Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 610 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 115

❊ ❊ ❊

Rosa gọi tên con gái khắp các hành lang của ngôi nhà tối tăm, lạnh lẽo. Cô chạy lên cầu thang dẫn tới tầng hai và tìm kiếm mọi ngóc ngách, nhưng vẫn chẳng có kết quả gì. Trong ngôi nhà không có gì cả. Chẳng có bàn ghế giường tủ, chẳng có đồ đạc, chỉ có mùi véc ni và mùi gỗ mới át hết mọi thứ. Đây là một ngôi nhà trống không, mới được cải tạo lại, và có cảm giác như chưa từng có thứ gì ở bên trong. Trên đường xuống cầu thang, cô nghe thấy giọng hắn. Hắn đang ngân nga gì đó, một giai điệu thiếu nhi cũ, và khi cô nhận ra bài hát đó là gì, các mạch máu trong cô như đông cứng lại thành băng. Lúc cô đi qua ô cửa từ tiền sảnh vào phòng khách, hắn đang khom người, quay lưng về phía cô, chọc que cời lửa vào đống gỗ đang cháy âm ỉ trong lò. Cây rìu đang nằm trong cái xô màu xanh dương bên cạnh hắn, và với một động tác nhanh nhẹn, cô chộp lấy nó. Nhưng hắn không động đậy. Hắn vẫn đang khom người khi ngước lên nhìn cô, và hai bàn tay cô bắt đầu run rẩy, nhưng cô cố gắng giữ chặt cán rìu để có thể sẵn sàng sử dụng nó.

“Hãy nói cho tôi biết anh đã làm gì…”

Hắn đóng cửa lò lại và cẩn thận cài móc khóa.

“Con bé hiện đang ở một nơi tốt đẹp. Chẳng phải người ta vẫn thường nói vậy sao?”

“Tôi hỏi anh đã làm gì con bé!”

“Dù sao đi nữa, đó là những gì người ta nói với tôi mỗi lần tôi hỏi về em gái mình. Quả là có chút trớ trêu. Đầu tiên, người ta nhốt cặp song sinh trong một tầng hầm và để cho ông chồng làm bất cứ điều gì ông ta muốn, trong khi bà vợ quay phim toàn bộ mọi chuyện. Sau đó, người ta chia tách cặp song sinh suốt nhiều năm trời mà không cho họ liên lạc lấy một lần bởi vì người ta nghĩ điều đó là tốt nhất với họ…”

Rosa không biết phải nói gì, nhưng khi hắn đứng thẳng dậy, cô siết chặt cây rìu hơn.

“Nhưng một nơi nào đó tốt đẹp không tạo ra cảm giác yên tâm. Tôi nghĩ việc không biết gì chính là điều tồi tệ nhất. Cô có đồng ý không?”

Người đàn ông này bị điên rồi. Tất cả những ý tưởng nảy ra trong đầu Rosa trên đường đến đây đều không thể sử dụng được. Không có lý lẽ, chiến lược hay kế hoạch nào có thể sử dụng được trước đôi mắt chăm chú, điềm tĩnh kia. Thay vào đó, cô bước lại gần hơn một bước.

“Tôi không biết anh muốn gì. Và tôi không quan tâm. Anh sẽ phải nói cho tôi biết anh đã làm gì và Kristine đang ở đâu. Anh có nghe tôi nói không?”

“Nếu không thì sao? Hay là cô sẽ sử dụng thứ đó với tôi?”

Hắn hờ hững chỉ vào cây rìu, và cô cảm thấy những giọt nước mắt đang dâng lên. Hắn nói đúng. Cô sẽ không bao giờ sử dụng cái rìu này, bởi vì nếu làm thế, cô sẽ không bao giờ biết được chuyện gì đã xảy ra với Kristine và con bé đang ở đâu. Cho dù cô cố kìm nén, những giọt nước mắt bắt đầu ứa ra, và cô nhìn thấy một nụ cười phảng phất trên mặt hắn.

“Tại sao chúng ta không bỏ qua phần này nhỉ? Chúng ta đều rõ cô muốn biết điều gì, và tôi muốn nói cho cô nghe. Vấn đề duy nhất là cô muốn biết chừng nào.”

“Tôi sẽ làm bất cứ điều gì… Hãy nói cho tôi biết đi. Tại sao anh không thể nói cho tôi…”

Hắn thật nhanh nhẹn, cô chưa kịp phản ứng gì thì hắn đã áp sát cô, ấn thứ gì đó ướt và mềm vào mặt cô. Một mùi nồng nặc xộc vào hai lỗ mũi. Cô cố gắng vùng vẫy, nhưng hắn quá khỏe, và giọng nói của hắn thì thầm sát tai cô.

“Thế, giờ thì… thở đi. Mọi chuyện sẽ sớm kết thúc thôi.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.