Quan Lộ Gập Ghềnh

Lượt đọc: 32085 | 6 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 622
Nữ sinh giảo hoạt

❊ ❊ ❊

Lâm Hinh nói: “Trong vòng ba ngày? Lý Nghị sẽ thăng quan? Ý của anh là vậy sao?”

Tiên sinh Dịch đáp: “Không sai.”

Lâm Hinh cười nói: “Anh tính ra anh ấy có huyết quang chi tai, để ứng nghiệm, anh có thể tìm người mưu tính. Nhưng mà, anh tính ra anh ấy sắp thăng quan, đây không phải chuyện anh có thể khống chế, anh chắc chắn chứ?”

Tiên sinh Dịch trả lời: “Tôi đã nói rồi, đời này tôi không bao giờ nói lời vọng ngữ. Những chuyện tôi không khống chế được, cô mới tin, đúng không?”

Lâm Hinh nói: “Rất tốt, nếu lần này thực sự có thể thực hiện được lời tiên đoán của anh, vậy thì tôi tin anh quả thực có bản lĩnh tướng số này.”

Tiên sinh Dịch nói: “Bây giờ, xin hãy đưa tôi về đi!”

Lâm Hinh nói: “Tiên sinh Dịch, việc gì phải vội vàng thế? Chỉ ba ngày thôi mà, rất nhanh sẽ qua thôi.”

Tiên sinh Dịch nói: “Sao? Các người còn muốn giam lỏng tôi sao?”

Lâm Hinh nói: “Không dám, chỉ là muốn mời tiên sinh Dịch ở lại kinh thành vài ngày, tiện thể thưởng ngoạn phong cảnh của kinh thành.”

Tiên sinh Dịch nói: “Thấy nhiều nhà cửa và xe cộ thế này, tôi đã không muốn ở lại đây rồi, tôi vẫn nên về sơn lâm của tôi thôi. Ba ngày sau, các người cứ việc tới tìm tôi kiểm chứng là được.”

Lâm Hinh nói: “Vậy thì không được, chúng tôi vất vả lắm mới mời được anh tới, sao có thể để anh tay không mà về được? Dù sao cũng phải mời anh ở lại đây chơi mấy ngày chứ!”

Tiên sinh Dịch nói: “Tôi thấy, cô đây là sợ tôi chạy trốn nhỉ? Hừ, Dịch mỗ ta há lại là loại người đó?”

Lâm Hinh cười khanh khách: “Tiên sinh Dịch tự nhiên là bậc đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, nói một là một. Nhưng mà, nếu dự đoán lần này của anh không ứng nghiệm thì sao? Vậy chỉ có thể chứng minh, lần trước anh quả thực đã thông đồng với người khác, muốn hại Lý Nghị nhà tôi. Nếu tính như vậy, thì anh là một kẻ tình nghi, chúng tôi mà cứ thế thả anh đi thì quả thật không ổn.”

Trên mặt tiên sinh Dịch hiện lên một nét giận dữ, nhưng rất nhanh đã biến mất, thản nhiên nói: “Thời gian sẽ chứng minh tất cả.”

Lâm Hinh nói: “Hay là thế này đi. Tôi chỉ giữ tiên sinh Dịch ở lại kinh thành chơi ba ngày, ba ngày sau, nếu lời tiên đoán của anh ứng nghiệm, vậy thì tôi sẽ cung tiễn anh về núi.”

Tiên sinh Dịch nói: “Hành vi kiểu này của các người, chẳng khác gì cường đạo!”

Lâm Hinh nói: “Vì sự an toàn của Lý Nghị, cho dù tôi phải đắc tội với anh, tôi cũng không màng tới nữa. Tiên sinh Dịch đã tự tin như thế, tại sao không dám ở lại đây ba ngày?”

Tiên sinh Dịch xua tay nói: “Thôi bỏ đi! Tôi cứ phải xem xem, ba ngày sau, các người xin lỗi tôi như thế nào!”

Lâm Hinh nói: “Nhưng mà, chúng ta phải nói trước từ đầu, nếu ba ngày sau, lời tiên đoán của anh không ứng nghiệm, thì nên làm thế nào?”

Tiên sinh Dịch nói một cách chém đinh chặt sắt: “Điều đó không thể nào xảy ra!”

Lâm Hinh cười nhẹ: “Chuyện gì cũng nên có sự chuẩn bị. Chúng ta cứ lập một quân tử hiệp định là tốt nhất. Nhỡ đâu lần này anh đoán sai thì sao?”

Tiên sinh Dịch nói: “Tôi nói lại lần nữa, tuyệt đối không thể nào!”

Lâm Hinh nói: “Vậy thì cứ quyết định như thế đi, nếu lời của anh không ứng nghiệm, vậy thì anh phải đồng ý làm cho tôi một việc. Bất kể việc này khó khăn hay không muốn đến mức nào, anh đều phải giúp làm đến cùng.”

Tiên sinh Dịch nói: “Nếu là việc tôi không làm được, hoặc là việc trái với đạo nghĩa, thì cô có giết tôi tôi cũng không làm đâu.”

Lâm Hinh nói: “Xin tiên sinh Dịch yên tâm, việc tôi nhờ anh làm, tuyệt đối sẽ không trái với đạo nghĩa, cũng sẽ không khiến anh không làm được.”

Tiên sinh Dịch nói: “Được, vậy thì lời đã định!”

Lâm Hinh nói: “Tiên sinh Dịch, vậy thì đành ủy khuất anh, mời anh tới hàn xá ở tạm ba ngày vậy. Xin hãy yên tâm, hàn xá tuy không sánh được với sơn lâm của anh, nhưng cũng u tĩnh nhã nhặn, rất thích hợp để anh tu luyện đạo hạnh.”

Tiên sinh Dịch nhìn về phía Lý Nghị, nói: “Tiên sinh Lý, lời của tôn phu nhân vừa rồi, anh đều nghe thấy cả chứ?”

Lý Nghị nói: “Tôi nghe thấy rồi. Tiên sinh Dịch, thực sự xin lỗi, tôi đang trọng thương trong người, không thể giúp gì được cho ông.”

Tiên sinh Dịch nói: “Tiên sinh Lý nghe thấy là được rồi. Ba ngày sau, nếu chuyện của anh ứng nghiệm, xin hãy tiễn tôi về núi, không được vô cớ giữ tôi lại!”

Lý Nghị nói: “Đương nhiên, xin tiên sinh Dịch cứ yên tâm, ba ngày sau, chắc hẳn tôi cũng đã xuất viện rồi, đến lúc đó dù vợ tôi có muốn cưỡng ép làm khó ông, tôi cũng sẽ không đồng ý đâu.”

Tiên sinh Dịch gật gật đầu: “Anh đồng ý là tốt rồi.”

Lâm Hinh nói: “Tiên sinh Dịch, tại sao nhất định phải chồng tôi đồng ý? Lẽ nào giao ước giữa tôi và ông không có giá trị sao?”

Tiên sinh Dịch nói: “Cô là nữ lưu chi bối, bản tính giảo hoạt, tôi không tin tưởng lắm.”

Một câu nói, gần như làm Lâm Hinh tức đến ngẩn người!

Lý Nghị nhịn không được muốn cười, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt của vợ, liền cố nhịn xuống.

Lâm Hinh nói: “Tiên sinh Dịch, mời tới hàn xá làm khách đi! Diệu Khả, Tiểu Cẩn, đưa tiên sinh Dịch về nghỉ ngơi!”

Thượng Quan Cẩn và Diệu Khả mời tiên sinh Dịch ra ngoài.

Lâm Hinh quay đầu lại, nhìn Lý Nghị: “Thế nào? Vẫn là thủ đoạn của em cao minh nhỉ? Một phát đã chế phục được ông ta rồi.”

Lý Nghị nói: “Em đối đãi với tiên sinh Dịch như vậy, thực sự là có chút làm nhục tư văn.”

Lâm Hinh nói: “Cái gì tư văn với chả không tư văn, chẳng có ích gì cả. Em bây giờ chỉ muốn biết, ông ta rốt cuộc có phải là đồng bọn mưu hại anh hay không!”

Lý Nghị nói: “Anh tin ông ấy không phải.”

Lâm Hinh nói: “Có phải hay không, đợi đến ba ngày sau mới rõ phân trần.”

Lý Nghị nói: “Trong vòng ba ngày, anh sẽ có quan vận giáng xuống ư? Nhưng lần trước nói chuyện với bác cả, ông ấy vẫn bảo chưa có tin tức, bảo anh kiên nhẫn chờ đợi mà.”

Lâm Hinh nói: “Thế chẳng phải nói lên rằng, tiên sinh Dịch này là một kẻ lừa đảo sao?”

Lý Nghị nói: “Dù sao đi nữa, các em nhất định phải ưu đãi tiên sinh Dịch, dù trong vòng ba ngày, lời ông ấy không ứng nghiệm, cũng không được làm khó ông ấy.”

Lâm Hinh nói: “Vậy còn phải xem ông ta có hợp tác hay không đã. Ông ta mà ngoan ngoãn ở lại nhà chúng ta, em sẽ không làm khó ông ta, ông ta mà muốn chạy trốn, hắc hắc, vậy thì em không khách khí đâu!”

Lý Nghị nói: “Nhà anh bốn bề tường cao sân rộng, ra cửa đều phải quét mặt quét vân tay, ông ấy làm sao mà thoát ra được?”

Lâm Hinh cười nói: “Vậy thì tốt nhất. Được rồi, đêm cũng khuya rồi, anh nghỉ ngơi cho tốt đi, em về xem sao.”

Lý Nghị nói: “Em đi đi, nhớ kỹ, nhất định phải ưu đãi tiên sinh Dịch.”

Lâm Hinh nói: “Được rồi, anh đừng có lo lắng nữa.”

Cô nắm lấy tay Hạ Phì, nói: “Lý Nghị đành nhờ em rồi, xin em nhất định phải chăm sóc tốt cho anh ấy.”

Hạ Phì nói: “Anh ấy là Lý đại ca của em, em xem anh ấy như anh ruột của mình vậy. Lâm tỷ tỷ, chị cứ yên tâm về nhà đi.”

Lâm Hinh cười tươi như hoa, quay người hôn Lý Nghị một cái, rồi vẫy tay tạm biệt. Quay người rời đi.

Tiên sinh Dịch quả nhiên là một nhân vật nhất ngôn cửu đỉnh, ông ta đã đồng ý ở lại, liền thực sự không giở trò nhỏ. Cũng không hề nghĩ tới việc rời khỏi nhà Lý Nghị.

Ông ta đến nhà Lý Nghị là lúc nửa đêm, không nhìn thấy toàn cảnh. Ngày hôm sau, sau khi thức dậy nhìn thấy dáng vẻ của biệt thự, liền nói một câu: “Đây mà còn là hàn xá sao? Nơi tốt thế này,phỏng chừng thần tiên cũng có thể cư trú rồi.”

Hôm nay là thứ bảy, Lâm Hinh không phải đi làm, Lý Dương cũng không phải đi học.

Lúc này, Lâm Hinh vừa thức dậy, dắt Dương Dương ra ngoài sân tập thể dục buổi sáng.

Lâm Hinh nghe vậy liền cười: “Vậy thì mời tiên sinh Dịch ở thêm vài ngày.”

Tiên sinh Dịch nói: “Nhà của cô, là nhờ người xem qua phong thủy phải không?”

Lâm Hinh nói: “Chắc là có, em cũng không rõ lắm, lúc em chuyển vào đây, căn nhà này đã được xây xong rồi. Sao vậy? Ông thấy phong thủy ở đây thế nào?”

Tiên sinh Dịch gật gật đầu nói: “Không tệ, thực sự không tệ. Có sơn có thủy, chỗ tàng long. Phía trước không có vật cản, tầm nhìn khoáng đạt, có thể gọi là tiền cảnh viễn đại, tiền đồ không thể dự đoán! Minh đường tú lệ quảng khoát, khí cục thôn nạp quảng đại. Phòng khách và cửa chính, tránh được thiên trảm, lộ xung, góc nhọn, cột điện, thần đàn, nhà thờ, v.v., những sát khí này, như vậy có thể đảm bảo trạch vận thuận lợi, không đến mức xảy ra tai họa ngoài ý muốn. Trong nhà khắp nơi ánh sáng đầy đủ, khí sinh vượng khá sung túc, đây là cách cục vượng tử vượng tôn. Nơi tốt!”

Lâm Hinh nói: “Tiên sinh Dịch, ông còn biết xem cả phong thủy sao?”

Tiên sinh Dịch nói: “Biết sơ sơ một hai.”

Lâm Hinh nói: “Vậy ngoài xem dương trạch, ông cũng biết xem cả âm trạch sao?”

Lâm Hinh nói: “Vậy ông có thể giúp tôi chọn một nơi âm trạch tốt không?”

Tiên sinh Dịch nói: “Là dự lưu cho ai?”

Sắc mặt Lâm Hinh tối sầm lại, nói: “Là cha tôi, ông ấy mắc bệnh nặng.”

Tiên sinh Dịch nói: “Lệnh tôn tôn hiển vô cùng, không cần phải cố ý chọn âm trạch, trăm năm sau, bất kể táng ở nơi đâu, đủ để cải phong hoán thủy, âm hộ hậu nhân.”

Lâm Hinh nói: “Thật sao?”

Tiên sinh Dịch nói: “Không tin, cô có thể tới liệt sĩ lăng viên xem thử, bất kể lăng viên ở nơi đâu, nơi đó đều là chỗ đất tốt nước tốt.”

Lâm Hinh nói: “Nói như vậy, đến lúc đó chỉ cần táng vào công mộ là được?”

Tiên sinh Dịch nói: “Đúng vậy, điểm này, tôi nghĩ các cô không cần phải lo lắng đâu.”

Lâm Hinh trầm ngâm suy nghĩ, buổi sáng, cô đưa Dương Dương tới bệnh viện thăm Lý Nghị.

“Lý Nghị, nhà chúng ta, là nhờ ai xem phong thủy vậy?” Lâm Hinh tìm cơ hội, tùy ý hỏi.

Lý Nghị nói: “Là nhờ Cố lão xem phong thủy. Đáng tiếc, Cố lão cũng đã rời xa chúng ta rồi.”

Lâm Hinh nói: “Cố Hành lão tiên sinh sao? Ông ấy xem phong thủy cũng rất lợi hại! Tiên sinh Dịch khen không ngớt lời, cứ nói phong thủy nhà chúng ta tốt.”

Lý Nghị cười nói: “Sao em cũng quan tâm tới những chuyện này vậy?”

Lâm Hinh nói: “Là tiên sinh Dịch nhắc tới. Em liền tiện thể hỏi một chút.”

Lý Nghị nói: “Cố lão bác học quảng thức, kinh sử tử tập, có đọc qua nhiều, ông ấy mà còn sống, có thể mang lại cho anh rất nhiều sự giúp đỡ.”

Ngày hôm nay, Lâm Hinh và Dương Dương, liền ở bệnh viện chơi cùng Lý Nghị.

Ngày hôm sau là chủ nhật, Lâm Hinh vẫn dẫn Dương Dương tới bệnh viện để ở cùng Lý Nghị.

Chiều hôm đó, bác cả Lý Chính Vũ đột nhiên liên lạc với Lý Nghị, hỏi cậu đang ở đâu, nghe nói cậu đang nằm viện, liền giật nảy mình, hỏi rõ nguyên do.

Sau đó, Lý Chính Vũ dẫn Lý Quyên, tới phòng bệnh bệnh viện thăm Lý Nghị.

“Sao cậu lại bị thương vào lúc này thế?” Lý Chính Vũ lắc lắc đầu.

Lý Nghị nói: “Sao vậy? Lúc này có gì không thỏa đáng ạ?”

Lý Chính Vũ nói: “Cậu có điều không biết, Giang Triệu Nam đồng chí hỏi tới cậu, tôi nói cậu vẫn đang ở nhà nhàn rỗi, Giang lãnh đạo lập tức chỉ thị, muốn phái cậu ra ngoài nhận chức đây!”

“A?” Lý Nghị giật nảy mình, nhìn về phía Lâm Hinh.

Lâm Hinh cũng nhìn về phía Lý Nghị.

Hai người bọn họ đồng thời nghĩ tới lời tiên đoán kia của tiên sinh Dịch!

Sao lại chuẩn xác đến thế?

Trong vòng ba ngày, liền thực sự có quan vận giáng lâm!

Lý Chính Vũ thấy vậy, phật ý, nói: “Hai đứa sao lại biểu cảm này? Tiểu Nghị, có phải cậu chơi bời quên mất rồi, không muốn ra ngoài làm quan nữa hả?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3265
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.