Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 625 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 119

❊ ❊ ❊

Tầng hầm bên dưới ngôi nhà của bà anh ẩm mốc và đầy vết ố. Sàn đá mấp mô, các bức tường thô nhám, được thắp sáng lờ mờ bởi những bóng đèn không chao treo trên trần trong những cái đui đèn bằng sứ màu đen cũ kĩ với dây cáp bọc vải sờn. Đó là cái thế giới lộn xộn của những thứ bừa bãi, ngổn ngang, của những căn phòng và hành lang kỳ lạ, một thế giới hoàn toàn khác so với phía bên kia cánh cửa ngăn cách hai tầng.

Ở tầng trệt, tất cả đều có màu vàng. Bàn ghế, giấy dán tường hình hoa, trần nhà trát vữa stucco, rèm cửa và hộp xì gà xén tày hai đầu của bà anh. Tàn thuốc chất đống như một ngọn kim tự tháp nguy nga trong cái bát Krenit bên cạnh chiếc ghế gấp lót nệm trong phòng khách, nơi bà thường ngồi cho đến cái ngày được chở đến một viện dưỡng lão. Hess ghét ở trong đó, nhưng bên dưới còn tệ hơn. Không có cửa sổ, thiếu không khí, không có lối ra nào khác ngoài cái cầu thang ọp ẹp mà anh luôn cuống cuồng chạy trở lên, với bóng tối bám theo sát gót, mỗi lần anh xuống hầm lấy một chai rượu để đặt lên cái bàn chân quỳ nhỏ xíu bên cạnh cái ghế gấp của bà anh.

Hess tỉnh dậy trong tầng hầm bên dưới Trang trại Hạt Dẻ với cảm giác ghê tởm và kinh hãi như trong thời thơ ấu. Ai đó đang đánh mạnh vào mặt anh, và anh cảm thấy máu đang chảy xuống một bên mắt.

“Có những ai biết mày đến đây? Trả lời đi!”

Hess đã bị lôi xuống dưới sàn, nửa nằm nửa ngồi, tựa người vào bức tường. Là Genz đang tát anh. Hắn mặc bộ đồ bảo hộ bằng nylon màu trắng, chỉ để lộ đôi mắt qua khe hở giữa cái khẩu trang lấm tấm máu và cái bao tóc màu xanh dương. Hess cố gắng chống đỡ nhưng không thể: cả hai bàn tay và hai bàn chân của anh đều bị trói bằng thứ có vẻ là dây thít cáp.

“Không ai cả…”

“Đưa ngón tay của mày đây, nếu không tao sẽ chặt nó đấy. Đưa đây!”

Genz đẩy anh xuống đất và cúi xuống anh. Má anh áp xuống sàn, đôi mắt sục sạo căn phòng để tìm khẩu súng của mình, nhưng nó đang nằm cách anh vài mét. Anh cảm thấy Genz ấn ngón tay cái của anh vào nút cảm biến vân tay trên một cái điện thoại, và khi Genz đứng lên, nhìn chằm chằm vào màn hình, Hess nhận ra đó là điện thoại của anh. Anh cố kìm nén cơn giận mà anh biết là sẽ bộc phát, nhưng cú đá vào một bên đầu anh mạnh đến nỗi khiến anh suýt thì bất tỉnh lần nữa.

“Mày đã gọi điện cho Nylander chín phút trước. Có lẽ ngay trước khi mày ra khỏi xe và bước xuống sân.”

“Ừ, đúng thế. Tôi quên mất điều đó.”

Hess lại nhận một cú đá nữa vào góc mặt bên đó của anh, và lần này anh phải nhổ máu ra để không bị sặc. Anh tự hứa với mình sẽ dừng lại những lời mỉa mai, nhưng thông tin vừa rồi thật hữu ích. Nếu đã chín phút trôi qua từ lúc anh lái xe vào sân, nhận ra xe của Rosa Hartung và gọi điện cho Nylander, vậy thì chẳng bao lâu nữa Brink và một đoàn xe cảnh sát từ Vordingborg sẽ tới đây. Nếu không bị tuyết cản trở.

Hess lại khạc nhổ, và lần này anh nhận ra vũng máu ở chân không thể là của anh. Dõi mắt theo dòng máu đang chảy nhỏ giọt xuống sàn, anh nhìn thấy vết thương hở ở cuối một cánh tay. Rosa Hartung đang nằm bất động trên một cái bàn thép như thể đang ở trong phòng phẫu thuật, cổ tay trái bị kẹp bằng một cái kẹp nhựa ở chỗ đã từng là vị trí của bàn tay. Cổ tay phải của cô cũng đã bị cưa vào, tuy mới được nửa chừng nhưng trên sàn nhà bên dưới đã để sẵn một cái xô màu xanh dương. Hess nhìn thấy loáng thoáng vật chứa trong cái xô đó, và cơn buồn nôn dâng trào.

“Anh đã làm gì Thulin?”

Nhưng Genz không còn ở trong tầm mắt của anh nữa. Lúc này, hắn đã ném điện thoại vào lòng Hess và đi về phía đầu kia của căn phòng. Hess nghe thấy hắn đi lại loanh quanh, lạch cạch làm gì đó, trong khi anh cố gắng đứng dậy.

“Genz, bỏ cuộc đi. Họ biết anh là ai, và họ sẽ tìm thấy anh. Cô ấy đâu?”

“Họ sẽ chẳng tìm thấy gì cả. Mày đã quên Genz là ai rồi ư?”

Mùi xăng thật rõ rệt, và Genz xuất hiện trở lại với can xăng trong tay. Hắn đã bắt đầu tưới xăng lên các bức tường, và khi tới chỗ Rosa, hắn hất nó lên khắp cơ thể mềm oặt của cô trước khi tiếp tục tưới quanh phòng.

“Genz có chút kinh nghiệm với việc giám định kỹ thuật hình sự. Khi họ tới đây, sẽ chẳng còn dấu vết gì của anh ta. Genz được tạo ra chỉ vì một mục đích, và đến lúc họ phát hiện ra mục đích đó là gì thì đã quá trễ mất rồi.”

“Genz, hãy nghe tôi nói này…”

“Không, bỏ qua bước này đi. Rõ ràng mày đã may mắn phát hiện chuyện gì đã từng xảy ra ở đây hồi đó, nhưng đừng có nói với tao rằng mày thương xót tao, rằng tao sẽ được giảm nhẹ hình phạt nếu nộp mình và tất cả những điều vớ vẩn tương tự.”

“Tôi không thương xót anh. Có lẽ anh là một kẻ tâm thần bẩm sinh. Tôi chỉ tiếc vì anh đã thoát ra khỏi căn hầm đó.”

Genz nhìn anh. Hắn nở một nụ cười mỉm, và Hess bất ngờ lãnh cú đá thứ ba vào mặt.

“Đáng lẽ tao phải xóa sổ mày từ lâu mới đúng. Nhất là lúc mày đứng quay lưng lại với tao, trố mắt nhìn con điếm Kvium ở khu nhà vườn.”

Hess lại nhổ máu ra, đảo lưỡi quanh miệng để thăm dò. Anh cảm nhận được vị tanh, và mấy cái răng ở hàm trên bị lung lay. Tên sát nhân này đã ở trong bóng tối của khu nhà vườn, và Hess thậm chí chưa từng nghĩ đến điều đó.

“Thành thật mà nói, tao cứ tưởng mày không quan tâm đến vụ án. Họ nói mày là một thằng khốn thất bại, tự cao tự đại với sự nghiệp bị tuột dốc ở Europol, nhưng rồi mày đột nhiên xuất hiện ở chỗ tao, đòi phân thây con lợn hoặc muốn nói chuyện về Linus Bekker, thế là tao nhận ra tao không chỉ phải trông chừng Thulin. Tiện đây, tao đã nhìn thấy mày chơi trò gia đình hạnh phúc với nó trước khi tới Urbanplan. Tao cá là mày đã phải lòng con điếm đó rồi, đúng không?”

“Cô ấy đâu?”

“Chà, chắc chắn mày không phải là người đầu tiên đâu. Tao đã thấy vài vị khách đến căn hộ của nó, và tao e rằng mày không phải là gu của nó. Nhưng đừng lo, tao sẽ gửi lời chào của mày đến nó trước khi cắt cổ nó.”

Hess cảm thấy xăng tưới lên người mình khi Genz dốc cạn can xăng. Nó làm cay mắt anh và khiến những vết thương cả cũ lẫn mới trên đầu anh bị xót. Anh nín thở cho đến khi chỗ xăng đã được tưới hết. Anh lắc lắc đầu để những giọt xăng bắn đi, và khi anh mở mắt ra, Genz đã cởi bộ quần áo bao ngoài và ném đống màu trắng đó cùng cái khẩu trang và bao tóc xuống sàn. Hắn đang đứng trước một cánh cửa thép màu trắng ở cuối phòng, có lẽ là cánh cửa dẫn đến cái cầu thang bê tông và căn bếp. Trong tay hắn có một con búp bê người hạt dẻ, và khi nhìn vào mắt Hess, hắn quẹt đầu của que diêm ở vị trí chân của con búp bê vào một hộp diêm. Nó tóe lửa. Khi ngọn lửa đủ lớn, hắn ném con búp bê vào chất lỏng dưới sàn và đóng cửa lại sau lưng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.