Nghịch Lưu Thuần Chân Niên Đại

Lượt đọc: 2543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 441
Tâm bình khí hòa trò chuyện

❊ ❊ ❊

"Cậu đừng quá lo lắng, cũng đừng nản lòng."

Trên đường trở về phòng hoạt động, Lý Nam Phương lén quan sát nét mặt Giang Triệt hồi lâu, cuối cùng vẫn mở lời, thận trọng an ủi một câu.

Có lẽ tiếng thở dài vừa rồi của Giang Triệt quá sâu xa, quá nhiều thăng trầm, quá đỗi thương cảm bất lực... nghe mà thấy thật tội nghiệp.

Lúc này, bên cạnh không chỉ có Lý Nam Phương và mấy nữ sinh kia, mà ngay cả mấy nam thành viên cũng thấy lòng đau như cắt.

"Nếu thực sự không làm được, việc này phải đền bao nhiêu, có ai tính thử chưa?"

Quản Chiếu Vĩ hỏi một câu. Trong đầu hắn nghĩ tới việc sau lưng Giang Triệt có đại gia Trịnh Hân Phong chống lưng, vấn đề tiền bạc chắc không sao, mấu chốt là nếu chuyện này đổ bể, tinh thần sẽ bị đả kích, hơn nữa lại bị hội Khí Công và hội Đặc Dị Công Năng dẫm đạp tàn nhẫn như thế, thật quá đỗi uất ức.

"Nhưng mà, chuyện này, chuyện này đâu phải việc của riêng một mình cậu ấy, còn có tất cả chúng ta mà."

Lý Nam Phương hiểu lầm, tưởng Quản Chiếu Vĩ bắt đầu bàn chuyện tiền nong, cô sốt ruột sợ sự việc đè lên đầu Giang Triệt một mình, cậu ấy sẽ không gánh nổi. Dù sao, sự hiểu biết của cô về Giang Triệt vẫn còn quá ít.

"Nói đúng lắm, chuyện này còn có tất cả chúng ta."

Những người còn lại cũng lên tiếng.

Sau đó có người nói: "Cho dù vi phạm hợp đồng phải bồi thường, cũng có mọi người cùng nhau nghĩ cách."

Người khác lại nói: "Mọi người đừng nghĩ đến chuyện vi phạm hợp đồng trước đã, việc này chắc chắn vẫn còn cách, cùng lắm thì đến lúc đó chúng ta gọi đủ người, trực tiếp mang đồ qua chiếm chỗ trước... cùng lắm thì đánh một trận."

"Đánh... vậy những cán bộ hưu trí kia phải làm sao? Người dân đến đó phải làm sao?"

Có người suy xét thực tế, đưa ra nghi vấn.

"Vậy thì họ diễn phần họ, chúng ta làm phần chúng ta, mặc kệ nó." Sau một hồi im lặng, cựu hội trưởng đưa ra một cách không ra cách.

Thực tế thì cách này tất nhiên không ổn, dù hội quảng bá có đổi vị trí xen kẽ giữa các tòa nhà, nhưng sinh viên đều chạy đi xem biểu diễn đặc dị công năng hết rồi... Một bên ồn ào náo nhiệt, một bên thưa thớt vắng tanh, làm sao ăn nói với nhà tài trợ đây?!

Những chuyện này, trên đường đi Giang Triệt thực ra không mấy chú ý, trong đầu cậu toàn là: Chết tiệt, tại sao phải ép tôi? Tôi không chơi nữa không được sao?

Thực ra chuyện này bản thân cậu không phải là không thể từ bỏ, đền tiền cũng không phải không thể.

Nhưng bị người ta giẫm mạnh một cái mà không lên tiếng... thì không thể nhịn được.

Đồng thời, với tư cách là Người Cầm Kiếm của hội UFO, tấm lòng của anh em chị em trong hội, cùng với bao vất vả và nỗ lực suốt thời gian qua, càng không thể phụ lòng.

Những thành viên phụ trách chạy vạy bên ngoài cầu cạnh quan hệ chưa nói đến, phải biết là ngay cả bàn ghế họ cũng đã lau sạch sẽ, đến cả băng rôn và bảng quảng cáo, vì điều kiện thiếu thốn, đều là mọi người tự tay thử đi thử lại, từng chút từng chút một làm nên.

Mà Giang Triệt muốn đứng ra, thì phải mạo "rủi ro".

Vừa nói vừa trở về phòng hoạt động, chỉ một lát sau, người của hội UFO kéo đến ngày càng đông, mọi người đều trong trạng thái giống nhau: Muộn phiền, lo lắng, uất ức, không cam lòng... lại còn bất lực.

Đến cuối cùng, tiếng bàn tán dần dần lắng xuống, ánh mắt mọi người vô thức đều đổ dồn về phía Người Cầm Kiếm của họ.

"Giang Triệt, Giang Triệt." Dương Thần Không ở bên cạnh gọi hai tiếng.

"Hả?" Giang Triệt giật mình một cái, hoàn hồn lại, ngơ ngác nhìn căn phòng hoạt động đã bị lấp đầy hơn phân nửa, vừa rồi cậu đã xuất thần, điểm lại những chuyện hoang đường mình từng làm với tư cách là đại sư Hàn.

Tiện thể, cậu lại nghĩ đến hình ảnh mình trong tương lai trên bìa tạp chí Time, liệu đó có phải là một bóng hình một tay chỉ trời? Góc trên bên phải bìa còn chèn thêm hình tia chớp đan xen.

Vậy tiêu đề nên là gì đây?

"Sự chinh phục của dị năng giả"?

"Giang thần kỳ"?

"Run rẩy đi, Mỹ Lợi Kiên"?

"Nhà Trắng gọi biệt đội siêu anh hùng"?

"Sao vậy?" Giang Triệt cuối cùng cũng lên tiếng, hỏi một câu.

Nhiều người vì thế mà thở dài trong lòng, rất rõ ràng, Người Cầm Kiếm của họ... đã hoảng rồi, hoảng đến mức thất thần.

"Việc hội nghị quảng bá." Dương Thần Không cố gắng giữ bình tĩnh nói: "Cậu yên tâm, mọi người đều ủng hộ cậu... chỉ là tiếp theo phải làm thế nào, chúng tôi muốn nghe ý kiến của cậu."

"Thật sự tranh giành địa điểm cũng được." Có người ở dưới hét lên.

"Ồ, chuyện này à." Giang Triệt nhíu mày suy nghĩ một chút, lên tiếng nói với vẻ hơi đuối sức: "Mọi người đừng lo, mọi việc vẫn như cũ, cứ tiến hành theo trình tự là được."

"..."

"Được rồi, đến giờ học thì đi học, cần làm gì thì cứ làm nấy." Giang Triệt nói tiếp.

Cũng không biết là do giọng điệu quá nhạt nhòa, không thể hiện chút khí thế nào, hay là vì nét mặt hơi có phần xoắn xuýt của cậu, những người ở đây không phải Trịnh Hân Phong, nên không nhìn ra tư thế này ở Giang Triệt, thực ra đồng nghĩa với việc: Được rồi, để tôi lo, không sao đâu.

Cảm giác của họ là, Giang Triệt dường như đã từ bỏ cả việc đấu tranh.

Hai ngày tiếp theo.

Các thành viên nòng cốt của hội UFO vẫn kiên trì nỗ lực, mỗi người làm tốt phần việc của mình, chuẩn bị cho hội nghị quảng bá, Lý Nam Phương tỉ mỉ kiểm tra từng khâu để đảm bảo không sai sót gì.

Trong sự đối lập tương phản này, thái độ kiểu như chẳng vội vã gì, lười biếng, lại còn mang theo vài phần không tình nguyện của Giang Triệt trông có vẻ cực kỳ tiêu cực.

Ai mà biết được, thực ra cậu chỉ hơi không tình nguyện và lo bò trắng răng mà thôi.

Thứ bảy, trời âm u, sắc trời ảm đạm, nhưng không ngăn được nhiệt huyết của mọi người.

Buổi trưa, thực ra còn chưa đến trưa. Hai bên con đường bên ngoài cổng đại học Thâm Quyến bắt đầu đỗ đầy các loại xe cộ, người dân bước vào trường, dưới sự hướng dẫn của những người do hội Khí Công và hội Đặc Dị Công Năng sắp xếp, vừa đi về phía sân thể dục vừa hỏi:

"Các đại sư đều đến chưa?"

"Đến rồi, lát nữa sẽ có mặt."

"Vậy có nghĩa là sẽ có biểu diễn đặc dị công năng đúng không? Có dạy chân công tại chỗ không?"

"Có, sẽ có tất, ngoài ra còn có bí tịch, luyện khí đan, máy kích phát khí công bán tại chỗ, đại sư đích thân ký tên chỉ điểm... Nếu may mắn, biết đâu chị đây sẽ được thu làm đệ tử chân truyền, sau này mong được chiếu cố nhiều hơn."

"Ha ha, vậy thì tốt quá, tốt quá."

Sinh viên trong căng tin vội vàng ăn hết cơm trong bát.

"Đi thôi, mau đi chiếm chỗ đi, nghe nói hôm nay đại sư Cát Thần Thông sẽ biểu diễn lấy vật trong không trung."

"Đại sư Khúc Thần Kiếm còn phải biểu diễn cách núi đánh bò nữa đấy, trong các cậu ai dám lên không?"

"Cái đó thì tôi không dám, lần trước tôi thấy một vị đại sư hóa rắn, đứng gần một chút, suýt chút nữa bị dọa chết."

"Cậu ăn xong rồi... Này, đi rồi nhớ chiếm giúp tôi một chỗ nhé."

"Chiếm giúp tôi một chỗ nữa."

Dòng người ở cổng trường ngày càng đông đúc.

Mọi thứ dường như không thể thay đổi được nữa.

Người của hội UFO cũng đi ngang qua cổng, nhìn thấy, nghe thấy, có chút xót xa, giống như một ông chủ mở cửa hàng, nhà mình thì vắng tanh như chùa Bà Đanh, không chỉ mất việc làm ăn mà còn bị đối thủ cạnh tranh tấp nập khách khứa chèn ép.

"Thứ 'Luyện Khí Đan' này, kiếp trước chắc không có đâu nhỉ?"

"Này... cẩn thận đụng trúng người."

"Cẩn thận nha, sư muội, đông quá."

Trương Thông Văn và Cát Quân vốn chỉ đứng một bên xem, là thấy nhóm người Giang Triệt mới cố ý tiến lên chắn đường, lúc này giọng điệu thần thái hệt như những thiếu gia ăn chơi trác táng trên đường phố trong phim truyền hình.

"Tránh ra."

"Giận à? Hiểu, rất hiểu." Trương Thông Văn và Cát Quân cười cợt nói, nghiêng người tránh ra.

Giang Triệt cũng không để ý, dẫn người đi thẳng qua giữa hai tên đó.

Đến phòng hoạt động.

"Bây giờ làm sao?" Có người hỏi.

"Chuyển đồ thôi, lát nữa người của nhà tài trợ sắp tới rồi, chúng ta cử vài người ra ngoài chờ để làm hướng dẫn, số còn lại cùng tôi mang đồ qua trước."

Quản Chiếu Vĩ nói chuyện đã mang theo sự hừng hực lửa giận sẵn sàng khai chiến.

"Cũng được, quảng cáo của chúng ta bắt đầu lúc 1 giờ đúng không? Chuyển đồ qua để đó trước cũng tốt, đỡ phải vội." Giang Triệt quay đầu nói: "Đúng rồi, cái micro và loa tốt nhất mà tôi cần, đã lấy được chưa?"

"Đây."

Đồ đạc đặt trước mặt, chỉ là không biết Người Cầm Kiếm cần nó để làm gì.

"Tâm bình khí hòa trò chuyện."

Giang Triệt như nhìn thấu thần sắc của mọi người, giải thích một câu.

"Nếu cứ cầm tay kêu gào thì trông hơi không ra làm sao." Cậu nói thêm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:435
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.