chị vợ có thể giữ hai mẹ con ở đó một thời gian thì sẽ tốt hơn cho họ, và ông sẽ rất biết ơn bà. Trong lúc đó quý ông mua nhà đã cho phép đồ đạc của gia đình Kim Cương được để lại đó trong thời gian ngắn.

Bác của Kim Cương hoàn toàn sẵn lòng giữ họ ở lại lâu hết mức có thể. Và quả thực Kim Cương vẫn chưa đủ khỏe để được đưa đi thật an toàn.
Khi cậu bé đã hồi phục tới mức có thể ra ngoài, một ngày mẹ cậu nhờ ông anh rể, người có một chiếc xe ngựa nhỏ, chở họ ra bờ biển, và để họ lại đó vài giờ. Ông bác có chút việc phải làm ở xa hơn tận Ramsgate, và sẽ đón họ khi ông trở về. Một chút hơi biển sẽ tốt hơn cho cả hai mẹ con, bà nói, và hơn nữa bà nghĩ, để có thể kể cho Kim Cương về những chuyện đã xảy ra, tốt nhất chỉ nên có hai mẹ con với nhau.