Mùa thu năm 1987
Hai bàn tay cậu bé thật là bẩn, các móng tay cáu đầy bùn đất. Cậu đang vụng về dùng cái dùi để cố gắng chọc một cái lỗ trên hạt dẻ, nhưng Rosa phải chỉ cho cậu cách làm. Ta không chọc, mà ta xoáy nó. Ta xoáy cái dùi cho đến khi nó xuyên vào thịt của hạt dẻ. Đầu tiên, ta tạo cái lỗ ở cả hai hạt dẻ để làm cổ, rồi ta xoáy mạnh nửa que diêm vào một trong hai hạt trước khi cắm hạt dẻ còn lại lên trên. Sau đó, ta lại dùng dùi tạo những cái lỗ để làm tay và chân, những cái lỗ phải thật sâu để những que diêm bám thật chắc.
Cô bé là người làm được trước. Như thể những ngón tay của cậu bé quá thô vụng, hết lần này đến lần khác, những hạt dẻ cứ rời khỏi tay cậu và rớt xuống thảm cỏ ướt đẫm, thế là Rosa phải nhặt chúng lên giúp cậu để cậu thử lại lần nữa. Rosa và cô bé cười cậu. Nhưng không phải để chế nhạo, và cậu bé cũng không nghĩ như thế. Chà, có lẽ cậu đã nghĩ như vậy vào lúc đầu, trong vài lần đầu tiên, khi họ chui vào trong bụi cây thấp phía dưới cái cây cao để nhặt hạt dẻ cùng bố mẹ. Sau đó, họ ngồi ở vườn sau, như họ đang ngồi bây giờ, trên những bậc thềm của ngôi nhà mô hình cũ, giữa những chiếc lá đỏ và vàng, và Rosa cười trước sự vụng về của cậu với những hạt dẻ. Ban đầu, cậu bé đã tỏ ra sợ hãi, và em gái cậu cũng vậy, nhưng rồi Rosa đã giúp cả hai bọn họ, và họ đã hiểu tiếng cười của cô chẳng có ý gì cả.
“Người Hạt Dẻ, xin mời vào, Người Hạt Dẻ, xin mời vào…”
Rosa vừa hát vừa dạy cậu bé cách làm cho đến khi cuối cùng con búp bê người hạt dẻ của cậu cũng hoàn thiện, có thể được đặt lên tấm ván gỗ cùng với những con búp bê hạt dẻ khác mà họ đã làm. Cô nói với cặp song sinh rằng càng làm được nhiều búp bê hạt dẻ thì họ càng kiếm được nhiều tiền khi bán chúng ở quầy hàng ven đường. Rosa chưa bao giờ có anh chị em, và mặc dù cô biết cặp song sinh sẽ không ở đây mãi mãi, thậm chí có khi họ còn không ở đến Giáng sinh, nhưng cô không muốn nghĩ về điều đó chút nào. Thật là tuyệt khi nhìn thấy họ mỗi khi cô thức dậy.
Sáng sớm một ngày Chủ nhật hoặc thứ Bảy gì đó, khi không phải đến trường, cô có thể lẻn vào phòng dành cho khách ở phía bên kia phòng ngủ của bố mẹ, và ngay cả khi cô đánh thức cặp song sinh, họ cũng không tức giận. Họ dụi mắt và đợi xem cô định rủ họ làm gì. Họ chăm chú nghe những trò chơi mà Rosa miêu tả, và cô chẳng bận lòng về chuyện cặp song sinh ít nói và chẳng có bất cứ gợi ý nào của riêng mình. Cô luôn háo hức muốn nói với họ về những điều mình vừa nghĩ ra, như thể trí tưởng tượng của cô căng đầy những ý tưởng và sáng kiến thú vị khi cô có một khán giả khác ngoài bố và mẹ, vì bố mẹ thường chỉ nói “ồ” và “chà” hoặc “Bố mẹ thấy rồi”.
“Rosa, con có thể vào đây một lát không?”
“Bây giờ thì không được đâu, mẹ, tụi con đang chơi mà.”
“Rosa, vào đây nào. Sẽ không lâu đâu.”
Rosa băng qua thảm cỏ, chạy ngang qua vườn rau, nơi cái thuổng của bố cô đang nằm giữa luống khoai tây và những bụi lý chua lông.
“Có chuyện gì thế ạ?”
Cô bồn chồn sốt ruột đứng bên cửa phòng chứa dụng cụ, nhưng mẹ cô nói cô phải cởi đôi ủng đi mưa và vào hẳn bên trong. Rosa ngạc nhiên khi thấy cả mẹ và bố đang đứng trong phòng chứa dụng cụ, đợi cô với một nụ cười lạ lùng, và cô nhận ra có lẽ bố mẹ đã quan sát ba đứa cô chơi trong vườn được một lúc rồi.
“Con có thích chơi với Toke và Astrid không?”
“Có ạ. Có chuyện gì thế mẹ? Bọn con đang bận.”
Cô khó chịu vì phải mặc áo mưa đứng trong phòng chứa dụng cụ khi mà cặp song sinh đang đợi cô bên ngôi nhà mô hình. Nếu làm xong những con búp bê hạt dẻ trong sáng nay, họ có thể đi lấy những cái thùng đựng hoa quả trong ga ra và làm thành một quầy hàng trước bữa trưa, vì thế họ không được lãng phí thời gian.
“Bố mẹ đã quyết định sẽ giữ lại Toke và Astrid, vì thế hai bạn ấy có thể lại đây mãi mãi. Con nghĩ thế nào?”
Chiếc máy giặt đằng sau bố cô bắt đầu khởi động với một tiếng ro ro, và hai người lớn đang nhìn cô chăm chú.
“Hai bạn ấy đã có một khoảng thời gian khó khăn. Hai bạn ấy cần một mái ấm tử tế, vì vậy bố con và mẹ nghĩ rằng hai bạn ấy nên ở đây với chúng ta. Nếu con cũng nghĩ giống bố mẹ. Ý con thế nào?”
Câu hỏi ấy khiến Rosa bất ngờ. Cô không biết mình nghĩ gì. Cô cứ tưởng bố mẹ sẽ hỏi liệu ba đứa cô có muốn ăn bánh mì lúa mạch đen không Hoặc một ít nước ép hay bánh quy Marie. Nhưng họ không hỏi như vậy. Vì thế cô đưa ra câu trả lời mà hai khuôn mặt tươi cười ấy đang mong muốn.
“Vâng, được ạ.”
Ngay phút tiếp theo, bố mẹ cô đã đi vào khu vườn ướt sũng, mẹ cô đi ủng còn bố cô thì đi dép xỏ ngón. Cô nhận thấy họ đang rất vui. Họ không mặc áo khoác, thậm chí không cả mặc áo len, nhưng vẫn đi thẳng tới chỗ ngôi nhà mô hình nơi cặp song sinh đang ngồi trên bậc thềm, vẫn đang cặm cụi làm búp bê hạt dẻ. Rosa vẫn đứng bên cửa phòng chứa dụng cụ, nơi bố mẹ đã gọi cô vào lúc nãy. Cô không thể nghe thấy họ nói gì, nhưng bố mẹ cô ngồi xuống bên cạnh cặp song sinh và nói chuyện với hai anh em. Rosa có thể nhìn thấy khuôn mặt của cặp song sinh. Đột nhiên cô em gái ôm chầm lấy bố. Rồi cậu anh trai bắt đầu khóc. Cậu cứ ngồi đó và khóc. Mẹ choàng tay quanh người cậu để dỗ dành, rồi bố mẹ quay mặt vào nhau, mỉm cười theo một cách mà Rosa nhớ là trước đây mình chưa từng nhìn thấy. Bầu trời như mở toang ra. Mưa rơi như trút, và khi Rosa vẫn đứng ngưỡng cửa, mấy người kia hối hả chạy tới trú dưới mái hiên nhỏ xíu và cười vui vẻ.
“Chúng tôi hoàn toàn hiểu được quyết định của anh chị. Chúng đâu rồi?”
“Trong phòng dành cho khách. Tôi sẽ đi gọi chúng đến.”
“Con gái của anh chị thế nào?”
“Không tệ lắm trong hoàn cảnh này.”
Rosa đang ngồi ở cái bàn trong bếp, nhưng cô có thể nghe thấy rõ ràng những giọng nói ngoài tiền sảnh. Mẹ đi ngang qua cánh cửa hơi hé mở, hướng về phía phòng dành cho khách, trong khi bố vẫn ở tiền sảnh với người đàn ông và người phụ nữ kia. Rosa đã quan sát họ qua ô cửa sổ phòng bếp từ lúc họ bước xuống chiếc xe màu trắng đỗ ở con đường bên ngoài. Những giọng nói trong tiền sảnh trở nên khẽ hơn, biến thành tiếng thì thầm khiến Rosa không thể nghe ra. Suốt tuần vừa rồi cô đã phải nghe quá nhiều tiếng thì thầm. Rosa muốn cảnh này kết thúc sớm. Nó bắt đầu ngay sau khi cô kể một câu chuyện cho bố mẹ nghe. Cô không biết từ đâu mà mình nghĩ ra được câu chuyện ấy, chà, có lẽ là từ nhà trẻ, dạo nọ. Cô vẫn nhớ những người lớn đã phản ứng thế nào khi một cô bé tên là Berit kể với họ chuyện xảy ra trong phòng chơi của trẻ em. Cô bé ấy đang chơi với những cậu bé khác thì một cậu bé đòi xem “phần đằng trước” của cô. Cậu ta thậm chí còn đề nghị sẽ cho cô bé năm mươi [1] để xem nó. Thế là Berit cho cậu ta xem, rồi cô bé hỏi liệu những cậu bé khác có muốn xem nó không. Rất nhiều cậu bé nói có, thế là Berit kiếm được rất nhiều tiền từ những cậu bé ấy. Họ cũng có thể đụng chạm vào nó nếu trả thêm 25 øre nữa.
Đương nhiên là những người lớn đã sợ hãi. Sau ngày hôm đó, có rất nhiều tiếng thì thầm, bao gồm cả tiếng thì thầm của các bậc cha mẹ trong phòng để áo khoác, và không lâu sau đó, nhà trẻ đã đặt ra hàng tấn quy tắc mới không hề thú vị chút nào. Rosa đã gần như quên bẵng toàn bộ sự kiện ấy. Nhưng vào một buổi tối, sau khi bố mẹ đã dành cả ngày để mua và đóng hai cái giường mới, đồng thời sơn lại phòng dành cho khách, một câu chuyện dựa theo sự kiện ấy đã nảy ra trong đầu cô một cách rất tự nhiên, không cần phải suy nghĩ đến lần thứ hai.
Qua khe cửa, cô nhìn thấy hai thân hình bé nhỏ đi ngang qua, đầu cúi xuống. Cô nghe thấy tiếng bàn chân họ trên bậc thềm bên ngoài cửa chính, nơi bố cô đã đặt sẵn những túi đồ của họ. Ở hành lang, cô nghe thấy mẹ hỏi người phụ nữ kia bọn trẻ sẽ được đưa đi đâu.
“Chúng tôi vẫn chưa tìm được chỗ mới, nhưng hy vọng sẽ không lâu lắm.”
Những người lớn chào tạm biệt nhau, và Rosa đi về phòng mình. Cô không muốn nhìn thấy cặp song sinh, bởi vì bụng cô đang đau. Như thể có một nút thắt ở bên trong vậy. Nhưng bây giờ cô không thể rút lại câu chuyện ấy được nữa, bởi vì cô đã nói những điều đó, mà nói dối về một chuyện như thế vốn là điều không tốt. Cô phải giữ kín bí mật này và không bao giờ hé môi với bất cứ ai. Tuy nhiên, cô cảm thấy trong lòng mình như sắp nổ tung khi nhìn thấy món quà mà cặp song sinh để lại trên giường của cô. Năm con búp bê hạt dẻ kết thành một vòng tròn, như thể chúng đang cầm tay nhau. Chúng được nối với nhau bằng dây thép, và hai trong số năm con búp bê ấy to hơn những con còn lại, như thể đó là bố mẹ và ba đứa con.
“Được rồi, Rosa, chúng đã đi rồi…”
Rosa chạy vụt qua bố và mẹ. Cô nghe thấy họ gọi với theo cô trong nỗi kinh ngạc khi cô chạy qua cửa chính. Chiếc xe màu trắng vừa mới rời khỏi lề đường và đang tăng tốc hướng về phía khúc quanh. Rosa chạy hết tốc lực, chân chỉ đi đôi tất, cho đến khi chiếc xe khuất dạng. Thứ cuối cùng mà cô nhìn thấy là đôi mắt sẫm màu của cậu bé đang nhìn cô chằm chằm qua cửa sổ hậu của xe.
❀ ❀ ❀
[1] Đồng tiền xu của Đan Mạch, 1 øre = 1/100 krone.