Lúc liên lạc được với Nylander, Hess đã đến chặng cuối cùng trên con đường cao tốc hướng về phía Copenhagen. Anh đã cố gọi điện vài lần, nhưng đến lúc này lão ngốc ấy mới bắt máy, và ông ta rõ ràng không có tâm trạng để nói chuyện.
“Anh muốn gì? Tôi đang bận!”
“Ông đã tìm thấy họ chưa?”
Phòng giám định trống không. Không có dấu vết gì của Genz, ngoại trừ cái dấu ấn mà anh ta đã để lại để chào đón những người đang săn đuổi mình. Ban đầu, nhân viên của anh ta tưởng anh ta đang dự một cuộc hội thảo ở Jutland, nhưng khi họ gọi đến đó để hỏi thì hóa ra Genz không hề xuất hiện ở nơi ấy.
“Nhà anh ta thì sao?”
“Chúng tôi đang ở đó đây. Một căn penthouse rộng rãi trong một tòa chung cư mới xây ở Nordhavn. Nhưng nó trống trơn, theo đúng nghĩa đen: không có đồ đạc, chẳng còn sót lại thứ gì. Tôi cho rằng ngay cả dấu vân tay cũng không có.”
Hess không thể nhìn xa quá hai mươi thước về đằng trước trên con đường cao tốc, nhưng anh vẫn nhấn chân ga mạnh hơn một chút.
“Nhưng ông đã tìm được Rosa Hartung, đúng không? Toàn bộ chuyện này liên quan đến bà ấy, và nếu Genz…”
“Chúng tôi chẳng tìm được gì cả. Dường như chẳng ai biết bà ấy đang ở đâu, điện thoại của bà ấy thì tắt máy, vì thế chúng tôi không thể lần theo tín hiệu của nó. Chồng bà ấy cũng không biết gì, nhưng có vẻ cô giúp việc đã nhìn thấy bà ấy lái xe đi sau khi bà ấy tìm thấy một vật trang trí làm từ những con búp bê người hạt dẻ ngoài cửa sau.”
“Vật trang trí kiểu gì?”
“Tôi chưa nhìn thấy nó.”
“Có thể lần ra dấu vết của Genz không? Điện thoại hoặc xe của anh ta…”
“Không. Anh ta để lại điện thoại ở văn phòng, và chẳng có thiết bị theo dõi nào cài vào những chiếc xe của Viện Kỹ thuật hình sự cả. Anh còn bất cứ gợi ý nào hữu ích nữa không?”
“Còn máy tính trong phòng giám định của anh ta thì sao? Hãy nhờ Thulin bẻ mật khẩu để chúng ta có thể xem trong đó có gì.”
“Có một đội đang cố truy cập vào nó rồi.”
“Gọi Thulin đi! Cô ấy sẽ giải quyết được việc đó trong vòng…”
“Thulin biến mất rồi.”
Những lời nói của Nylander có vẻ gì đó đáng ngại. Hess nghe thấy ông ta và những người khác đang đi xuống một cái cầu thang vang vọng và anh đoán cuộc lục soát căn hộ trống trơn của Genz đã kết thúc.
“Ý ông là gì?”
“Dường như lúc nãy cô ta đã đến tìm Genz ở Viện Kỹ thuật hình sự và gặp được anh ta. Một giám định viên trong ga ra nói đã thấy họ đi xuống cầu thang đằng sau, chui vào trong xe của Genz và lái đi từ mấy tiếng đồng hồ trước rồi. Đó là tất cả những gì tôi biết.”
“Mấy tiếng đồng hồ trước ư? Vậy chắc là ông đã thử gọi điện cho cô ấy rồi phải không?”
“Không nghe máy. Tôi vừa nghe nói điện thoại của cô ta đã được tìm thấy trong một thùng rác bên ngoài Viện Kỹ thuật hình sự.”
Hess nhấn phanh, đánh lái về phía chỗ dừng xe khẩn cấp bên lề đường cao tốc phủ đầy tuyết. Một vài chiếc xe bấm còi với anh, và anh tránh được một chiếc xe tải ở làn đường bên trong ngay trong gang tấc trước khi tới được chỗ dừng xe khẩn cấp và đỗ lại.
“Genz chẳng cần cô ấy làm gì cả. Có thể anh ta đã thả cô ấy xuống đâu đó. Có lẽ cô ấy đang ở nhà, hoặc ở chỗ..”
“Hess, chúng tôi đã kiểm tra. Thulin đang mất tích. Anh còn gợi ý gì hữu ích nữa không? Anh còn biết anh ta có thể đang ở đâu không?”
Hess lắng nghe câu hỏi đó. Đám xe cộ vẫn đang ồn ào lướt qua. Anh cố ép mình thoát ra khỏi trạng thái tê liệt, nhưng thứ duy nhất chuyển động là những chiếc cần gạt trên kính chắn gió đang lướt qua lướt lại.
“Hess!”
“Không. Tôi không biết.”
Hess nghe thấy tiếng của xe đóng lại, và đường dây bị ngắt kết nối. Vài giây sau, anh mới hạ điện thoại xuống khỏi tai. Những chiếc xe lội tuyết đi ngang qua anh, và mấy thanh cần gạt trên kính chắn gió vẫn liên tục kẽo kẹt gạt qua gạt lại.
Đáng lẽ anh phải gọi cho cô. Đáng lẽ anh phải gọi cho cô từ lúc ở sân bay, ngay giây phút anh nhận ra có điều gì đó không ổn. Nếu anh gọi điện từ lúc ấy, bây giờ cô đã mải miết nghiền ngẫm những bức ảnh hiện trường vụ án mà Bekker ưa thích rồi, và cô sẽ không bao giờ đi gặp Genz. Nhưng anh đã không gọi, và những cảm xúc nghẹn ứ trong cổ họng nói cho anh biết rằng lý do cho điều đó nhiều hơn những gì mà anh muốn thừa nhận.
Hess cố gắng suy nghĩ một cách sáng suốt. Có thể vẫn chưa quá muộn. Anh không biết tại sao Thulin lại đến gặp Genz, nhưng nếu cô tự nguyện chui vào trong một chiếc xe cùng với anh ta thì hẳn là vì cô chưa biết con người thật của anh ta là ai. Do đó, Genz không có lý do gì để làm hại cô, cũng sẽ chẳng có hứng dành thời gian ở bên cô. Trừ phi Thulin đã phát hiện ra điều gì đó, và đã tìm đến Genz như một trợ thủ đắc lực mà cô có thể nói chuyện cùng.
Ý nghĩ ấy thật đáng sợ. Nhưng Thulin cùng lắm chỉ là một chướng ngại vật trên đường đối với Genz, và anh ta sẽ không chuyển sự tập trung sang cô. Đây là chuyện liên quan đến Rosa Hartung, ngay từ đầu nó đã liên quan đến Rosa. Rosa Hartung và quá khứ.
Đột nhiên Hess biết mình phải làm gì. Đó chỉ là một sự hú họa, có lẽ là một quyết định theo cảm tính hơn là một suy nghĩ dựa trên lý trí, nhưng những khả năng khác cũng quá ư là không chắc chắn hoặc đã được Nylander và các thanh tra ở Copenhagen thực hiện. Anh ngoảnh lại đằng sau và nhìn chằm chằm vào những ánh đèn pha trong sương mù của dãy xe cộ đang đi ngang qua, làm bùn tuyết đen sì bắn lên tung tóe. Khi có một khoảng trống trong vài giây ngắn ngủi, ít nhất cũng đủ để đoàn xe tiếp theo không có cơ hội cản đường anh, anh nhận chân ga xuống sát sàn và đánh lái băng ngang qua đường cao tốc, nhắm đến một khoảng trống ở dải phân cách cứng. Các bánh xe xoay tròn, và trong một thoáng, anh nghĩ chiếc xe sẽ quay tít mù như một con ky bị mắc kẹt trong trò bowling. Nhưng rồi bánh xe bám được vào mặt đường nhựa trộn đá dăm, và anh băng qua dải phân cách mềm của chiều đường ngược lại. Anh thậm chí còn không nhìn những chiếc xe khác, anh chỉ đơn giản nhấn còi và chen vào giữa hai chiếc xe van, và chỉ đi thẳng lại được khi chuyển sang làn đường dành cho xe đi chậm.
Hess lái xe ngược lại con đường anh vừa đi. Vài giây sau, đồng hồ đo tốc độ chỉ con số 140 kilomet một giờ, và cả làn đường bên ngoài là dành cho anh.