Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 610 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 112

❊ ❊ ❊

“Hôm nay là một ngày tuyệt vời để đi vào trong rừng, nhưng theo những gì tôi thấy, quanh đây chẳng có gì ngoài những cây dẻ gai bình thường cả.”

Những lời nói của Genz càng khiến Thulin nhìn chăm chú hơn qua kính chắn gió và cửa sổ hai bên, nhưng có vẻ anh ta nói đúng. Có lẽ ngay cả khi không có tuyết cũng khó có thể nhận ra những cây dẻ, vậy mà bây giờ đảo Møn lại đang bị bao phủ trong màn tuyết trắng tinh, khiến cho việc đó càng trở nên bất khả thi.

Họ đang lái xe dọc theo một con đường nông thôn quanh co, chật hẹp, và Genz - người đang ngồi đằng sau vô lăng - liếc nhìn đồng hồ đeo tay.

“Chuyến đi này cũng đáng để thử đấy. Nhưng chúng ta hãy quay trở lại thôi. Tôi sẽ cho cô đi nhờ đến ga tàu hỏa ở Vordingborg, sau đó tôi sẽ tiếp tục lái xe tới Jutland. Được chứ?”

“Chắc chắn rồi…”

Thulin nhận ra chuyến đi này thật vô ích, và cô ngả người vào lưng ghế của mình.

“Xin lỗi vì đã làm lãng phí thời gian của anh.”

“Không sao đâu. Như cô nói đấy, dù sao thì tôi cũng đi lối này mà.”

Thulin cố gắng đáp lại nụ cười của Genz, mặc dù cô đang lạnh cóng và mệt mỏi.

Họ không mất nhiều thời gian để tìm ra chuyên gia đã giúp Viện Kỹ thuật hình sự xác định được chủng loại của hạt dẻ.

Ingrid Kalke, Giáo sư Thực vật học của khoa Khoa học tự nhiên, Đại học Copenhagen, vẫn còn rất trẻ, có lẽ chỉ chừng ba mươi lăm tuổi, nhưng người phụ nữ mảnh mai ấy đã nói chuyện với vẻ rất uyên bác.

Trao đổi với họ từ văn phòng của cô ta thông qua Skype, cô ta đã xác nhận rằng những hạt dẻ mà cô ta được nhờ xác định là một loại khác so với những hạt dẻ ngựa thường được tìm thấy ở Đan Mạch.

“Loại hạt dẻ làm ra những con búp bê ấy là loại ăn được. Thường thì khí hậu ở đất nước chúng ta quá lạnh đối với chúng, nhưng ta vẫn có thể tìm thấy vài cây ở xung quanh đây, gần Limfjord chẳng hạn. Cụ thể hơn, đây là một giống cây lai giữa cây dẻ châu Âu và cây dẻ Nhật Bản, được biết đến với cái tên castanea sativa x creata. Thoạt nhìn, chúng trông như hạt dẻ Marigoule, điều này vốn không có gì bất thường. Điều bất thường là những cây dẻ này có vẻ đã được lại với giống Bouche de Betizac. Hầu hết các chuyên gia tin rằng loại cây lai giữa chúng đã tuyệt chủng ở đất nước này, và lần cuối tôi nghe về chúng là vài năm trước, khi một vài cây ít ỏi cuối cùng bị giết chết bởi một loại nấm đặc biệt. Nhưng tôi đã nói với đơn vị của các anh chị toàn bộ điều này rồi mà nhỉ?”

Vị giáo sư trẻ đã giải thích điều này cho người trợ lý liên lạc với cô ta, và Thulin nhận thấy Genz im lặng khi cô ta nhắc đến điều đó. Rõ ràng Genz cảm thấy xấu hổ vì thông tin này đã không được truyền đạt tới cảnh sát từ trước.

Cuộc điều tra có thể đã kết thúc ở đó, nếu Thulin không hỏi một câu cuối cùng.

“Giống Marigoule-Betizac này được nhìn thấy lần cuối ở đâu tại Đan Mạch?”

Giáo sư Ingrid Kalke đã hỏi lại một đồng nghiệp cho chắc chắn, và hóa ra lần gần đây nhất những cây dẻ loại đó được nhìn thấy là ở một số nơi tại đảo Møn, nhưng cô ta nhắc lại lần nữa rằng giống cây ấy hiện nay đã tuyệt chủng. Cho dù là vậy, Thulin vẫn cẩn thận ghi lại những địa điểm khác nhau trên hòn đảo này trước khi chào tạm biệt Giáo sư; sau đó cô đã phải thuyết phục Genz mất một lúc, vì anh ta không hiểu lắm tầm quan trọng của phát hiện này.

Thulin đã giải thích rằng nếu những hạt dẻ có dấu vân tay của Kristine Hartung không phải là hạt dẻ ngựa, vậy thì chúng không thể được mua từ quầy hàng của cô bé, khiến cho nguồn gốc của chúng càng trở nên bí ẩn hơn lúc đầu. Dường như không còn cách gì hợp lý để giải thích Benedikte Skans và Asger Neergaard kiếm được chúng bằng cách nào, đặc biệt là những hạt dẻ có dấu vân tay của Kristine Hartung, và điều đó khiến cho cách giải thích của Nylander về vụ án trở nên không có sức thuyết phục. Mặt khác, Thulin vui mừng vì gần đây giống cây này chỉ được nhìn thấy ở rất ít nơi tại Đan Mạch, cụ thể là một vài địa điểm trên đảo Møn. Nếu giống cây này thực sự hiếm như chuyên gia đã khẳng định, những địa điểm đó có thể mở ra một lộ trình điều tra mới. Trong trường hợp may mắn nhất, chúng thậm chí có thể cung cấp một manh mối mới về hung thủ thực sự, hoặc về Kristine Hartung.

Vào lúc đó, Genz nhận ra Thulin tin rằng có thể những vụ án mạng vẫn chưa được giải quyết. Và Hess có thể đã đúng. Có thể ai đó đã đổ tội cho cặp đôi trẻ kia.

“Cô không tin vào kết quả của cuộc điều tra. Cô đang đùa đấy à?”

Ban đầu, Genz đã cười và từ chối chở cô tới đảo Møn để tìm kiếm những cây dẻ. Ngay cả khi cô cố thuyết phục anh ta rằng nó nằm trên đường đi của anh ta nếu anh ta đang định lái xe đến Jutland. Gần như là vậy. Nhưng anh ta đã lắc đầu, cho đến khi nhận ra dù thế nào cô cũng sẽ làm thế. Rồi anh ta đầu hàng, và cô cảm thấy biết ơn. Một phần là vì hôm đó cô không có xe riêng và một phần là vì cô có thể nhờ anh ta giúp xác định giống cây đó, nếu họ thực sự tìm thấy nó.

Thật không may, mọi sự không diễn ra như cô đã hy vọng. Genz đã đi khá nhanh, mặc dù tuyết rơi ngập đường, họ chỉ đi hết có một tiếng rưỡi, nhưng khi họ tới những địa điểm mà chuyên gia đã cung cấp, họ chẳng thấy gì ngoài những gốc cây cụt phủ đầy tuyết hoặc thấy rằng những cái cây từ lâu đã bị chặt để nhường chỗ cho những dự án nhà ở mới. Vì muốn thử một lần cuối cùng, Thulin đã bảo Genz rời khỏi con đường chính và quay trở lại phía cầu Zealand, lộ trình ấy đưa họ đi dọc theo một con đường nông thôn với một bên là cánh rừng và một bên là những cánh đồng. Tuy nhiên tuyết đã khiến cho cuộc tìm kiếm của họ càng lúc càng trở nên khó khăn hơn, và mặc dù Genz vẫn vui vẻ, nhưng dần dần họ cảm thấy rõ ràng rằng họ phải từ bỏ kế hoạch này.

Thulin nghĩ về con gái và Aksel. Bữa tiệc ở trường hẳn đã kết thúc từ lâu, và cô quyết định gọi điện để báo cho họ yên tâm rằng cô đang trên đường về nhà.

“Anh có nhìn thấy điện thoại của tôi đâu không?”

Cô lục trong túi áo khoác, nhưng dù có thọc sâu đến đâu, cô cũng không thể tìm thấy nó.

“Không. Nhưng tôi đã nghĩ ra một giả thuyết về việc làm thế nào mà những hạt dẻ hiếm hoi ở Møn vẫn có thể xuất hiện ở nhà Hartung. Gia đình họ có thể đã đến đảo Møn du lịch, ngắm các vách đá và nhặt ít hạt dẻ mang về nhà?”

“Vâng, có lẽ thế.”

Lần cuối cùng Thulin lấy điện thoại ra, cô đã đặt nó trên bàn làm việc trong phòng giám định của Genz, và cô bối rối vì đã bỏ quên nó. Thường thì cô chẳng bao giờ đãng trí như vậy. Cô đang định lục hết các túi một lần nữa thì mắt cô tình cờ nhìn thấy thứ gì đó bên vệ đường. Trong một thoáng, cô không chắc chắn, nhưng hình ảnh ấy vẫn còn đó, và rồi cô nhận ra thứ đã thu hút sự chú ý của cô là gì.

“Dừng lại! Dừng lại ở đây đi! Dừng lại!”

“Sao thế?”

“Cứ dừng lại đi! Dừng lại!”

Cuối cùng Genz cũng nhấn phanh, và chiếc xe trượt đi một đoạn trước khi dừng lại. Thulin mở toang cửa xe và bước ra không gian tĩnh mịch. Mới là giữa buổi chiều nhưng mặt trời đang lặn. Bên phải cô là những cánh đồng tuyết rộng mênh mông, trải dài đến tận chân trời, nơi tuyết và bầu trời dường như hòa vào làm một; còn bên trái cô là những cánh rừng tối sẫm, rậm rạp. Và ở đó, lùi vào một đoạn so với mép đường, sừng sững một cái cây khổng lồ. Nó cao hơn những cái cây khác. Thân của nó dày như một cái thùng tô nô, chiều cao của nó tầm hai mươi, có lẽ là hai mươi lăm mét, và những cành cây đồ sộ phủ đầy tuyết. Nó trông không thực sự giống một cây dẻ. Ngoài tuyết ra, nó hoàn toàn trơ trụi, nhưng Thulin tin chắc vào cảm nhận của mình. Cô lại gần cái cây, tuyết lạo xạo trong bầu không khí lạnh giá, và khi cô đi bên dưới những cành cây, nơi tuyết mỏng hơn, cô lập tức cảm nhận được những vật hình cầu nhỏ bé bên dưới bàn chân mình. Cô không đeo găng tay, vì thế cô dùng hai bàn tay trần để đào bới trong tuyết, nhặt những hạt dẻ rụng lên.

“Genz!”

Cô thấy bực mình khi Genz vẫn đứng bên chiếc xe và không phấn khích như cô. Cô phủi tuyết khỏi những hạt dẻ trong bàn tay trái của cô, và những vật hình cầu màu nâu sẫm lạnh giá ấy trông giống hệt những hạt dẻ có dấu vân tay của Kristine Hartung. Thulin cố gắng nhớ lại những đặc điểm nổi bật của chúng mà chuyên gia đã nhắc đến.

“Lại đây xem những hạt dẻ này nào. Có thể là chúng đấy!”

“Thulin, cho dù chúng là loại hạt dẻ đó thì cũng chẳng chứng minh được điều gì. Gia đình Hartung có thể đã đến đây ngắm các vách đá và lái xe dọc theo con đường này trên đường về nhà. Con gái họ có thể đã nhặt một ít hạt dẻ ở đây.”

Thulin không đáp lời. Cô đã không nhìn thấy cái cây này lúc họ lái xe đi qua nó lần đầu, nhưng bây giờ, khi đang đứng bên dưới nó, cô thấy rằng khu rừng này không rậm rạp như cô tưởng. Bên cạnh cái cây có một con đường uốn lượn vào sâu trong rừng và lớp tuyết trông có vẻ hoàn toàn nguyên vẹn.

“Hãy lái xe dọc theo con đường này thử xem.”

“Tại sao? Ở dưới đó chẳng có gì đâu.”

“Làm sao anh biết được chứ. Điều tồi tệ nhất có thể xảy ra là chúng ta bị sa lầy trong tuyết mà thôi.”

Thulin hăng hái quay trở lại chiếc xe. Genz đang đứng bên cạnh cửa phía ghế lái. Anh ta đang quan sát cô, nhưng khi cô đi ngang qua anh ta và vòng sang phía bên kia, ánh mắt anh ta hướng về một điểm vô hình ở đầu đằng kia của con đường hẹp dẫn vào trong rừng.

“Thôi được rồi. Nếu cô thực sự muốn như vậy.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.