Vì quá ráng sức nên vết thương trên đầu Thulin lại chảy máu. Máu chảy ròng ròng xuống mặt cô, và cô phải hít những hơi thật sâu, thật mạnh để không bị bất tỉnh. Băng dính được quấn quanh mặt cô cẩu thả đến nỗi cô chỉ có thể thở qua một bên lỗ mũi, và hai bàn tay cô bị trói nên cô không thể xé nó ra được. Cô đang nằm nghiêng một bên trong cốp xe, và ngay khi hít đủ lượng ôxy, cô lại bắt đầu thúc đầu gối vào một điểm trong bóng tối mà cô nghĩ là vị trí của cái khóa. Tất cả cơ bắp của cô đều căng lên, gáy và phần chóp lưng bị ép chặt vào phần lưng của băng ghế sau. Cô liên tục thúc đầu gối vào cái khóa hết lần này đến lần khác trong khi bong bóng hình thành từ nước mũi và máu cứ phập phồng qua lỗ mũi cô. Nhưng cái khóa không chịu nhúc nhích. Thay vào đó, cô cảm thấy một cái đinh ốc cứa sâu hơn vào vết thương phần mềm bên dưới xương bánh chè của cô, và khi kiệt sức vì thiếu ôxy, cô bỏ cuộc và gục xuống, thở hổn hển.
Thulin không biết mình đã nằm trong cốp xe bao lâu. Mấy phút vừa qua có cảm giác dài như hàng thế kỷ, bởi vì tất cả những gì cô có thể nghe thấy là tiếng rít văng vẳng của một cỗ máy hòa lẫn với tiếng la hét của một người phụ nữ. Mặc dù những tiếng la hét nghèn nghẹt như thể người phụ nữ bị bịt miệng bằng thứ gì đó và âm thanh ấy đang phát ra từ một ống thông hơi, nhưng Thulin chưa bao giờ nghe thấy âm thanh nào nhói tim đến thế. Cô sẽ bịt tai lại nếu có thể, cô hình dung quá rõ thứ gì đang gây ra những tiếng thét ấy, nhưng cả hai bàn tay và hai bàn chân của cô đều đang bị trói, và hai bàn tay cô còn bị trói chặt đến nỗi chúng trở nên tê bì.
Lúc này, sau khi tỉnh dậy, ban đầu cô đã không chắc chắn mình đang ở đâu. Bóng tối đen đặc bao phủ lấy cô, nhưng bằng cách thăm dò dọc theo hai bên người và bề mặt kim loại lạnh lẽo phía trên, cô đã nhận ra hẳn là mình đang ở trong một cái cốp xe. Có lẽ là cốp của chiếc xe mà cô và Genz đã sử dụng để đi đến đây. Khi cánh rừng đột nhiên mở rộng ra và họ lái xe vào trong cái sân này, cô chỉ tập trung sự chú ý vào ngôi nhà trại. Cô đã bước xuống lớp tuyết vẫn còn nguyên vẹn, quan sát những cây dẻ cổ thụ cao lớn bao quanh sân, và khi nhìn thấy dòng chữ khắc phía trên cửa chính, cô liền rút súng ra. Ngôi nhà trại lợp mái rạ tối om, trông chẳng có gì là hiếu khách, và khi cô lại gần, những ngọn đèn bên ngoài bật sáng, khiến cô nhìn rõ những chiếc camera giám sát. Cửa khóa, và khi nhòm vào trong thì chẳng thấy bất kỳ ai hay bất cứ thứ gì, nhưng cô biết mình đã đến đúng nơi.
Thulin bắt đầu đi quanh ngôi nhà trại, tìm kiếm một lối vào khác, nhưng ngay khi cô quyết định phá vỡ một ô cửa sổ ở tầng trệt và trèo vào trong thì Genz xuất hiện ở đằng sau cô và nói rằng hắn đã tìm thấy một chiếc chìa khóa bên dưới tấm thảm chùi chân bên cửa chính. Cô đã không ngạc nhiên. Thực ra, cô đã nghĩ đáng lẽ chính cô phải kiểm tra khả năng đó, rồi họ đi vào trong ngôi nhà cùng nhau. Cô bước vào trước, và mùi véc ni cùng mùi gỗ mới phả vào cô ở tiền sảnh. Như thể đó là một ngôi nhà hoàn toàn mới, chưa từng được sử dụng. Nhưng ngay khi cô tới chỗ lò sưởi trong góc phòng khách, vốn không nhìn thấy được từ ngoài sân, cô thấy rõ ràng nơi này có người ở. Trên một cái bàn màu trắng có hai chiếc laptop cùng với các thiết bị điện tử, điện thoại di động, mấy bát hạt dẻ, sơ đồ tòa nhà, bình cầu đáy tròn và thiết bị phòng thí nghiệm. Trên sàn nhà bên cạnh nó là một cặp can xăng. Ở bức tường phía trên treo các bức ảnh của Laura Kjær, Anne Sejer-Lassen và Jessie Kvium. Bức ảnh của Rosa Hartung được treo ở trên cùng, ngoài ra còn có những bức ảnh chụp trộm cô và Hess.
Cảnh tượng ấy đã khiến Thulin lạnh sống lưng. Cô tháo chốt an toàn trên khẩu súng chuẩn bị lục soát phần còn lại của ngôi nhà, và vì cô không có điện thoại nên đã bảo Genz thông báo cho Nylander về phát hiện của họ ngay lập tức.
“Tôi e rằng tôi không thể làm điều đó, Thulin ạ.”
“Ý anh là gì?”
“Tôi đang đợi một vị khách, và tôi cần yên tĩnh làm việc.”
Genz đang đứng ngay bên trong cửa phòng khách. Những ngọn đèn ngoài sân đằng sau hắn vẫn đang bật, vì thế cô không thể nhìn thấy mặt hắn mà chỉ thấy cái bóng của hắn, và trong một thoáng, cô nhớ đến cái bóng đằng sau tấm vải dầu trên giàn giáo đối diện căn hộ của cô.
“Anh đang nói cái quái gì vậy? Gọi cho ông ta ngay đi!”
Đột nhiên cô nhận ra Genz đang cầm một cây rìu. Hắn cứ để nó đu đưa, như thể đó là phần nối dài của cánh tay hắn.
“Quả là mạo hiểm khi sử dụng những hạt dẻ ở trang trại này. Có lẽ sau này cô sẽ có cơ hội hiểu được tại sao phải là chúng.”
Trong một giây ngắn ngủi, cô nhìn hắn chằm chằm. Rồi cô nhận ra hắn vừa nói gì, và cô hiểu được mình đã sai lầm thế nào khi nhờ hắn giúp đỡ. Cô giơ tay lên để chĩa khẩu súng về phía hắn, nhưng đúng lúc đó, hắn vung cán rìu vào cô. Cô ngửa đầu ra sau, nhưng không đủ để tránh được, và khi tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, cô đã thấy mình đang ở trong cái cốp xe tối om này. Những giọng nói đã đánh thức cô, là giọng nói của Genz và một giọng nữ hoảng loạn nghe như giọng của Rosa Hartung. Chúng vọng đến từ sân rồi biến mất, và ngay sau đó, cô nghe thấy những tiếng thét nghèn nghẹt.
Thulin nín thở và lắng nghe. Cỗ máy đã dừng lại. Những tiếng thét cũng vậy, và cô không biết liệu có phải sự tĩnh lặng này có nghĩa là sắp sửa đến lượt cô trải qua trò tra tấn tương tự không. Cô nghĩ về Le và ông của con bé ở nhà, rồi trong đầu cô chợt lóe lên suy nghĩ rằng cô có thể sẽ không bao giờ được gặp lại cô con gái bé bỏng của mình nữa.
Bỗng có tiếng động cơ đang đến gần, phá tan sự tĩnh lặng. Ban đầu, cô không tin vào tai mình, nhưng rồi cô nghe thấy tiếng xe ô tô đi vào trong sân, và khi nó dừng lại, tắt máy, cô đã chắc chắn.
Cô nhận ra giọng nói của anh. Ý nghĩ đầu tiên trong đầu cô là chuyện này không thể xảy ra. Không thể là anh được. Anh không thể đây, anh đã phải đi đâu đó rất xa mà, nhưng nghĩ đến việc anh có thể đang ở đây khiến lòng cô ngập tràn hy vọng. Thulin hét lên đáp lại anh to hết mức có thể. Nhưng khi thoát ra ngoài, âm thanh ấy lại rất nhỏ. Anh không thể nghe thấy cô, ít nhất là từ chỗ anh đang đứng ngoài sân, vì thế cô bắt đầu tuyệt vọng húc, đạp loạn xạ trong bóng tối. Bỗng cô nghe thấy một tiếng “cạch”, thế là cô cứ liên tục húc vào chỗ đó hết lần này đến lần khác.
Anh vẫn đang hét gọi. Chỉ khi tiếng gọi của anh bé đi, cô mới nhận ra hẳn là anh đã đi vào trong nhà. Đến chỗ Genz. Chắc hẳn Genz đã biết anh đến, nếu không cỗ máy kia sẽ không bao giờ ngừng lại. Tin chắc vào điều đó, cô tiếp tục húc vào chỗ phát ra tiếng cạch lúc này trong bóng tối.