Sau Lưng Gió Bấc

Lượt đọc: 80 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19. NHỮNG NGƯỜI BẠN CỦA KIM CƯƠNG

❊ ❊ ❊

Một ngày khi bác ngựa già Kim Cương đang đứng chúi mũi vào túi đồ ăn giữa khu mua sắm Pali Mall và phố Cockspur, và ông chủ của nó đang đọc báo trên chỗ ngồi đánh xe của chiếc xe ngựa, vốn là chiếc cuối cùng trong nhiều chiếc đang xếp hàng, còn cậu bé Kim Cương nhảy xuống chạy vì chân cậu bị chuột rút do ngồi nhiều. Và trước tiên, tay đút túi quần, cậu thả bộ tới tận ngã tư, nơi mà trong bất kể thời tiết nào cậu cũng sẽ thấy cô bé và cây chổi. Ngay khi cậu định cất tiếng với cô bé, một nhà quý tộc cao lớn đặt chân lên ngã tư. Ông hài lòng khi thấy nó rất sạch sẽ, vì đường phố đầy bùn, và ông thì đang đi giày ống đẹp; vì thế ông thọc tay vào túi quần, và cho cô bé một xu. Nhưng khi cô bé đáp lại bằng một nụ cười dễ thương và nhún chào ông duyên dáng, ông lại nhìn cô bé, và hỏi:

“Cháu sống ở đâu, con gái?”

“Phố Paradise Row,” cô bé trả lời. “Bên cạnh phố Adam và Eve - xuôi theo khu đó.”

“Cháu sống với ai?” ông hỏi.

“Bà ngoại già xấu xa của cháu,” cô bé trả lời.

“Cháu không nên gọi bà của mình là xấu xa,” nhà quý tộc nói.

“Nhưng bà đúng là thế,” cô bé nói, tự tin nhìn vào mặt ông. “Nếu ông không tin cháu, ông có thể tới gặp bà.”

Những lời ấy nghe xấc xược, nhưng khuôn mặt cô bé trông hồn nhiên đến nỗi nhà quý tộc thấy rằng cô bé không có ý xấc xược, và ông thậm chí còn trở nên thích thú hơn với cô bé.

“Dẫu vậy cháu không nên nói như thế,” ông khăng khăng.

“Cháu không nên ư? Tất cả mọi người đều gọi bà là bà ngoại già xấu xa - thậm chí cả những người xấu xa như bà. Ông phải nghe bà chửi thề. Không gì giống thế ở phố Row. Quả thật, cháu bảo đảm với ông rằng không ai có thể bịt miệng bà lại một khi bà đã bắt đầu mở máy. Nhưng, ông biết đấy, phải làm bà nổi cơn tam bành trước đã. Chứ trước đó thì chả ích gì - bà bây giờ già lắm rồi. Bà khiến người ta cười lăn, chắc chắn ạ!”

Dù gọi bà là xấu xa, cô bé chẳng giấu gì sự hãnh diện của mình về sự xuất sắc của bà ngoại trong chuyện chửi thề.

Nhà quý tộc trông rất nghiêm nghị khi nghe cô bé, ông cảm thấy buồn vì cô bé dễ thương thế này mà lại sống trong hoàn cảnh nuôi dưỡng tệ hại đến thế. Nhưng ông không biết nói gì tiếp, và đứng ghim mắt xuống đất một lúc. Khi nhướng mắt lên ông thấy khuôn mặt của Kim Cương đang nhìn lên mặt mình.

“Thưa ngài,” Kim Cương nói, “đôi khi bà bạn ấy rất ác với bạn ấy, bỏ mặc bạn ấy ở ngoài đường lúc đêm hôm, nếu bạn ấy lỡ về muộn.”

“Đây là anh trai cháu à?” nhà quý tộc hỏi bé gái.

“Không, thưa ngài.”

“Thế thì làm sao cậu bé biết bà cháu? Cậu bé trông không giống kiểu người như bà cháu.”

“Ồ không, thưa ngài! Cậu ấy là một cậu bé tốt - thật đấy.”

Tới đây cô bé gõ ngón tay lên trán, điệu bộ quan trọng.

“Ý cháu là sao?” nhà quý tộc hỏi, trong lúc Kim Cương cười cười quan sát.

“Các bác xà ích gọi cậu ấy là Con Trời,” cô bé thì thào. “Bác biết đấy, cậu ấy không ổn ở trong đầu. Hơi chập cheng đấy.”

Tuy vậy, Kim Cương, dù nghe thấy, và hiểu từng lời, vẫn cười cười. Người ta gọi cậu là gì đâu có quan trọng, miễn là cậu không làm những gì cậu không nên làm? Và hơn nữa, Con Trời chắc chắn là biệt danh tuyệt nhất rồi!

“Chà, chàng trai nhỏ, và cháu có thể làm gì?” nhà quý tộc quay sang cậu bé và hỏi - chỉ là để nói một điều gì đó.

“Điều khiển một chiếc xe ngựa,” Kim Cương nói.

“Tốt, và còn gì nữa?” ông hỏi tiếp, vì, chấp nhận những gì cô bé đã nói, cho rằng vẻ dễ thương lặng lẽ của khuôn mặt Kim Cương là biểu hiện của sự ngớ ngẩn, và muốn tỏ ra tốt bụng với anh chàng bé nhỏ tội nghiệp.

“Chăm sóc em bé,” Kim Cương nói.

“Chà… và gì nữa?”

“Lau sạch giày cho bố, và nướng bánh mì cho bố nữa ạ.”

“Cháu là chàng trai nhỏ có ích,” nhà quý tộc nói. “Cháu còn làm được gì nữa?”

“Theo cháu biết thì không nhiều lắm đâu,” Kim Cương nói. “Cháu có thể chải lông ngựa, nhưng phải có ai đó đặt cháu lên lưng ngựa cơ. Vì thế cháu không tính chuyện đó.”

“Cháu biết đọc không?”

“Dạ không. Nhưng bố mẹ cháu biết đọc, và một ngày nào đó bố mẹ sẽ sớm dạy cho cháu.”

“Chà, đây là một xu cho cháu.”

“Cảm ơn bác.”

“Và khi cháu đã biết đọc, hãy đến chỗ ta, ta sẽ cho cháu sáu xu và một cuốn sách có tranh đẹp trong đó.”

“Vậy, thưa bác, cháu sẽ tới đâu ạ?” Kim Cương hỏi, quá thạo đời đến mức không thể không biết cậu phải có địa chỉ của nhà quý tộc thì mới có thể đến gặp ông.

“Cháu đâu có ngốc gì!” ông vừa nghĩ vừa thọc tay vào túi quần và lấy ra một tấm thiệp. “Đó,” ông nói, “bố cháu sẽ đọc được nó, và bảo cháu phải đi tới đâu.”

“Vâng, thưa bác. Cảm ơn bác,” Kim Cương nói, và bỏ tấm thiệp vào túi quần.

Nhà quý tộc đi khỏi, nhưng ngoảnh lại sau vài bước chân, thấy Kim Cương cho bé gái đồng xu, và đi chậm hơn ông nghe thấy cậu bé nói:

“Tớ có bố, mẹ và em trai, còn cậu chẳng có gì ngoài bà ngoại già xấu xa. Cậu có thể giữ đồng xu của tớ.”

Cô bé để nó bên cạnh đồng xu kia trong túi áo, cái món quần áo đáng tin cậy nhất mà cô bé mặc. Bà cô bé luôn đảm bảo rằng cô bé có một cái túi áo chắc bền.

“Bà cậu vẫn ác như mọi khi phải không?” Kim Cương hỏi.

“Vẫn thế thôi. Nhưng giờ tớ xin được xu lẻ nhiều hơn trước đây, và tớ có thể kiếm được thứ gì đó để ăn, và ngoài ra còn mang đủ bánh mì đen về nhà để bà không càu nhàu. Dù vậy, thật là hay khi bà mù lắm rồi.”

“Tại sao?” Kim Cương hỏi.

“Bởi vì nếu bà còn tinh mắt như trước đây, bà sẽ phát hiện ra tớ không bao giờ ăn những mẩu vụn thức ăn của bà, và bà sẽ biết tớ hẳn phải kiếm được thứ gì đó ở đâu đó.”

“Thế bà không theo dõi cậu à?”

“Tất nhiên bà làm thế. Bà ấy mà lại không theo dõi! Nhưng tớ giả bộ đánh rơi thức ăn vào lòng, và sau đó hất vào túi quần tớ.”

“Bà sẽ làm gì nếu lật tẩy được cậu?”

“Bà sẽ không bao giờ cho tớ thức ăn nữa.”

“Nhưng cậu không cần mà!”

“Có, tớ cần thức ăn mà.”

“Thế cậu làm gì với chúng?”

“Cho thằng Jim què.”

“Jim què là ai?”

“Một thằng bé ở phố Row. Mẹ nó đánh gãy chân nó khi nó còn nhỏ, vì thế nó chẳng lê được bao xa; nhưng nó là thằng bé tốt, Jim ấy, và tớ rất quý nó. Tớ luôn để dành một xu cho Jim - ít nhất là thường xuyên hết mức tớ có thể. Nhưng tớ lại phải quét đây, vì cái bọn xe buýt gây nhiều bụi lắm.”

“Kim Cương! Kim Cương!” bố cậu gọi, e ngại rằng cậu chẳng thu được điều tốt lành gì khi nói chuyện với cô bé; và Kim Cương vâng lời, trèo lại lên chỗ ngồi đánh xe. Cậu bé nói với bố về nhà quý tộc, và những gì ông hứa nếu cậu bé biết đọc, và khoe bố tấm thiệp.

“Chao, từ khu chuồng ngựa không có nhiều cánh cửa mở ra đâu!” bố nói, trả lại cậu bé tấm thiệp. “Giữ gìn nó, con trai, vì nó có thể dẫn tới cái gì đó. Có Chúa mới biết, trong thời buổi khó khăn này ai cũng muốn có nhiều bạn hết mức có thể.”

“Bố không có đủ bạn hả bố?” Kim Cương hỏi.

“Chà, bố không có quyền phàn nàn, nhưng càng nhiều bạn càng tốt, con biết đấy.”

“Để con đếm,” Kim Cương nói.

Và cậu bé rút tay khỏi túi quần, xòe các ngón tay của bàn tay trái, và bắt đầu đếm, xuất phát từ ngón cái.

“Trước hết, mẹ này, và sau đó em bé này, và sau đó con này. Tiếp theo, bác Kim Cương già này - và xe ngựa - không, con không tính xe ngựa, vì nó chẳng bao giờ thèm nhìn bố và khi bác Kim Cương không còn ở giữa càng xe, nó chẳng là gì sất. Sau đó là ông bợm rượu hàng xóm này, vợ ông ta, và em bé nữa.”

“Họ không phải là bạn của bố,” bố cậu bé nói.

“Ô, họ là bạn của con,” Kim Cương nói.

Bố cậu cười vang.

“Họ làm gì tốt cho con chứ!” ông nói.

“Sao bố biết họ sẽ không làm gì tốt?” Kim Cương đáp lại.

“Chà, tiếp tục đi,” bố nói.

“Sau đó là chú Jack và bác Stonecrop này, và, trời ạ! Đấy là chưa tính đến ông Coleman và bà Coleman, và cô tiểu thư Coleman và bà Crump nữa. Và còn ông mục sư nói chuyện với con trong vườn vào cái ngày cái cây bị bật gốc ấy.”

“Tên ông ấy là gì?”

“Con không biết tên ông ấy.”

“Ông ấy sống ở đâu?”

“Con không biết.”

“Thế sao con lại có thể tính cả ông ấy?”

“Ông ấy đã nói chuyện với con, và có vẻ rất tốt bụng nữa.”

Bố cậu bé lại cười.

“Chao, con trai, con đang tính hết mọi người mà con quen. Người quen không phải là bạn con à.”

“Thế ạ? Con tưởng cứ quen thì là bạn chứ. Chà, họ sẽ thành bạn của con. Con sẽ biến họ thành bạn của con.”

“Con sẽ làm việc đó như thế nào?”

“Họ không cưỡng lại được đâu. Bố biết đấy, nếu con chọn là bạn của họ, họ không thể ngăn cản con. Rồi còn cô bé ở ngã tư nữa.”

“Con có một nhóm bạn mới tuyệt làm sao, chắc chắn rồi, Kim Cương!”

“Dù gì cô bé cũng là một người bạn, bố à. Nếu không có cô bé, bố sẽ không bao giờ gặp bà và cô tiểu thư Coleman để chở về nhà đâu.”

Bố im lặng, vì thấy rằng Kim Cương nói đúng, và xấu hổ khi thấy mình vô ơn hơn mình nghĩ.

“Rồi còn quý ông con mới gặp nữa,” Kim Cương nói tiếp.

“Nếu ông ta làm gì những gì ông ta nói,” bố nhận xét.

“Và tại sao lại không? Con dám chắc sáu xu chẳng là gì với ông ấy. Nhưng con không thật sự hiểu, bố à: chẳng lẽ chỉ những ai giúp ta mới tính là bạn ta thôi sao?”

“Không, bố không nói thế, con trai. Nếu vậy thì con sẽ phải loại em bé ra mất.”

“Ồ không, con sẽ không làm thế đâu. Em bé có thể cười vào mặt ta, léo nhéo vào tai ta, và khiến ta vô cùng hạnh phúc. Bố không thấy việc đó cũng có thể được tính tính sao, hả bố?”

Lòng bố giờ đã khá xúc động. Ông không đáp lại lời thỉnh cầu cuối cùng này, và sau cùng Kim Cương nói:

“Và còn chưa kể người bạn tốt nhất của con này - và đó là bố - ngoài mẹ, bố biết đấy. Bố là bạn của con, phải không bố? Và con là bạn của bố, phải không ạ?”

“Và Chúa là bạn của tất cả chúng ta,” bố nói, và cả hai cùng yên lặng vì điều đó thật trang nghiêm.

Nguyễn Như Quỳnh (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của George MacDonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.