Quan Lộ Gập Ghềnh

Lượt đọc: 31353 | 6 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đánh ngươi đã là nhẹ rồi

❊ ❊ ❊

Lý Nghị nói liên tiếp hai tiếng: "Dừng tay!"

Câu đầu tiên anh nói bằng tiếng quê hương, mọi người đều nghe mà như không, sau đó, anh lại dùng tiếng phổ thông quát một lần, lần này thì uy thế liền hiện ra.

Người vây xem và người đang cãi nhau đều chú ý tới anh, quay đầu nhìn sang.

Lưu Trung - người bị đánh, dưới sự vây công của cha con Phương Tài Vượng, sớm đã không còn sức chống trả, trên người không biết đã hứng chịu bao nhiêu đấm đá, mặt mũi bầm dập cả rồi.

Lưu Trung cũng thật lanh lợi, thấy Lý Nghị ra mặt, liền trốn sau lưng anh, vừa kêu: "Ối chà, đánh chết người rồi! Bí thư chi bộ thôn Phương Tài Vượng đánh chết người rồi!"

Gã thanh niên bước nhanh tới, nắm chặt cổ áo Lưu Trung, quật ngã hắn xuống đất, rồi duỗi chân ra đá.

Lý Nghị tức giận nói: "Dừng tay! Nghe thấy không? Ngươi thực sự muốn đánh người ta tàn phế mới buông tay sao?"

Gã thanh niên đang đánh hăng máu, đâu thèm quản sự ngăn cản của Lý Nghị? Chỉ lo lấy chân đá Lưu Trung.

Lý Nghị vươn tay phải, đẩy một cái lên vai gã thanh niên.

Gã thanh niên vốn đã nhấc chân hụt, trọng tâm không vững, bị Lý Nghị đẩy như vậy, tức thì đứng không vững, lùi lại phía sau mấy bước, suýt chút nữa ngã xuống đất.

"Hừ! Ngươi là đứa nào? Sao dám quản chuyện bao đồng của chúng ta?" Gã thanh niên lửa giận bốc lên, lao tới, định liều mạng với Lý Nghị.

Lý Nghị nghiêm giọng: "Đôi cha con tác oai tác quái hay thật! Sao, muốn đánh cả ta luôn à?"

Trong cơn giận dữ, gã thanh niên đâu còn tâm trí quản xem Lý Nghị là ai? Huống hồ Lý Nghị rất ít khi về nhà, người ở quê biết tên tuổi anh không ít, nhưng người vừa nhìn đã nhận ra anh thì e là không nhiều.

Mắt thấy nắm đấm của gã thanh niên sắp vung tới trước mặt mình, Lý Nghị đang định ra tay đỡ đòn.

Lúc này, một tiếng quát mạnh vang lên: "Hồng Hà, mau mau dừng tay!"

Người lên tiếng chính là Bí thư chi bộ thôn Phương Tài Vượng.

Phương Hồng Hà nghe thấy lời của cha, cũng không lập tức dừng tay mà tiếp tục đánh về phía Lý Nghị.

Ngay giây phút tay của Phương Hồng Hà và Lý Nghị sắp chạm nhau, Phương Tài Vượng hét lớn một tiếng, lao tới, ôm chặt lấy eo con trai, kéo hắn lùi lại mấy bước.

"Cha! Cha làm gì vậy?" Phương Hồng Hà không hiểu hét lớn một tiếng.

Phương Tài Vượng tức điên người, tát một bạt tai lên mặt con trai. Trầm giọng nói: "Không nghe thấy ta bảo ngươi dừng tay à?"

Phương Hồng Hà vô duyên vô cớ bị cha kéo lùi lại, lại vô duyên vô cớ ăn một bạt tai, trong lòng đương nhiên không phục, lớn tiếng nói: "Cha, cha điên rồi à? Sao lại đánh con?"

Phương Tài Vượng chỉ vào hắn, giận dữ nói: "Ngươi mới điên ấy! Cũng không xem là hạng người nào, mà dám ra tay!"

Phương Hồng Hà nói: "Quản hắn là hạng người nào! Ở cái Phương Gia Ao này, còn ai dám đối đầu với chúng ta hay sao? Quản hắn là ai, con vẫn đánh hắn như thường..."

Chưa đợi hắn nói hết lời khoác lác, Phương Tài Vượng đã tức đến ngây người, lại vung thêm hai cái tát tai thật mạnh, Phương Hồng Hà không đề phòng, lại bị cha hắn tát trúng liên hồi.

"Mở to đôi mắt chó của ngươi ra, nhìn cho kỹ xem! Đây là ai?" Phương Tài Vượng vừa nói vừa chỉ vào Lý Nghị.

Lý Nghị cười lạnh một tiếng.

Phương Tài Vượng xoay người lại, đối mặt với Lý Nghị, biểu cảm trên mặt lập tức thay đổi, trở nên đầy vẻ tươi cười. Thậm chí còn mang theo nụ cười nịnh nọt, mày chau mắt cụp, cúi đầu khom lưng, cười ha hả bước tới, đồng thời chìa hai tay ra: "Ái chà, đại lãnh đạo về quê rồi à! Về từ khi nào thế ạ?"

Lý Nghị không trả lời câu hỏi của đối phương, cũng không khách sáo với hắn, chắp tay sau lưng, thản nhiên nói: "Phương Tài Vượng, ông oai phong thật đấy! Nếu không phải tận mắt chứng kiến, tôi còn không dám tin đâu!"

Phương Tài Vượng mặt già đỏ bừng, rụt hai tay lại, có chút lúng túng.

"Lý Nghị à, chuyện, chuyện này là có nguyên do cả." Phương Tài Vượng cười hì hì, rút thuốc lá ra, mời Lý Nghị.

Lý Nghị không nhận thuốc của hắn, hỏi: "Các người với Lưu Trung có xích mích gì? Vì chuyện gì mà đánh nhau?"

Phương Tài Vượng nói: "Chuyện này, xin đợi chút nữa để tôi từ từ giải thích với cậu, mời vào trong nhà ngồi chơi ạ."

Lý Nghị xua xua tay, nói: "Không cần! Ông nói rõ chuyện này ngay bây giờ đi!"

Phương Tài Vượng ậm ừ chuyện này chuyện nọ hồi lâu, ho nhẹ hai tiếng, nói: "Thằng Lưu Trung này, ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng, không biết tôn ti trật tự, không biết lớn nhỏ!"

Lý Nghị hỏi Lưu Trung: "Ngươi nói đi, ngươi và hắn rốt cuộc có khúc mắc gì?"

Lưu Trung méo mặt, nói: "Tôi cũng có làm gì đâu! Tôi đang chơi ở đây! Nói chuyện với mọi người, tán gẫu đến chuyện xây dựng quảng trường trong thôn, tôi mới nói một câu, bảo là cái quảng trường lớn thế này, không biết cấp trên cấp xuống bao nhiêu tiền, mấy ông cán bộ thôn trong làng này, có tham ô hay không..."

"Nhìn xem, nhìn xem!" Tay Phương Tài Vượng chỉ thẳng vào mặt Lưu Trung, lớn tiếng quát tháo: "Hắn ta nói thế đấy! Thái độ chính là như vậy! Tôi tham ô chỗ nào? Mắt nào của ngươi nhìn thấy chúng tôi tham ô? Ngươi mở mắt nói dối, cái đó là phải chịu trách nhiệm đấy! Ngươi vu khống cán bộ chính quyền, ngươi nói xem ngươi có đáng bị đánh không?"

Lý Nghị nói: "Chỉ vì một câu nói như vậy, ngày lễ ngày tết thế này, các người liền đánh nhau?"

Phương Tài Vượng nói: "Thực sự là cái miệng hắn quá đáng ghét, đáng ăn đòn!"

Lý Nghị nói: "Phương Tài Vượng, hắn có đáng ăn đòn đến mấy, ông cũng không được động thủ đánh người chứ! Có chuyện gì, có thể từ từ nói chuyện mà. Ông là cán bộ thôn, không chỉ phụ trách các công việc của thôn, mà còn gánh vác trọng trách giáo hóa một phương này! Ông đã làm tròn vai trò làm gương và giáo hóa chưa?"

Phương Tài Vượng nói: "Thái độ tôi không tốt, nhưng cũng tại cái miệng của Lưu Trung quá thối!"

Lưu Trung nói: "Ông đánh người là phạm pháp! Hôm nay ông nhất định phải cho tôi một lời giải thích!"

Phương Tài Vượng nói: "Ngươi vu khống người ta cũng là phạm pháp đấy! Ngươi cũng phải cho ta một lời giải thích!"

Lý Nghị nói: "Được rồi, đừng cãi nhau nữa! Phương Tài Vượng, dù thế nào đi nữa, ông đánh người là sai, ông nhất định phải xin lỗi Lưu Trung."

Phương Tài Vượng lầm bầm: "Dựa vào cái gì chứ!"

Ánh mắt Lý Nghị sắc lại, lườm hắn một cái.

Phương Tài Vượng tim đập hẫng một nhịp, lời nói đến miệng liền nghẹn lại, không tình nguyện mà nói với Lưu Trung: "Xin lỗi nhé!"

Lưu Trung thấy có cao nhân bảo vệ mình, liền đắc ý lên, cố tình nói: "Ông vừa nói cái gì? Tôi không nghe thấy!"

Phương Tài Vượng cố nén cơn giận trong lòng, lớn tiếng nói: "Xin lỗi, anh Lưu Trung, vừa rồi đã đánh anh!"

Lưu Trung cười hì hì: "Các người đánh người ta rồi, một câu xin lỗi là xong chuyện sao? Ít nhất phải bồi thường tiền thuốc men cho tôi!"

Phương Tài Vượng lại nổi cáu: "Lưu Trung, ngươi đừng được đằng chân lân đằng đầu, hôm nay nếu không phải nể mặt Lý Nghị, ta đã không xin lỗi ngươi!"

Lưu Trung nói: "Mọi người phân xử xem, họ đánh tôi ra cái dạng quỷ này. Xin lỗi một câu là muốn xong chuyện? Trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng như thế? Không bồi thường tiền thuốc men cho tôi, chuyện này không xong đâu!"

Lý Nghị trầm giọng nói: "Phương Tài Vượng, ông đánh người ta chảy cả máu rồi, bỏ ra chút tiền là rất nên làm!"

Phương Tài Vượng gãi gãi đầu, nén giận nuốt hận. Hỏi Lưu Trung: "Ngươi muốn bao nhiêu tiền?" Lại gọi: "Hồng Hà, đưa cho hắn hai mươi đồng!"

"Hai mươi đồng? Ông tưởng đuổi ăn mày à?" Lưu Trung khoa trương kêu la oai oái.

Phương Tài Vượng nói: "Vậy ngươi muốn bao nhiêu?"

Lưu Trung giơ một bàn tay ra, quơ quơ, "Ít nhất phải số này!"

"Năm mươi?" Phương Tài Vượng cười lạnh một tiếng, "Hồng Hà, đưa cho hắn năm mươi!"

Lưu Trung lắc lắc tay: "Năm mươi? Ông đùa cái gì thế! Thời buổi này, năm mươi đồng thì làm được cái gì?"

Phương Tài Vượng giận dữ: "Sao? Ngươi còn muốn năm trăm chắc?"

Lưu Trung nói: "Năm trăm? Ít nhất phải cho tôi năm ngàn!"

Phương Tài Vượng không giận mà cười: "Lý Nghị, cậu nghe thấy hết rồi đấy nhé! Hắn ta rõ ràng là một tên lưu manh! Là một tên cướp! Mở miệng ra là dám đòi tôi năm ngàn! Năm ngàn đủ để mua một cái tay của hắn rồi!"

Lý Nghị cũng không khỏi hơi nhíu mày, thầm nghĩ gã Lưu Trung này cũng chẳng phải loại tốt lành gì, không biết chừng mực mà rút lui, trái lại còn lấn tới.

"Tôi đưa ra một con số, năm trăm thôi!" Lâm Hinh lên tiếng nói, "Chút vết thương này, năm trăm đồng là chữa trị đủ rồi."

Lưu Trung nói: "Năm trăm? Đầu tôi trong này đau lắm đấy! Nhỡ bị họ đánh thành chấn thương sọ não thì sao? Năm ngàn cũng chữa không khỏi bệnh của tôi đâu!"

Lâm Hinh nói: "Vậy thì lên bệnh viện, tìm bác sĩ lấy giấy chứng nhận đi! Bác sĩ bảo dùng bao nhiêu tiền, thì bồi thường bấy nhiêu!"

Lưu Trung lại ngập ngừng, phẩy phẩy tay, nói: "Thôi bỏ đi, ngày lễ ngày tết thế này, bác sĩ đều không đi làm! Cứ bồi thường tôi năm trăm trước đi! Sau này có chuyện gì, tôi sẽ tính sổ với họ sau!"

Phương Tài Vượng cũng không dị nghị, đếm năm trăm đồng đưa cho Lưu Trung.

Lưu Trung nhận tiền, nói với Lý Nghị: "Ái chà, đa tạ cậu nhé! Cậu chính là cháu ngoại nhà Phương Hữu Đức, tên Lý Nghị, làm đại quan ở bên ngoài đúng không?"

Lý Nghị ừ một tiếng, nói: "Láng giềng lối xóm, nên lấy hòa thuận làm chính, đừng hơi tí là cãi cọ."

Lưu Trung nói: "Hừm, tôi cũng không định cãi nhau với họ, là đang tán gẫu với mấy người kia, nói chuyện rồi lại nhắc đến chuyện đó thôi – thôi bỏ đi, đều qua rồi. Chỉ cần đầu tôi không có vấn đề gì nghiêm trọng, tôi sẽ không so đo với họ nữa."

Phương Tài Vượng tức đến ngẩn người, nhưng có Lý Nghị ở đó trấn áp, hắn cũng không dám phát tác.

Lý Nghị xử lý xong việc này, liền cùng Lâm Hinh rời đi.

Phương Tài Vượng ân cần đi theo phía sau, cười nói: "Về nhà tôi ngồi chơi một chút nhé?"

Lý Nghị nói: "Xét về vai vế, ông vẫn là người thân trong dòng họ (ngũ phục) của tôi, nhưng việc hôm nay ông làm quả thực đã sai. Dân làng nếu có thắc mắc gì, các người là cán bộ thôn nên công khai minh bạch thu chi tài chính, ngăn chặn miệng lưỡi thế gian, chứ không nên động thủ đánh người."

"Vâng, vâng ạ!" Phương Tài Vượng nói, "Lãnh đạo dạy rất phải, tôi biết mình sai rồi. Lần sau nhất định sửa, nhất định sửa."

Lý Nghị nói: "Đừng thấy làm quan trong thôn là quan nhỏ, nhưng lại là cán bộ ở tầng dưới cùng của toàn bộ chính quyền, là gốc rễ lập quốc của Đảng ta đấy! Quan thôn mà làm không tốt, đó là sẽ nguy hại đến gốc rễ của quốc gia!"

"Ha ha, chỉ là một chức quan tép riu, không, thậm chí còn không tính là quan nữa! Làm gì có chuyện nghiêm trọng như lãnh đạo nói đâu ạ!" Phương Tài Vượng cười nói.

Lý Nghị nghiêm túc nói: "Không, quan thôn quan trọng đến thế đấy! Bởi vì chính sách cấp trên có tốt đến đâu, cuối cùng khâu thực thi và triển khai, vẫn phải nhờ các người làm cán bộ thôn thực hiện. Tam nông có phát triển được hay không, có tiến bộ được hay không, hoàn toàn nằm ở các người. Cho nên mới nói, vai trò của các người là không thể coi thường!"

"Lãnh đạo quá coi trọng chúng tôi rồi." Phương Tài Vượng nói.

Lý Nghị xua tay, nói: "Được rồi, không cần tiễn nữa!"

"Lãnh đạo đi thong thả, rảnh rỗi nhớ ghé nhà tôi uống trà nhé!" Phương Tài Vượng nói.

Phương Hồng Hà chậm rãi đi tới, che mặt, nói: "Cha, cha ra tay tàn nhẫn quá đấy! Nhìn xem, mặt con sưng cả lên rồi."

Phương Tài Vượng chỉ vào con trai, nghiêm giọng nói: "Ta đánh ngươi đã là nhẹ lắm rồi! Ngươi mà đánh hắn - Lý Nghị, thì ta coi như không có đứa con trai là ngươi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2870
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.