Ánh sáng thật gay gắt và chói mắt. Cô chớp chớp mi, cố gắng mở mắt ra, và thứ đầu tiên cô nhìn thấy là cái trần màu trắng cùng những bức tường trắng. Bên trái cô, cách bức tường một đoạn, cô nhìn thấy lờ mờ một cái bàn thấp bằng thép, đang lấp lánh dưới ánh sáng. Điều đó, cộng thêm những màn hình lập lòe ở bức tường đối diện, khiến cô nghĩ mình đang ở bệnh viện. Cô đang nằm trên một cái giường ở bệnh viện, và toàn bộ chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ, nhưng khi cố ngồi dậy, cô nhận ra mình không thể làm được. Cô không phải đang nằm trên một cái giường. Đây là một cái bàn phẫu thuật, cũng bằng thép, và tay chân để trần của cô đang dang rộng, bị trói chặt bằng những mảnh đai da được ghim chặt vào bàn. Cảnh tượng ấy khiến cô hét toáng lên, nhưng mảnh đai da được dùng để ghìm đầu cô xuống chạy ngang qua cái miệng đang mở của cô, khiến những tiếng thét của cô nghe nghèn nghẹt, không rõ âm tiết.
“Xin chào cô lần nữa nhé. Cô ổn chứ?”
Rosa cảm thấy chếnh choáng và cô không thể nhìn thấy hắn.
“Tác dụng của thuốc mê sẽ tan đi sau khoảng mười phút nữa. Không nhiều người biết điều này đâu, những hạt dẻ ngựa thông thường có chứa aesculin, một chất độc có hiệu quả như clorofom nếu ta pha chế đúng cách.”
Đôi mắt Rosa liếc qua liếc lại, nhưng cô vẫn chỉ có thể nghe thấy giọng hắn.
“Dù sao đi nữa, chúng ta có nhiều việc phải làm lắm, vì thế cô nên cố gắng tỉnh táo từ bây giờ. Được chứ?”
Hắn đột nhiên bước vào tầm mắt cô, mặc một bộ áo liền quần bằng nylon màu trắng. Một tay hắn xách một cái va li dụng cụ hình chữ nhật. Hắn đặt nó xuống cái bàn thấp bằng thép, và khi hắn cúi xuống mở khóa, cô nghe thấy hắn nói rằng chuyện của Kristine đã bắt đầu vào cái ngày hắn bất chợt nhận ra Rosa trên bản tin, sau nhiều năm tìm kiếm cô.
“Khi ấy tôi thực sự đã bắt đầu nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ tìm thấy cô. Nhưng từ một thành viên cấp thấp của quốc hội, cô đã thăng tiến thành Bộ trưởng Bộ Công tác Xã hội. Hãy hình dung ra sự trớ trêu ấy. Tôi đã tìm thấy cô bởi chính sự bổ nhiệm đó.”
Rosa nhận ra bộ đồ màu trắng hắn đang mặc giống hệt bộ đồ của các giám định viên kỹ thuật hình sự mà cô từng nhìn thấy. Hắn đeo một cái khẩu trang màu trắng và bao tóc màu xanh dương và hắn mở nắp va li dụng cụ bằng đôi bàn tay đeo găng nylon. Khi Rosa gượng mạnh đầu quay sang bên trái, cô chỉ có thể nhìn thấy loáng thoáng hai cái hốc trong miếng bọt biển lót bên trong nó. Hắn đang chắn mất những thứ đựng trong cái hốc đầu tiên, nhưng ở cái hốc thứ hai, cô có thể nhìn thấy một cây gậy kim loại sáng bóng. Một đầu của nó được lắp một quả cầu kim loại to cỡ nắm tay, được bao phủ bởi những gai nhọn nhỏ và sắc. Ở đầu kia là tay cầm, nhưng ở cuối tay cầm lại thòi ra một thanh kim loại dài chừng năm, sáu centimet, tạo thành một cái dùi. Cô gồng người và cố rứt đứt những miếng đai da khi nghe hắn nói rằng hắn đã phát hiện ra lý do tại sao mình và em gái lại bị chuyển đến Trang trại Hạt Dẻ khi hắn truy cập vào một hồ sơ cũ từ Hội đồng Odsherred.
“Đương nhiên, hồi đó cô chỉ là một cô bé ngây thơ, vẫn chưa kiểm soát được bản thân. Nhưng cô đã quên đi lời nói dối năm nào, và mỗi lần cô xuất hiện, bắt đầu nói về những đứa trẻ tội nghiệp, tôi có thể nhận ra từ khuôn mặt hợm hĩnh của cô rằng cô đã chẳng còn nhớ gì đến chuyện đó.”
Rosa hét lên. Cô muốn nói với hắn rằng không phải thế, nhưng những âm thanh thoát ra nghe như tiếng của một con thú hoang và từ khóe mắt, cô cảm nhận được hắn đang lấy ra vật thể trong cái hốc thứ nhất.
“Tuy nhiên, nếu để cô chết ngay thì nhẹ nhàng quá. Điều mà tôi thực sự muốn làm là cho cô nếm trải nỗi đau mà cô đã gây ra, nhưng trước đây tôi chẳng biết làm thế nào cả. Cho đến khi tôi phát hiện ra cô có một đứa con gái, một đứa con gái trạc tuổi em gái tôi hồi đó, và tôi đã nảy ra ý tưởng này. Tôi bắt đầu nghiên cứu thói quen sinh hoạt của cô, đặc biệt là của Kristine, đương nhiên rồi, và vì con bé sống trong nhung lụa ấy không đặc biệt thông minh hay có gì khác biệt nên thật dễ dàng để tôi tìm hiểu về nó và vạch ra một kế hoạch. Thế rồi tất cả những gì tôi phải làm là đợi đến mùa thu. Nhân tiện, có phải chính cô đã dạy con bé làm búp bê người hạt dẻ không?”
Rosa cố gắng nhìn quanh. Không có cửa sổ, cầu thang hay cửa ra vào trong tầm mắt. Cô bắt đầu la hét theo từng nhịp. Mặc dù phần lớn âm thanh bị chặn lại bởi miếng đai da trên miệng cô, nhưng tiếng thét ấy vang vọng khắp căn phòng và tạo cho cô luồng năng lượng mà cô cần để vùng vẫy hòng cố gắng tự giải thoát mình. Nhưng rồi giọng nói kia đột nhiên ghé sát cô hơn hẳn, và cô nhận ra hắn đang đứng làm gì đó bên cạnh cô.
“Quả là rất thú vị khi chứng kiến cảnh con bé bán búp bê hạt dẻ bên vệ đường cùng với bạn của nó. Lúc bấy giờ, tôi vẫn chưa biết mình có thể sử dụng việc ấy như thế nào trong kế hoạch của mình, nhưng cảnh tượng đó thật nên thơ. Nó thực sự khiến tôi trì hoãn vài ngày, trước khi tôi đi theo con bé từ trung tâm thể thao, giống như tôi đã làm rất nhiều lần trước đó. Khi chỉ còn cách nhà có vài con đường, tôi chặn con bé lại và nhờ nó chỉ cho tôi đường tới Rådhuspladsen, thế là tôi có thể đẩy nó vào trong chiếc xe van. Tôi đánh thuốc mê nó và bỏ xe đạp cùng với cái túi đựng đồ thể thao của nó ở trong rừng để đánh lạc hướng cảnh sát, rồi tôi lái xe đi. Tôi phải có lời khen dành cho cô rằng con bé được nuôi dạy rất tốt. Tin người và thân thiện, và tin tôi đi, ta chỉ như thế nếu ta có bố mẹ tử tế…”
Rosa đang khóc. Ngực cô phập phồng theo từng nhịp của những tiếng nức nở đang dâng lên trong họng và cố gắng thoát ra ngoài. Cô bị áp đảo bởi cái cảm giác rằng cô đáng bị trói ở đây. Đó là lỗi của cô, và cô đáng bị trừng phạt. Bất kể chuyện gì đã xảy ra, cô đã không trông nom cẩn thận cô con gái nhỏ của mình.
“Thôi nào. Điều thú vị là câu chuyện này có đến bốn chương cơ, và đây mới chỉ là chương đầu tiên thôi. Bây giờ chúng ta sẽ nghỉ một lát, rồi sau đó tôi sẽ kể tiếp cho cô nghe. Được không?”
Một tiếng động chói tai vang lên, và Rosa cố gắng xoay đầu sang bên. Dụng cụ ấy bằng thép hoặc nhôm, có lẽ to bằng cái bàn là. Nó có hai tay cầm, một cái đĩa kim loại và một đường dẫn hướng lưỡi cưa với những mối nối gồ ghề hàn bằng tay, và mất một lúc Rosa mới nhận ra rằng âm thanh ấy phát ra từ cái lưỡi đang xoay tròn ở đằng trước dụng cụ ấy. Cô chợt hiểu ra lý do tại sao tay chân cô lại bị trói theo kiểu bàn tay và bàn chân thòi ra quá mép bàn, và khi lưỡi cưa cứa vào xương cổ tay cô, cô lại bắt đầu hét lên đằng sau miếng đai da.
“Cô ổn chứ? Cô có nghe thấy tôi nói không?”
Giọng nói vang đến bên tai cô, và ánh đèn trắng chói gắt lại lập lòe trước mắt cô. Cô cố gắng xác định xem mình đang ở đâu và nhớ lại chuyện gì đã xảy ra trước khi cô bất tỉnh. Trong một thoáng lòng cô ngập tràn nhẹ nhõm vì chẳng có chuyện gì khác xảy ra, nhưng rồi cô cảm thấy nửa bên trái của mình tê liệt. Khi cô xoay đầu sang để nhìn, nỗi kinh hoàng dâng lên. Một cái kẹp to dùng trong phòng thí nghiệm làm từ nhựa màu đen đang ngăn cho máu không chảy vọt ra từ vết thương hở ở nơi đã từng là bàn tay trái của cô, và trong cái xô màu xanh dương trên sàn nhà, cô có thể nhìn thấy chóp của vài ngón tay.
“Chương thứ hai bắt đầu trong chính căn hầm này. Lúc cô bắt đầu nhận ra có chuyện gì đó không ổn, Kristine và tôi đã ở đây.”
Cô nghe giọng nói của hắn khi hắn di chuyển sang phía bên phải của cô cùng với dụng cụ kia và cái xô màu xanh dương. Khẩu trang và bộ quần áo màu trắng của hắn lấm tấm máu - máu của cô - lên tới tận vai.
“Tôi biết việc con bé mất tích sẽ khiến cả đất nước đảo lộn, vì thế tôi đã chuẩn bị kĩ lưỡng. Tầng hầm này năm xưa trông khác lắm, và tôi đã cải tạo lại nó sao cho khi người khác đến đây và phát hiện ra ngôi nhà này, họ sẽ không tìm thấy nó. Đương nhiên là Kristine đã rất kinh ngạc khi con bé thức dậy ở dưới này. Có lẽ sợ hãi thì đúng hơn. Tôi đã cố giải thích rằng tôi chỉ cần cứa thật nhanh bàn tay nhỏ bé mảnh mai của nó để có thể sử dụng mẫu ADN nhằm hướng sự chú ý của cảnh sát về phía người khác, và con bé đã đón nhận việc đó một cách rất dũng cảm. Nhưng tôi e rằng phần lớn thời gian con bé chỉ ở một mình, bởi vì tôi còn có công việc ở Copenhagen. Tôi tin chắc cô đang thắc mắc con bé đã cảm thấy thế nào. Liệu nó có buồn và lo sợ hay không, và câu trả lời chân thực là có, con bé có buồn và lo sợ. Nó năn nỉ và van xin tôi cho nó về nhà với cô. Cảnh đó rất xúc động, nhưng chẳng có gì kéo dài mãi mãi, và khi ‘cơn bão’ lắng xuống sau một tháng, đã đến lúc để nói lời tạm biệt.”
Những lời ấy còn đau đớn hơn cơn đau nơi cánh tay cô. Rosa lại nức nở, và có cảm giác như cả lồng ngực cô đang bị xé toạc ra.
“Đó là chương thứ hai. Bây giờ chúng ta lại nghỉ một lúc nhé. Lần này cố gắng đừng bất tỉnh quá lâu đấy, tôi không dành cả ngày cho cô được đâu.”
Hắn đặt cái xô màu xanh dương bên dưới bàn tay phải của cô, và Rosa van vỉ hắn dừng lại, nhưng thoát ra khỏi miệng cô chỉ là những âm thanh vô nghĩa. Dụng cụ kia bắt đầu kêu ro ro, lưỡi cưa xoay tròn, và cô lại hét lên đau đớn khi nó cứa vào cổ tay cô. Cả người cô rướn cong lên khi cô cảm thấy lưỡi cưa chạm đến xương và bắt đầu cắt sâu xuống. Sự đau đớn ấy không thể diễn tả bằng lời. Và nó vẫn tiếp diễn dai dẳng ngay cả khi dụng cụ kia đột ngột ngừng lại và bị tắt đi. Những tiếng thét nghèn nghẹt của Rosa bị át đi bởi tiếng bíp bíp của còi báo động, và chính âm thanh ấy đã thu hút sự chú ý của gã đàn ông này, khiến hắn dừng lại việc mình đang làm. Hắn quay mặt về phía các màn hình trên bức tường đối diện, trong tay vẫn cầm dụng cụ kia, và Rosa cố gắng dõi mắt về phía hắn đang nhìn. Trên một màn hình, cô có thể lờ mờ nhìn thấy thứ gì đó đang chuyển động, và cô nhận ra mình đang xem hình ảnh mà những chiếc camera giám sát quay được. Thứ gì đó đang đi tới từ đằng xa. Có lẽ là một chiếc xe. Đó là ý nghĩ cuối cùng hiện lên trong đầu Rosa trước khi mọi thứ trở nên tối đen.