Sáng hôm sau Kim Cương dậy gần như sớm bằng sáng hôm trước. Giờ cậu bé không có gì phải sợ mẹ, và không phải giữ bí mật chuyện mình sắp làm nữa. Lúc cậu bé tới chuồng ngựa, vài người đàn ông đã có mặt ở đó. Họ hỏi cậu bé vô số câu hỏi về vận may của cậu hôm trước, và cậu kể cho họ tất cả những điều họ muốn biết. Nhưng khi cậu quay sang đóng yên cương cho bác ngựa già, họ đẩy cậu qua một bên, một hành động nhân từ thô bạo, gọi cậu là em bé, và bắt đầu giúp cậu làm tất cả mọi việc. Vì thế Kim Cương chạy vào nhà và nhét đầy miệng trà và bánh mì phết bơ; và dù cậu bé chưa bao giờ mệt rũ như đêm qua, sáng nay cậu bắt đầu ngày mới vô cùng sảng khoái. Đó là một ngày mây mù u ám, và gió bấc thổi dữ dội - dữ dội đến mức, vắt vẻo ở chỗ ngồi đánh xe với chỉ ngón chân chạm sàn, Kim Cương ước gì có loại đai nào đó để buộc chặt mình xuống nếu không gió thổi bay cậu mất. Nhưng cậu không thực sự bận tâm về chuyện đó lắm.
Đầu óc cậu bé vẫn tràn ngập giấc mơ đêm hôm trước; nhưng không vì thế mà cậu bé sao lãng công việc, vì công việc của cậu không phải là đào sao mà điều khiển bác ngựa Kim Cương và đón khách. Không nhiều người có thể đồng thời vừa nghĩ về những điều đẹp đẽ vừa làm công việc bình thường. Nhưng cũng không nhiều người đã từng tới xứ sở sau lưng gió bấc.
Không có nhiều khách đi xe lắm. Và Kim Cương cảm thấy khá lạnh, dù trước đó mẹ cậu đã tự mình quàng khăn ấm cho cậu và giúp cậu mặc áo khoác dày. Nhưng cậu bé nhận thức rõ về phẩm giá của mình nên không thể chui vào trong xe như một số xà ích thường làm. Một xà ích phải vượt lên chuyện lo lắng về thời tiết - ít ra Kim Cương nghĩ như thế. Sau cùng cậu bé được gọi tới một căn nhà gần đó, một phụ nữ trẻ với một cái thùng nặng cần được chở tới quận Mapping để đi tàu thủy.
Cậu bé không thấy cuốc xe này dễ chịu gì, quá xa về hướng Đông và quá gần sông, vì bọn côn đồ hoạt động mạnh ở đó. Tuy nhiên, không có trở ngại gì xảy ra, thậm chí cả ở phố Nightingale, và cậu tới cổng bến tàu, thả khách xuống mà không gặp rắc rối gì. Nhưng khi cậu quay xe trở về, vài kẻ vô công rồi nghề, chưa thỏa mãn với việc trêu chọc cậu bé, có ý định trấn lột tiền xe mà người phụ nữ trẻ đã đưa cậu. Chúng vừa mới lôi cậu bé khỏi chỗ ngồi đánh xe, và Kim Cương đang kêu to gọi cảnh sát, thì một người đàn ông mặt mũi xanh xao, quần áo tồi tàn, nhưng vẫn phảng phất dáng vẻ của một nhà quý tộc, chạy tới, huy động tích cực cái ba toong của mình, và tống cổ chúng đi.
“Giờ thì, chàng trai,” anh ta nói, “lên xe đi khi còn có thể. Đừng lãng phí thời gian. Đây không phải là nơi dành cho cháu.”
Nhưng Kim Cương không có thói quen chỉ nghĩ về mình. Cậu bé thấy người bạn mới của mình trông mệt mỏi, nếu không nói là ốm yếu, và nghèo xác xơ.
“Chú nhảy lên đi, chú?” cậu bé nói. “Cháu sẽ đưa chú tới bất kỳ nơi nào chú muốn.”
“Cảm ơn cháu, chàng trai; nhưng ta không có tiền, nên ta không thể.”
“Ồ! Cháu không cần đồng nào đâu. Cháu sẽ vui hơn nhiều nếu chú lên xe. Chú đã giúp cháu giữ lại tất cả những gì cháu kiếm được. Cháu nợ chú một cuốc xe, chú à.”
“Cháu sẽ đi hướng nào?”
“Tới ngã năm Charing Cross; nhưng cháu đi đâu cũng được.”
“Chà, ta đang rất mệt. Nếu cháu đưa ta tới Charing Cross, ta sẽ rất biết ơn cháu. Ta đã đi bộ từ Gravesend, và hầu như không còn xu nào để đi qua đường hầm.”
Nói đoạn, anh ta mở cửa và lên xe, và Kim Cương đánh xe đi.
Nhưng trong lúc đánh xe, cậu bé không thể không nghĩ tới việc trước đây cậu đã gặp nhà quý tộc này - vì Kim Cương biết rằng anh ta là một nhà quý tộc. Tuy nhiên, dù đã gắng hết sức nhưng cậu bé vẫn không thể nhớ được đã gặp anh ta ở đâu hay khi nào. Trong lúc đó khách của cậu bé, nếu chúng ta có thể gọi anh ta như vậy, thấy rằng anh ta không phải trả đồng nào, đồng thời thấy nhẹ nhõm quá vì được chở đi, đến nỗi bớt dần mong muốn tự đi một mình, bèn ngẫm nghĩ kỹ mọi việc trong đầu, và khi họ đi qua quận Mint, anh ta gọi với lên Kim Cương. Cậu bé dừng ngựa, leo xuống và đi tới cửa sổ.
“Nếu cháu không ngại đưa ta tới quận Chiswick, ta sẽ có thể trả tiền cho cháu khi chúng ta tới đó. Quãng đường xa đấy, nhưng cháu sẽ có toàn bộ tiền xe từ khu bến tàu - và nhiều hơn thế nữa.”

“Được thôi, thưa chú,” Kim Cương nói. “Cháu sẽ hết sức vui sướng.”
Cậu bé đang trèo lại lên xe thì nhà quý tộc thò đầu khỏi cửa sổ và nói:
“Đó là khu Wilderness - nhà ông Coleman; nhưng ta sẽ chỉ đường cho cháu khi chúng ta vào tới khu đó.”
Kim Cương chợt nhớ ra anh ta là ai. Nhưng cậu bé trèo lên chỗ ngồi đánh xe, sắp xếp những ý nghĩ của mình trước khi đưa ra bất kỳ câu trả lời nào.
Nhà quý tộc này là Evans, người mà tiểu thư Coleman đáng lẽ đã cưới, và Kim Cương đã vài lần nhìn thấy anh ta trong vườn với cô. Tôi đã nói là anh ta đã cư xử không mấy tốt đẹp với tiểu thư Coleman. Hơn một lần anh ta đã hèn nhát trì hoãn đám cưới, chỉ vì anh ta xấu hổ với việc cưới khi mà thu nhập đang ít ỏi và phải sống hèn mọn. Khi một người đàn ông nghĩ tới việc mọi người sẽ nói gì trong trường hợp như thế, anh ta có thể yêu một người con gái, nhưng tình yêu của anh ta chỉ là thứ nghèo nàn ít ỏi. Ông Coleman nhận anh ta vào công ty làm cộng sự cấp dưới, và trong chừng mực nào đấy do ảnh hưởng của anh ta mà ông đã tham gia vào những vụ đầu cơ khiến ông lụn bại. Vì thế tình yêu của anh ta không phải là phước lành. Con tàu mà Gió Bấc đánh chìm là thương vụ cuối cùng của họ, và Evans đã đi cùng con tàu với hy vọng khai thác chuyến hàng theo hướng có lợi nhất. Anh ta là một trong những người một mình một thuyền xoay xở tới được một hòn đảo hoang, và sau đó chịu đựng vô vàn khó khăn gian khổ. Nhưng anh ta không phải không còn dạy dỗ được, và những khó khăn đã giúp ích anh ta biết chừng nào, vì chúng khiến anh ta nghi ngờ bản thân mình, và bắt đầu suy nghĩ để dần nhận thấy rằng mình đã từng ngu ngốc cũng như xấu xa biết bao. Bởi vì, nếu anh ta có tiểu thư Coleman ở trên hòn đảo hoang, để dựng cho cô một túp lều, để săn bắn tìm cái ăn cho cô, và để khâu quần áo cho cô, anh ta nghĩ mình sẽ là người đàn ông may mắn nhất trên đời. Và khi anh ta về nhà, tới lúc có tiền thuê được một người đầy tớ trai anh ta sẽ cưới cô. Trước khi trở về nhà, anh ta thậm chí còn bắt đầu hiểu rằng không ai có thể vội vã làm giàu mà không chống lại ý Trời, và trong trường hợp này nếu có thành công thì đó cũng là thứ thật đáng sợ. Vì thế anh ta đã trở về trong vai một người đàn ông khiêm nhường hơn, và thiết tha xin tiểu thư Coleman tha thứ cho anh ta. Nhưng anh ta không hề hay biết sự lụn bại đã ập đến với họ, vì anh ta chưa bao giờ tự làm quen hoàn toàn với chuyện kinh doanh của công ty. Rất ít những nhà đầu cơ thực sự hiểu chuyện kinh doanh của chính họ. Vì thế anh ta chưa bao giờ nghi ngờ về việc anh ta sẽ thấy mọi chuyện y nguyên như lúc rời họ ra đi, và mong chờ gặp tất cả họ ở Wilderness như trước đây. Nhưng nếu không gặp Kim Cương, anh ta đã không nghĩ tới việc đi đến đó trước tiên.
Kim Cương phải làm gì đây? Cậu bé đã nghe bố và mẹ buông vài nhận xét về Evans khiến cậu nghi ngờ anh ta. Cậu bé hiểu rằng anh ta đã không chu đáo như có thể. Vì thế cậu đi khá chậm cho tới lúc cậu quyết định được mình nên làm gì. Tất nhiên, chở Evans tới Chiswick thì chẳng ích gì. Nhưng nếu cậu nói cho anh ta biết chuyện gì đã giáng xuống họ, và giờ họ sống ở đâu, anh ta có thể trì hoãn việc đến gặp họ, và cậu bé chắc chắn rằng chí ít thì tiểu thư Coleman hẳn rất muốn gặp Evans. Cậu bé cũng khá chắc chắn rằng dù sao đi nữa điều tốt nhất nên làm là mang họ lại với nhau, và để họ tự giải quyết mọi chuyện giữa họ.
Lúc đi đến kết luận này, cậu đổi hướng đi từ ngả Tây sang ngả Bắc, và đi thẳng tới ngôi nhà nhỏ tồi tàn của ông Coleman ở phố Hoxton. Evans quá mệt và quá bận suy tư nên chẳng để ý gì tới những đường phố họ đi qua, và bởi vậy không nghi ngờ gì về việc đổi hướng này.
Tới lúc này gió đã mạnh gần như thành bão, và vì họ thường xuyên phải đương đầu với nó, gió không còn là chuyện đùa cho cả hai Kim Cương. Tuy nhiên, quãng đường không xa. Trước khi họ tới con phố nơi ông Coleman sống, gió thổi dữ dội đến nỗi, khi tiểu thư Coleman mở cửa vì định ra ngoài loanh quanh một chút thì cửa đập vào tường đánh rầm, đến nỗi cô sợ không dám liều nữa, và quay trở vào nhà. Năm phút sau, Kim Cương dừng xe ở cửa. Tuy nhiên, ngay khi cậu đã vào con phố, gió lại thổi ngay phía sau họ, và khi cậu dừng lại, bác ngựa Kim Cương phải hết sức nỗ lực để dừng xe ngược gió, đến nỗi đai hông bác ngựa bị đứt. Kim Cương nhảy khỏi chỗ ngồi đánh xe, gõ ầm ầm vào cửa, sau đó quay về phía xe ngựa và nói - trước khi Evans bắt đầu kịp nghĩ rằng hẳn có chuyện gì đó khác thường:
“Chú ơi, bộ yên cương của cháu đứt rồi. Phiền chú bước vào trong đây vài phút nhé? Họ là bạn của cháu. Cháu sẽ đưa chú tới nơi chú muốn sau khi cháu đi sửa nó. Cháu đi không lâu đâu, nhưng chú không thể đứng trong gió thế này.”
Đờ đẫn vì mệt và đói, Evans thuận theo gợi ý của cậu bé, và đi vào trong cánh cửa mà cô hầu gái đang vật lộn với gió để giữ. Cô hầu cho rằng Evans là khách đến thăm, mà quả thực anh ta là như vậy, nên cô chỉ đường cho anh ta vào căn phòng ở tầng một. Kim Cương theo vào trong sảnh, và nói thầm với cô hầu khi cô đóng cửa lại:
“Hãy báo tiểu thư Coleman. Chính tiểu thư Coleman là người anh ta muốn gặp.”
“Tôi cũng không biết nữa,” cô hầu nói. “Anh ta trông không giống một nhà quý tộc lắm.”
“Dù vậy, anh ta đúng là quý tộc đấy. Em biết anh ta, và tiểu thư Coleman cũng thế.”
Cô hầu không thể không nhớ Kim Cương, vì đã thấy cậu và bố cậu đưa phu nhân và tiểu thư về nhà. Vì thế cô tin cậu bé, và đi làm điều cậu bé bảo cô làm.
Những gì diễn ra trong cái phòng khách nhỏ khi tiểu thư Coleman đi xuống không thuộc về câu chuyện của tôi, vốn chỉ xoay quanh Kim Cương. Nếu cậu bé biết rằng tiểu thư Coleman tưởng Evans đã chết, có lẽ cậu đã xoay xở cách khác. Tiếng khóc và tiếng chạy ngược chạy xuôi vang lên trong căn nhà, và sau đó tất cả im ắng trở lại.
Gần như ngay khi Evans bước vào nhà, gió bắt đầu ngừng, và giờ thì lặng. Kim Cương thấy rằng bằng việc siết đai hông bác ngựa chặt hơn một chút so với mức hết sức thoải mái mọi khi dành cho bác ngựa, tạm thời cậu có thể xoay xở rất tốt; và, nghĩ rằng để bác ấy ăn túi đồ ăn ở chỗ yên tĩnh này thì tốt hơn, cậu bé ngồi trên chỗ đánh xe tới lúc bác ngựa ăn xong bữa trưa. Lát sau Evans đi ra và đề nghị cậu bé vào nhà. Kim Cương vâng lời, và trước sự vui sướng của cậu bé, tiểu thư Coleman choàng tay ôm hôn cậu, và lại còn trả tiền cho cậu nữa! Đó là chưa kể đến năm silinh quý giá mà cô ấy cho cậu, mà cậu bé không thể từ chối vì ở nhà mẹ cần cho bố quá. Cậu rời nhà họ, ngất ngây hạnh phúc chẳng kém gì chính họ.

Phần còn lại của ngày cậu kiếm khá hơn, và dù cậu không mang được về nhà nhiều tiền như hôm trước, nói chung đó là một ngày làm việc với kết quả mỹ mãn. Và cậu có cả một câu chuyện phải kể cho bố mẹ về những cuộc phiêu lưu của cậu, và cậu đã xoay xở thế nào, kết quả ra sao! Họ hỏi cậu biết bao câu hỏi! Vài câu cậu trả lời được, vài câu thì cậu đành bó tay. Và bố cậu bé dường như khỏe hơn rất nhiều vì thấy rằng con trai mình không chỉ giúp ích cho gia đình mà còn giúp ích cho những người khác, và hoàn toàn giành được vị thế của một người đàn ông biết nhận định điều gì là khôn ngoan nên làm, và làm những việc đáng làm.
Trong nửa tháng, Kim Cương tiếp tục đánh xe ngựa nuôi gia đình. Cậu bé bắt đầu nổi tiếng quanh vài khu vực của London, và người ta thích đi xe của cậu bởi vì họ thích thú với những gì họ nghe được về cậu. Một ông quý tộc sống gần khu chuồng ngựa thuê cậu hằng ngày chở ông vào trung tâm thành phố vào một giờ nhất định, và Kim Cương đúng giờ như đồng hồ vậy - dù để thực hiện được điều đó cậu bé phải hết sức cẩn thận, vì đồng hồ đeo tay của bố cậu không đáng tin cậy cho lắm, và phải được chỉnh theo đồng hồ của nhà thờ Thánh George. Tuy nhiên, với hai cái đồng hồ đó, cậu bé đã thành công trong việc này.
Sau nửa tháng, bố cậu đã có thể đi làm lại. Sau đó Kim Cương đi hỏi thăm về Nanny, và chuyện này đã dẫn tới một chuyện khác.