Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 610 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 128

❊ ❊ ❊

Sự chờ đợi thật lâu, và Rosa có cảm giác đó là một tín hiệu xấu. Từ con đường chính nơi họ đang đứng, họ không thể nhìn thấy ngôi nhà gỗ, nhưng họ nghe nói nó chỉ cách họ năm trăm mét, nằm ở phía bên kia cánh đồng và bãi cây mọc hoang với những bụi rậm và những cái cây cao. Mặt trời đang tỏa sáng nhưng gió lạnh cắt da cắt thịt, ngay cả khi họ đứng trú đằng sau hai chiếc xe cảnh sát lớn của Đức.

Đêm hôm qua, khi được thông báo rằng cảnh sát đang điều tra một manh mối ở Đức, Rosa và Steen đã khăng khăng đòi đi cùng. Hình như em gái của hung thủ sống trong một ngôi nhà gỗ gần biên giới Ba Lan, và có những dấu hiệu cho thấy hắn đang định đến gặp em gái trước khi tử nạn trên một con đường rừng cách Trang trại Hạt Dẻ không xa. Em gái hắn có thể là tòng phạm và biết gì đó về Kristine, và vì không có manh mối nào khác để gửi gắm hy vọng, họ đã kiên quyết đòi tham gia vào đoàn xe đến đó. Đặc biệt là khi bây giờ hung thủ không còn nói gì được nữa.

Đó chính là câu hỏi đầu tiên của Rosa khi cô thức dậy trong bệnh viện sau những cuộc phẫu thuật. Cô đã nhìn thấy khuôn mặt lấm lem vệt nước mắt của Steen, và khi cô nhận ra mình đang ở đâu, trong một bệnh viện thực sự chứ không phải ở một tầng hầm trắng toát như trong cơn ác mộng, cô đã hỏi gã đàn ông kia có nói gì không. Steen đã lắc đầu, và cô thấy rằng vào lúc ấy, điều đó không còn quan trọng với anh. Anh thấy nhẹ nhõm khi Rosa còn sống, và cô còn nhìn thấy sự nhẹ nhõm ấy cả trong mắt Gustav nữa. Đương nhiên họ cũng đau lòng vì cái cách hung thủ tra tấn và cắt tay cô. Cái kẹp ở tận cùng cánh tay trái đã cứu mạng cô, giúp cô không bị mất quá nhiều máu, nhưng bàn tay đứt lìa của cô đã bị ngọn lửa thiêu rụi. Các bác sĩ nói sự đau đớn của cô sẽ sớm biến mất. Vào một thời điểm nào đó, họ sẽ lắp cho cô một bàn tay giả được thiết kế đặc biệt cho cô. Cô sẽ quen với nó, và sẽ không còn ngạc nhiên như mỗi lần cô thoáng quên đi cơn đau và nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương với cái cánh tay bị cụt đang băng bó.

Lạ lùng thay, Rosa không bận tâm đến điều đó. Cô chẳng hề buồn bã chán chường mà thay vào đó, cô cho rằng đây chỉ là một sự hy sinh vụn vặt. Cô sẵn sàng hy sinh tất cả mọi thứ. Cô sẵn sàng mất đi cả bàn tay phải của cô, vốn đã được khâu lại, và hai bàn chân hoặc thậm chí cả mạng sống của chính mình nếu cô có thể quay ngược thời gian và cứu Kristine. Cảm giác tội lỗi tràn ngập trong lòng lúc cô nằm trên giường bệnh, và cô nước mắt ngắn nước mắt dài tự trách bản thân vì tội lỗi mà cô đã phạm phải từ bao nhiêu năm trước, khi cô chỉ là một cô gái nhỏ. Đó là lỗi của cô, và mặc dù cô đã dành phần lớn cuộc đời người lớn của mình để sửa chữa, nhưng vẫn không giúp ích được gì. Thay vì thế, Kristine đã phải chịu tội thay cô, mặc dù con bé chẳng làm gì sai ngoài việc là con gái của cô. Ý nghĩ ấy thật đáng sợ. Steen cố an ủi rằng cô không nên tự giày vò bản thân, nhưng Kristine đã biến mất, và gã đàn ông nhận là đã bắt cóc con bé cũng thế, và không một giây phút nào qua đi mà Rosa không ước ao rằng hắn đã bắt cô đi thay vì con bé.

Giữa lúc đau đớn và tự trách móc bản thân, họ nhận được thông tin về manh mối vào đêm qua, và được bố trí một chỗ trong đoàn xe đến nước Đức. Đoàn xe đã khởi hành từ trước khi mặt trời mọc. Vài tiếng sau, khi đến bãi đỗ xe nơi những chiếc xe cảnh sát của Đức đang đợi, qua cuộc trao đổi thông tin giữa các sĩ quan cảnh sát Đan Mạch và Đức, Steen biết được rằng đã có người nhìn thấy người phụ nữ sống ở địa chỉ đó dắt theo một đứa trẻ đi dạo trong rừng hồi mùa hè. Có lẽ đứa trẻ trạc tuổi Kristine. Mấy thanh tra Đan Mạch không khẳng định điều gì. Rồi sau đó, Rosa và Steen bị bỏ lại bên những chiếc xe cùng với hai sĩ quan người Đức khi chiến dịch bắt đầu được thực hiện.

Đột nhiên Rosa nhận ra cô không dám tin Kristine có thể còn sống. Một lần nữa, cô đã nhen nhóm lên một niềm hy vọng, một giấc mơ, một lâu đài trên không mà có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Đêm đó, khi thức dậy để thay trang phục, chuẩn bị cho cuộc hành trình, cô thấy mình lựa chọn bộ quần áo mà cô biết Kristine sẽ nhận ra. Chiếc quần jean màu xanh dương sẫm, chiếc áo len chui đầu màu xanh lá cây, chiếc áo khoác mùa thu cũ, và đôi bốt viền lông nhỏ nhắn mà Kristine thường gọi là “bốt gấu bông”. Cô đã viện cớ rằng cô phải mặc thứ gì đó, nhưng cô lựa chọn bộ trang phục này vì một lý do duy nhất - cô đã bắt đầu hy vọng rằng hôm nay có thể là ngày cô được gặp lại con gái mình, ngày cô chạy về phía Kristine và ôm chặt con bé, bao bọc con bé trong tình yêu thương của cô.

“Steen, em muốn về nhà. Em nghĩ chúng ta nên về nhà ngay bây giờ.”

“Cái gì?”

“Mở cửa xe ra đi. Con bé không có ở đây đâu.”

“Họ còn chưa quay lại mà…”

“Chúng ta không nên rời xa nhà quá lâu. Em muốn về nhà với Gustav.”

“Rosa, chúng ta sẽ ở lại đây.”

“Mở cửa ra đi! Anh nghe em nói gì không? Mở cửa ra đi!”

Cô kéo cái tay cầm ở cửa xe, nhưng Steen không đưa cô chìa khóa và cho cô vào trong xe. Anh đang nhìn thứ gì đó đằng sau lưng cô, và cô quay lại để nhìn về phía đó.

Hai bóng dáng đang đi về phía họ từ bãi cây mọc hoang và bụi rậm. Họ đang băng qua cánh đồng, hướng tới con đường nơi có những chiếc xe cảnh sát đang đậu. Họ nhấc chân rất cao, có lẽ vì bùn trên cánh đồng đang bám vào giày họ. Một người là nữ cảnh sát tên Thulin. Người kia đang nắm tay Thulin, thoạt nhìn có vẻ là một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi. Cậu ta có mái tóc ngắn và lôi thôi lếch thếch. Quần áo của cậu ta trễ nải như khoác trên người một con bù nhìn rơm, và cậu ta cứ nhìn chằm chằm xuống đất, bởi vì việc lội bùn thật khó khăn. Nhưng khi cậu bé ngước lên và nhìn dáo dác về phía những chiếc xe, nơi Rosa đang đứng với Steen, cô liền nhận ra ngay. Cô cảm thấy lòng mình quặn thắt, và khi cô liếc sang

Steen để xem liệu anh có nhìn thấy những gì mà cô đang thấy hay không, cảm xúc đã vỡ òa trên mặt anh, và những giọt nước mắt lăn xuống hai gò má. Rosa bắt đầu chạy. Cô chạy như bay về phía cánh đồng. Khi Kristine buông tay nữ cảnh sát và cũng chạy tới chỗ cô, Rosa biết đây là sự thật.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.