Những cuộc phiêu lưu của Huckleberry Finn, bản trọn vẹn

Lượt đọc: 165 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Thế rồi, ba bốn tháng trôi qua, mùa đông đã tới gần. Tôi đi học gần như suốt thời gian đó, giờ đã biết đánh vần, biết đọc và viết một chút, còn thuộc bảng cửu chương đến sáu nhân bảy bằng ba mươi lăm. Tôi đồ rằng dù có sống đến ngàn thu tôi cũng chẳng bao giờ nhớ nổi cái gì xa hơn con số đó. Vả lại, tôi chẳng ưa gì toán học cả.

Lúc đầu tôi ghét đến trường lắm, nhưng dần dần cũng chịu được. Hễ thấy mệt quá, tôi lại trốn học đi chơi, để rồi hôm sau bị đòn nhừ tử – nhưng kì lạ thay, cái trận đòn đó lại làm tôi thấy nhẹ nhõm và phấn chấn hơn. Thế là càng đi học lâu, tôi lại càng thấy dễ chịu. Tôi cũng dần quen với mấy nếp sống của bà góa, mấy cái lề lối đó cũng không còn làm tôi thấy khó chịu như trước nữa. Cái việc phải sống trong nhà và ngủ trên giường lúc nào cũng làm tôi thấy bức bối, nhưng trước khi trời trở lạnh, thỉnh thoảng tôi vẫn lẻn ra ngoài ngủ trong rừng, thế là cũng thấy thư thái. Tôi vẫn thích lối sống cũ hơn, nhưng tôi cũng bắt đầu thấy thích lối sống mới một chút rồi. Bà góa bảo tôi đang tiến bộ tuy chậm nhưng chắc, và làm bà rất hài lòng. Bà nói bà không hề cảm thấy xấu hổ vì tôi.

Một buổi sáng, lúc ăn sáng, tôi lỡ tay làm đổ lọ muối. Tôi liền với tay lấy một nắm muối vứt qua vai trái thật nhanh để xua đi vận xui, nhưng cô Watson đã nhanh tay hơn, chặn tôi lại. Cô nói: "Bỏ tay xuống ngay, Huckleberry; lúc nào cháu cũng làm bừa bãi thế nhỉ!" Bà góa có nói đỡ cho tôi một câu, nhưng tôi biết thừa là làm thế chẳng ngăn được vận xui đâu. Ăn sáng xong, tôi bước ra khỏi nhà với tâm trạng lo âu, thấp thỏm, cứ tự hỏi không biết vận xui sẽ giáng xuống đầu mình thế nào và là chuyện gì đây. Có vài cách để tránh vận xui, nhưng cách này thì chẳng ăn thua, nên tôi chẳng buồn làm gì cả, cứ lủi thủi đi, lòng buồn bực và luôn dỏng tai nghe ngóng.

Tôi xuống vườn trước rồi trèo qua cái bậc thang bắc qua hàng rào ván cao. Tuyết mới rơi dày khoảng một inch trên mặt đất, và tôi nhìn thấy dấu chân ai đó. Họ từ chỗ mỏ đá đi lên, đứng quanh cái bậc thang một lúc rồi đi vòng quanh hàng rào vườn. Lạ thật, sao họ không vào nhà nhỉ, dù đã đứng quanh đó như thế? Tôi không sao hiểu nổi. Thật là kì quái. Tôi định đi theo dấu chân, nhưng trước hết phải cúi xuống xem xét cái đã. Ban đầu tôi chẳng thấy gì, nhưng sau đó thì có. Trên gót chiếc ủng bên trái có một hình chữ thập làm bằng những cái đinh to, để trừ tà.

Tôi vùng dậy trong tích tắc và ba chân bốn cẳng chạy xuống đồi. Thi thoảng tôi lại ngoái nhìn ra sau, nhưng chẳng thấy ai. Tôi chạy thẳng đến nhà Thẩm phán Thatcher nhanh nhất có thể. Ông bảo:

"Chà, cậu bé, sao thở không ra hơi thế kia? Cháu đến để lấy tiền lãi à?"

"Không ạ," tôi đáp, "có tiền lãi cho cháu hả ông?"

"Ồ, có chứ, tiền lãi nửa năm đã về từ tối qua – hơn một trăm năm mươi đô la đấy. Một gia tài kha khá cho cháu rồi. Tốt nhất là cháu nên để ông đầu tư cùng với sáu ngàn đô la của cháu, chứ nếu cháu cầm thì rồi cũng tiêu sạch thôi."

"Không ạ," tôi nói, "cháu không muốn tiêu nó đâu. Cháu không muốn lấy nó chút nào cả – cả sáu ngàn đô la kia cũng vậy. Cháu muốn ông giữ lấy; cháu muốn tặng hết cho ông – sáu ngàn đô la và cả số kia nữa."

Ông nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Ông có vẻ không hiểu nổi. Ông bảo:

"Này, cháu nói gì vậy hả cậu bé?"

Tôi đáp: "Xin ông làm ơn đừng hỏi cháu gì cả. Ông nhận lấy đi – được không ạ?"

Ông bảo:

"Thật là khó hiểu quá. Có chuyện gì vậy cháu?"

"Xin ông hãy nhận lấy," tôi nói, "và đừng hỏi cháu gì hết – như thế cháu sẽ không phải nói dối câu nào."

Ông suy nghĩ một lúc rồi bảo:

"À ha! Ta hiểu rồi. Cháu muốn bán hết tài sản của cháu cho ta – chứ không phải tặng. Ý tưởng hay đấy."

Rồi ông viết gì đó vào tờ giấy, đọc lại rồi bảo:

"Đây này; cháu thấy đấy, nó ghi là 'để đổi lấy một khoản thù lao'. Nghĩa là ta đã mua lại của cháu và đã trả tiền cho cháu rồi. Đây là một đô la cho cháu. Giờ thì cháu ký vào đi."

Thế là tôi ký, rồi rời đi.

Jim, nô lệ của cô Watson, có một búi lông to bằng nắm tay, lấy từ trong dạ dày thứ tư của một con bò ra, và gã thường dùng nó để làm phép. Gã nói có một linh hồn ẩn trong đó, biết hết mọi chuyện. Thế nên đêm đó tôi tìm gã và kể rằng cha tôi lại quay về rồi, vì tôi đã thấy dấu chân ông ấy trên tuyết. Tôi muốn biết ông ấy định làm gì, và ông ấy có ở lại đây không. Jim lôi búi lông ra, lầm rầm khấn vái gì đó, rồi giơ lên và thả xuống sàn nhà. Nó rơi xuống khá nặng, chỉ lăn đi được chừng một inch. Jim thử lại lần nữa, rồi thêm một lần nữa, nhưng kết quả vẫn y hệt. Jim quỳ xuống, áp tai vào búi lông rồi lắng nghe. Nhưng chẳng ích gì; gã bảo nó không chịu nói. Gã nói đôi khi nó không chịu nói nếu không có tiền. Tôi bảo gã là tôi có một đồng xu giả trơn tuột, chẳng dùng được vì lớp đồng lòi ra qua lớp bạc một chút, với lại nó không thể tiêu được bằng bất cứ giá nào, ngay cả khi lớp đồng không lòi ra, vì nó trơn đến mức cảm giác như có mỡ, nên ai cũng phát hiện ra ngay. (Tôi định không nói gì về đồng đô la tôi lấy được từ chỗ thẩm phán). Tôi bảo đó là đồng tiền tệ, nhưng biết đâu búi lông lại nhận, vì có khi nó không phân biệt được. Jim ngửi, cắn rồi chà xát nó, và bảo gã sẽ có cách làm cho búi lông tưởng đó là tiền thật. Gã bảo gã sẽ bổ đôi một củ khoai tây sống, nhét đồng xu vào giữa rồi để như thế qua đêm, sáng hôm sau thì không còn thấy lớp đồng đâu nữa, nó cũng chẳng còn cảm giác nhờn mỡ, nên ai trong thị trấn cũng sẽ nhận ngay, huống hồ là một búi lông. À thì ra tôi cũng biết củ khoai tây có tác dụng đó trước đây, nhưng tôi quên mất.

Jim đặt đồng xu dưới búi lông rồi quỳ xuống nghe lại. Lần này gã bảo búi lông ổn rồi. Gã nói nó sẽ bói hết vận mệnh cho tôi nếu tôi muốn. Tôi bảo, làm đi. Thế là búi lông nói với Jim, rồi Jim thuật lại cho tôi. Gã bảo:

"Cha của cậu vẫn chưa biết ông ta định làm gì đâu. Đôi khi ông ta định đi, nhưng rồi lại định ở lại. Cách tốt nhất là cứ bình thản, để ông già làm theo ý ông ta. Có hai thiên thần đang lởn vởn quanh ông ta đấy. Một vị thì trắng trẻo sáng loáng, vị kia thì đen thui. Vị trắng thì cứ rủ ông ta làm việc tốt một chốc, nhưng rồi vị đen lại nhào vào phá hỏng hết. Người ta vẫn chưa biết vị nào sẽ thắng cuối cùng. Nhưng cậu thì ổn thôi. Đời cậu sẽ gặp khá nhiều rắc rối, và cũng có cả niềm vui nữa. Đôi khi cậu sẽ bị thương, rồi bị ốm; nhưng lần nào cậu cũng sẽ khỏi thôi. Có hai cô gái sẽ bay lượn quanh đời cậu. Một cô thì sáng, cô kia thì tối. Một cô giàu, cô kia thì nghèo. Cậu sẽ cưới cô nghèo trước, rồi sau đó mới cưới cô giàu. Cậu nên tránh xa mặt nước ra càng nhiều càng tốt, và đừng có đánh cược gì cả, vì trong sổ tử vi ghi rằng cậu sẽ bị treo cổ đấy."

Khi tôi thắp nến và bước lên phòng mình đêm hôm đó, thì cha tôi, chính ông ấy, đang ngồi chễm chệ ở đó!

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.