Đến lúc cô rẽ sang con đường dẫn vào trong rừng và tăng tốc, ánh sáng ban ngày gần như đã tắt. Trời lại bắt đầu đổ tuyết, và tuyết gần như lấp kín những vết bánh xe lờ mờ mà Rosa loáng thoáng nhìn thấy qua luồng sáng từ cặp đèn pha. Lúc nãy, cô đã đi quá trớn và phải chạy vào trong một ngôi nhà để hỏi đường. Cô chưa từng đến Møn bao giờ, mà cho dù có từng đến thì cũng chẳng có gì khác biệt. Theo những hướng dẫn của người phụ nữ ở ngôi nhà nọ, cô lái xe ngược lại con đường mình vừa đi, và nhận ra rằng lúc này cô đã hoàn toàn bỏ sót cây dẻ lớn và con đường nhánh dẫn vào trong rừng. Con đường ngoằn ngoèo qua những cây cổ thụ trơ trụi và những cây linh sam cao vút, hết khúc cua tay áo này đến khúc cua tay áo khác, nhưng vì đang bám theo dấu vết kia nên cô vẫn có thể duy trì tốc độ và không bị chệch ra khỏi con đường. Khi các dấu vết dần trở nên mờ nhạt hơn nữa, và cuối cùng bị lớp tuyết mới lấp sạch, cô bắt đầu hoảng loạn. Ở đây chẳng có trang trại nào cả. Không một bóng người, chẳng có gì hết, chỉ có con đường và khu rừng, và nếu cô rẽ nhầm một lần thôi, có thể sẽ là quá muộn.
Ngay khi Rosa bắt đầu nghi ngờ bản thân mình, cánh rừng mở rộng ra trước mắt cô và con đường đột nhiên dẫn đến một sân trại rộng rãi, được bao quanh bởi những cái cây cao lớn. Nó không giống như trong tưởng tượng của cô. Những miêu tả trong bản báo cáo mà cô đã đọc ở Bộ khiến cô hình dung ra một nơi ọp ẹp, xiêu vẹo, xấu xí và hoang phế, nhưng trang trại này không như thế. Nó thật xinh đẹp. Rosa dừng xe, tắt máy và chẳng nhớ gì đến việc khóa cửa xe khi cô vội vàng bước ra ngoài trời tuyết, liếc nhìn xung quanh, hơi thở của cô phả ra thành những làn hơi ở mọi phía mà cô nhìn.
Ngôi nhà trại có hai chái, nó cao hai tầng, lợp mái rạ và thoạt nhìn, trông nó giống một ngôi nhà thôn quê được cải tạo tỉ mỉ. Nhưng mặt tiền trát sơn trắng được chiếu sáng bởi những ngọn đèn ngoài trời hiện đại, quầng sáng của chúng tỏa rộng tới tận cái sân nơi cô đang đứng, và những cái khe bên dưới mái rạ là những vật hình vòm bằng kính nhỏ bé mà Rosa nhận ra là những chiếc camera giám sát. Qua những ô cửa sổ có chấn song màu trắng, cô có thể nhìn thấy thứ gì đó ấm áp đang lập lòe bên trong phòng khách, và mãi cho đến khi nhìn thấy chữ “Trang trại Hạt Dẻ” màu đen ngay ngắn khắc phía trên cửa chính, cô mới chắc chắn là mình đã đến đúng nơi. Rosa không thể chờ đợi thêm nữa. Cô hít một hơi căng đầy lồng ngực, gọi to hết cỡ: “Kristine…!” Khi cái tên ấy được thốt ra, nó vang vọng khắp sân, văng vẳng lên tận giữa những ngọn cây.
Một bầy quạ xáo xác bay ra khỏi rặng cây đằng sau trang trại. Chúng bổ nhào xuống qua những bông tuyết và bay qua những chái nhà. Chỉ khi con cuối cùng đã khuất dạng, cô mới để ý thấy bóng hình bên cửa nhà để xe.
Hắn cao ráo, chừng một mét tám mươi lăm, mặc một chiếc áo khoác vải dầu không cài khuy, một tay xách một cái xô dày màu xanh dương đựng những thanh củi, tay còn lại cầm một cây rìu. Khuôn mặt hắn hòa nhã và trẻ trung, và ban đầu cô không nhận ra hắn.
“Cô đã tìm thấy nơi này… Chào mừng cô.”
Trong giọng hắn có một nét khen ngợi, gần như thân thiện, và sau khi nhìn thoáng cô, hắn bắt đầu băng qua sân, hướng về phía cửa chính. Tuyết kêu lạo xạo dưới chân hắn.
“Con bé đâu?”
“Trước hết, tôi muốn xin lỗi vì trang trại này trông khác hẳn hồi xưa. Lúc mua lại nơi này, tôi đã dự tính cải tạo lại để nó trông giống như trước đây, có như thế cô mới có thể nhìn thấy tình trạng ban đầu của nó; nhưng ý nghĩ ấy gợi lại cho tôi quá nhiều nỗi đau.”
“Con bé đâu?!”
“Con bé không ở đây. Cô cứ tìm thoải mái.”
Tim Rosa đập thình thịch. Toàn bộ chuyện này thật kỳ quái, và cô hít vào một hơi. Người đàn ông kia dừng lại ở cửa chính, mở rộng nó ra rồi lùi lại, gõ cho tuyết rơi xuống khỏi giày.
“Nào, Rosa. Hãy giải quyết chuyện này cho xong nhé.”