Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 625 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 110

❊ ❊ ❊

Ba chiếc xe cảnh sát hú còi inh ỏi dẹp đường. Nylander đang ngồi trong đoàn xe đằng sau chúng và trên suốt chặng đường ra khỏi trung tâm thành phố, ông ta đã vắt óc suy nghĩ để tìm thêm một bằng chứng nữa ngoài thứ mà Hess đã chuyển tiếp cho ông ta qua điện thoại. Ông ta soi đi soi lại bức ảnh lớp học mà Hess đã gửi cho ông ta, và mặc dù nhận ra khuôn mặt trẻ thơ đứng ở ngoài cùng bên trái, ông ta vẫn không thể tin nổi.

Ngay trước khi họ đến nơi, còi hụ đã được tắt để tránh đánh động nghi phạm, và khi những chiếc xe cảnh sát đỗ lại bên ngoài tòa nhà của Viện Kỹ thuật hình sự, họ chia nhau ra như đã thỏa thuận. Trong vòng bốn mươi lăm giây, nơi này đã bị bao vây, và khi những người tò mò đầu tiên bắt đầu quan sát từ những ô cửa sổ trong tòa nhà giống như hình lập phương này, Nylander lội tuyết về phía cửa chính, nơi dường như chẳng có gì bất thường. Khu vực tiếp tân đang mở nhạc nền nhẹ nhàng và mọi người đang trao đổi với đồng nghiệp về các kế hoạch trong dịp cuối tuần bên giỏ hoa quả trên bàn làm việc. Khi nhân viên lễ tân thân thiện, xức nước hoa hương chanh nói với họ rằng Genz đang dự một cuộc họp được sắp xếp vội trong phòng giám định của anh ta, Nylander bắt đầu thầm rủa mình vì đã nghe theo lời Hess và kéo quân đến đây.

Lờ đi đôi giày bao ngoài bằng nylon màu xanh dương mà nhân viên lễ tân mời họ đi vào vì giày họ đã ướt sũng tuyết cùng ánh mắt tò mò của các giám định viên kỹ thuật hình sự mặc áo khoác trắng ở phòng làm việc lắp vách kính, Nylander và ba thanh tra khác sải bước về phía phòng giám định của Genz, nơi ông ta đã ghé qua quá thường xuyên mỗi khi muốn xác nhận rằng bằng chứng thu được đúng như mô tả trong các bản báo cáo hoặc những cuộc trò chuyện qua điện thoại.

Nhưng phòng giám định vắng tanh. Văn phòng riêng của Genz nằm liền kề với nó cũng vậy. Tuy nhiên, hiện trạng của cả hai căn phòng đều bình thường, mang lại cho người ta cảm giác yên tâm: mọi thứ đều gọn gàng, ngăn nắp, và trước mặt màn hình lớn có một cái cốc nhựa đựng vài giọt cà phê cuối cùng đang đứng yên bình.

Nhân viên lễ tân, vốn đi theo họ vào phòng giám định, không hề tỏ vẻ bối rối khi thấy sếp của mình vắng mặt. Cô ta nói cô ta sẽ đi tìm Genz. Ngay khi cô ta rời đi, Nylander bắt đầu tính toán xem làm thế nào để khiến cho cuộc đời và sự nghiệp của Hess trắc trở hơn nữa, để trả đũa cho cái sai lầm mà ông ta đã bị đẩy vào này. Khi Genz đến, anh ta sẽ giải thích với Nylander. Anh ta thậm chí có thể cười và chỉ ra rằng người trong ảnh không phải là anh ta. Anh ta có thể phủ nhận rằng mình chưa bao giờ mang cái tên Toke Bering, rằng anh ta chẳng hề dành bao nhiêu năm trong cuộc đời để chuẩn bị cho kế hoạch trả thù, rằng đương nhiên anh ta không mang cái danh tên sát nhân tâm thần mà Hess đã gán cho anh ta.

Nhưng rồi Nylander nhìn thấy nó. Đứng trong phòng giám định, đôi mắt ông ta quét khắp phòng, liếc vào trong văn phòng riêng của Genz và các đồ vật trên bàn làm việc của anh ta, những thứ mà ông ta đã không để ý lúc nhòm vào đó lần đầu. Thẻ căn cước, chìa khóa, điện thoại dùng cho công việc và thẻ ra vào cơ quan của anh ta được bày gọn gàng trên bề mặt trống trải, như thể chúng đã bị vứt bỏ, không bao giờ còn được sử dụng nữa. Nhưng đó không phải là thứ khiến ông ta kinh hãi. Thứ khiến ông ta kinh hãi chính là con búp bê người hạt dẻ nhỏ bé ngây thơ ngự trên hộp diêm bên cạnh chúng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.