Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 625 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 121

❊ ❊ ❊

Từ lâu Hess đã dửng dưng khi nghĩ về cái chết. Không phải vì anh căm ghét cuộc sống, mà vì sự tồn tại trên đời này thật đau đớn. Anh đã không tìm kiếm sự giúp đỡ, cũng không tới chỗ một vài người bạn ít ỏi của mình để được an ủi. Anh cũng không nghe theo những lời khuyên mà người ta dành cho mình. Thay vào đó, anh trốn chạy. Anh đã chạy nhanh hết tốc lực, với bóng tối đuổi theo đằng sau, và thi thoảng anh đã thoát được nó. Anh đã náu mình trong những chỗ trú ẩn nho nhỏ ở những góc xa lạ tại châu Âu, nơi tâm trí anh bị khuất phục trước những ấn tượng mới và những thử thách mới. Nhưng bóng tối luôn quay trở lại, cùng với những ký ức và những khuôn mặt người chết mà anh đã dần dần tích lũy. Anh chẳng có ai ở bên, anh chẳng là ai cả, và anh chẳng mắc nợ gì những người sống, vì thế nếu cái chết có đến thì cũng chẳng phải là điều đáng sợ đối với anh.

Anh đã từng có cảm giác như vậy, nhưng cảm xúc của anh lúc này, khi bị kẹt dưới tầng hầm, lại không phải thế.

Lúc cánh cửa tầng hầm đóng sầm lại sau lưng Genz và ngọn lửa bắt đầu lan đi, anh lập tức trườn tới chỗ cái dụng cụ lấm đầy máu me mà anh đã nhìn thấy nằm trên sàn đằng sau Rosa Hartung. Quá dễ để đoán ra nó đã được dùng để làm gì, và chỉ trong một giây, anh đã cắt được những sợi dây thít cáp ở hai cổ tay mình bằng cái lưỡi kim cương của nó. Anh cũng dùng nó để cắt dây trói ở chân, và lúc ngọn lửa lan ra đến nửa phòng giờ đang tiến về phía Rosa, anh đã nhặt lên điện thoại di động cùng súng của mình và lảo đảo đứng dậy. Những luồng khói đen đã cuồn cuộn bốc lên đến tận trần, và vừa canh chừng những ngọn lửa đang xâm lấn, anh vừa tháo từng miếng đai da với tốc độ nhanh hết mức có thể. Ngay khi ngọn lửa vọt từ dưới sàn lên cái bàn thép, anh đã nhấc được cơ thể mềm oặt của Rosa lên và bế cô vào trong một góc nơi Genz không tưới xăng lên.

Nhưng đó chỉ là sự trì hoãn ngắn ngủi. Ngọn lửa đã ngoạm lấy những tấm ván ốp tường và chẳng mấy chốc sẽ lan lên trần, trong khi cả anh và Hartung đều ướt đẫm xăng. Chỉ còn vài giây nữa thôi là lửa sẽ lan đến góc của họ, hoặc nhiệt độ trong phòng sẽ cao đến mức cả hai người họ sẽ cùng bốc cháy. Lối ra duy nhất là cánh cửa mà Genz đã đi qua lúc này, nhưng Hess không thể mở được nó, tay cầm của nó nóng đến mức khiến cho chiếc áo khoác mà Hess đã cởi ra để lót tay bùng cháy. Thảm khói đen sì gần trần hầm đang càng lúc càng dày lên, nhưng rồi anh để ý thấy những cuộn khói nhỏ đang bị hút về phía một khe nối giữa những tấm ván ốp trên bức tường đối diện. Chộp lấy cái cưa, anh ấn lưỡi của nó vào khe nối đó và dùng nó như một cái xà beng. Ngay lần thử đầu tiên anh đã phá vỡ được một góc của tấm ván, do đó anh có thể luồn những ngón tay qua và kéo giật nó cho đến khi nó rời ra.

Hóa ra chỗ đó là một ô cửa sổ của tầng hầm với hai chấn song sắt, và trong bóng tối bên ngoài, anh có thể nhìn thấy ánh đèn hậu của một chiếc xe quét ngang qua sân. Anh tuyệt vọng kéo giật những chấn song và khi chiếc xe biến mất trong bóng tối mịt mùng, trong đầu Hess hiện lên ý nghĩ rằng hôm nay sẽ là ngày anh từ giã cõi đời. Anh quay về phía những ngọn lửa và Rosa Hartung, người đang nằm dưới chân anh, và chính chỗ bị cụt ở cuối cánh tay cô khiến anh nảy ra một ý tưởng. Anh chộp lấy cái cưa, xoay người lại về phía ô cửa sổ, và ý nghĩ đầu tiên của anh là thật may mắn khi các chấn song trông không dày hơn những cái xương mà cái cưa đã từng được dùng để cắt. Lưỡi cưa dễ dàng cắt đứt một đầu của chấn song thứ nhất như con dao cắt vào một cục bơ, và sau ba lần cưa nữa, các chấn song đã biến mất. Hess tháo móc của cánh cửa sổ và đẩy nó mở ra.

Lưng anh đang bỏng rát, và anh nhấc Hartung lên bậu cửa sổ, rồi đu mình lên và bò qua người cô. Khi anh lăn người qua ô cửa sổ, kéo cô theo với mình, anh cảm thấy những ngọn lửa đã bám vào cổ và quần áo anh, thế rồi anh thấy lưng mình chạm vào lớp tuyết ướt bên ngoài cửa sổ.

Anh đứng dậy, ho sặc sụa và bắt đầu kéo Rosa Hartung ngang qua sân. Cơ thể anh nóng đến mức như đang bốc cháy, và anh muốn nằm lăn ra tuyết để làm cơ thể dịu mát trong lúc ho cho hết cơn. Nhưng khi đi cách ngôi nhà cháy chừng hai mươi mét, anh tựa người Hartung vào một bức tường đá. Rồi anh bắt đầu chạy.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.