Cô gái trên con tàu

Lượt đọc: 447 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§ 2

❊ ❊ ❊

Sam bước đến tấm ván bắc lên tàu, giơ vé cho kiểm soát, rồi len lỏi giữa đám đông hành khách, bạn bè của hành khách, tiếp viên, sĩ quan phụ tá và thủy thủ đang lúc nhúc trên boong. Cậu đi xuống cầu thang chính, len qua bầu không khí ngào ngạt mùi cao su non và dưa góp ngâm, cho đến phòng ăn; rồi rẽ vào hành lang hẹp dẫn đến khoang tàu của mình.

Khoang tàu trên những chiếc siêu tàu thủy vốn là những thứ khá kỳ cục. Khi bạn nhìn thấy chúng trên sơ đồ ở phòng bán vé, với tay nhân viên lịch thiệp dùng bút chì vẽ những vòng tròn bao quanh, chúng trông rộng đến mức bạn có cảm giác rằng, sau khi đã tống khứ hết đám hòm rương vào trong, bạn vẫn thừa chỗ để tổ chức vài buổi tiệc tùng nho nhỏ — có lẽ là một buổi khiêu vũ thân mật hay đại loại thế. Nhưng khi bước lên tàu, bạn sẽ thấy chỗ đó đã co lại chỉ bằng một chiếc tủ đựng đồ cỡ nhỏ đến mức nhét một con mèo vào cũng khó. Thế rồi, độ chừng sang ngày thứ hai trên biển, nó lại bất thình lình phình to ra trở lại. Chẳng vì lý do gì đặc biệt, nhu cầu nhét mèo vào tủ hóa ra chẳng hề xuất hiện, và bạn thấy mình sống cũng khá thoải mái.

Sam vừa giữ thăng bằng trên gờ gỗ hẹp nhô ra mà bản đồ ở phòng vé đã mô tả một cách hoa mỹ là chiếc ghế dài, vừa bắt đầu cảm nhận nỗi chán chường đánh dấu giai đoạn thứ hai của chuyến đi. Giờ thì cậu suýt thấy hối hận vì đã quá xông xáo đổi phòng chỉ để được ở gần anh họ Eustace. Quả là một không gian chật chội. Chiếc túi xách của Eustace đã nằm sẵn trong cabin, và trông nó chiếm trọn lối đi. Dù sao đi nữa, suy cho cùng thì Eustace vẫn là một anh chàng tốt tính và sẽ là một người bạn đồng hành vui vẻ. Và Sam nhận ra rằng nếu cô gái tóc đỏ không phải là hành khách trên con tàu này, thì cậu chắc chắn sẽ rất cần những cuộc trò chuyện khuây khỏa.

Một tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Cửa mở.

“Chào cậu nhé, Eustace!” Sam lên tiếng.

Eustace Hignett phờ phạc gật đầu, ngồi phịch xuống chiếc túi xách của mình và thở dài thườn thượt. Cậu là một thanh niên nhỏ thó, trông mong manh với khuôn mái mặt tái nhợt đậm chất trí thức. Mái tóc đen buông xõa rủ xuống vầng trán. Cậu trông giống hệt như một kẻ chuyên viết thơ tự do, và quả thực cậu đúng là như vậy.

“Chào cậu,” cậu cất giọng trống rỗng.

Sam ngẩn người nhìn cậu. Đã mấy năm rồi họ không gặp nhau, nhưng dựa vào ký ức về cậu ta hồi còn ở đại học, cậu cứ ngỡ sẽ gặp được một người tươi tỉnh hơn thế này nhiều. Thực ra, cậu đã thầm trông cậy vào việc Eustace sẽ là tâm điểm vui vẻ của cả chuyến đi. Còn kẻ đang ngồi thừ ra trên chiếc túi xách trước mặt cậu đây thì khó lòng mà đóng nổi vai trò đó ngay cả trong một buổi họp mặt của các nhà văn Nga.

“Có chuyện quái gì thế hả?” Sam hỏi.

“Chuyện gì á?” Eustace Hignett cười nhạt nhẽo. “Ờ, chẳng có gì cả. Chẳng có gì to tát. Chẳng đáng bận tâm. Chỉ là tim tôi đã vỡ nát rồi thôi.” Cậu liếc nhìn với vẻ đầy căm hận sang chai nước đặt trên giá ngay trên đầu mình — một món đồ vô hại do hãng White Star cung cấp cho những vị khách có nhu cầu đánh răng trong hải trình.

“Nếu cậu có nhã ý muốn nghe câu chuyện ấy...?” cậu nói.

“Cứ nói đi.”

“Nó ngắn lắm.”

“Thế thì hay quá.”

“Chẳng là ngay sau khi tôi đặt chân đến Mỹ, tôi đã gặp một cô gái....”

“Nhắc đến gái gú,” Sam hăng hái chen vào, “tớ vừa mới gặp đúng cái cô duy nhất trên đời này đáng để tâm đấy. Chuyện là thế này. Tớ đang lách qua đám đông trên cầu tàu, thì thình lình....”

“Tôi kể chuyện của tôi trước, hay cậu kể chuyện của cậu đây?”

“À, xin lỗi nhé! Cứ tiếp tục đi.”

Eustace Hignett cau mày nhìn cái bảng thông báo in trên vách tường, thứ cho biết tên người tiếp viên của khoang này là J. B. Midgeley.

“Cô ấy là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần....”

“Của tớ cũng thế! Tớ thề với cậu có chí công vô tư rằng chưa bao giờ trong đời tớ thấy một người như....”

“Dĩ nhiên, nếu cậu thích việc tôi hoãn câu chuyện của mình lại?” Eustace lạnh lùng nói.

“À, xin lỗi! Cứ kể tiếp đi.”

“Cô ấy là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần....”

“Tên cô ấy là gì thế?”

“Wilhelmina Bennett. Cô ấy xinh đẹp tuyệt trần và cực kỳ thông minh. Tôi đọc cho cô ấy nghe tất cả các bài thơ của mình, và cô ấy đánh giá chúng vô cùng cao. Cô ấy thích nghe tôi hát. Những lời trò chuyện của tôi hình như rất thu hút cô ấy. Cô ấy ngưỡng mộ cái....”

“Tớ hiểu rồi. Cậu đã cưa đổ nàng. Giờ thì kể tiếp chuyện đi.”

“Đừng có giục tôi,” Eustace bực dọc đáp.

“Thì cậu biết đấy, chuyến hải trình chỉ kéo dài có tám ngày thôi mà.”

“Tôi quên mất mình vừa nói đến đâu rồi.”

“Cậu đang kể cô ấy thấy cậu tuyệt vời thế nào cơ mà. Rồi sao nữa? Tớ đoán là khi cậu thực sự ngỏ lời cầu hôn, cậu phát hiện ra nàng đã đính ước với gã khất nào khác rồi chứ gì?”

“Làm gì có chuyện đó! Tôi ngỏ ý muốn cưới cô ấy làm vợ và cô ấy đã đồng ý. Cả hai chúng tôi đều thống nhất rằng một đám cưới lặng lẽ là điều tuyệt nhất — cô ấy nghĩ bố cô ấy có thể sẽ ngăn cản nếu biết chuyện, còn tôi thì chắc mẩm mẹ tôi cũng sẽ làm thế — thế nên chúng tôi quyết định kết hôn mà không nói cho ai biết cả. Lẽ ra lúc này đây,” Eustace vừa nói vừa liếc nhìn chiếc cửa sổ tròn với vẻ mặt ủ dột, “tôi phải đang đi hưởng tuần trăng mật rồi mới phải. Mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa. Tôi đã có giấy phép kết hôn và tiền thù lao cho mục sư. Tôi thậm chí còn đang diện một chiếc cà vạt mới toanh cho ngày cưới cơ.”

“Rồi hai người cãi nhau à?”

“Làm gì có chuyện đó. Ước gì cậu thôi cái trò giành kể chuyện hộ tôi đi. Tôi đang kể cho cậu nghe đây. Chuyện là thế này: chẳng hiểu sao — tôi tài nào hiểu nổi — mẹ tôi đã phát hiện ra. Và thế là, dĩ nhiên, mọi chuyện tiêu tùng. Bà ấy đã ngăn cản.”

Sam tỏ ra vô cùng phẫn nộ. Cậu cực kỳ ghét bà dì Adeline của mình, và sự phục tùng rụt rè của người anh họ trước bà ta khiến cậu phát ớn.

“Ngăn cản á? Chắc là bà ấy bảo ‘Này Eustace, con không được làm thế!’ rồi cậu đáp ‘Vâng thưa mẹ!’ và thế là hủy lịch hẹn chứ gì?”

“Bà ấy chẳng thèm nói một lời nào. Chưa bao giờ nói một lời. Cứ như thể bà ấy chưa từng hay biết gì về vụ kết hôn đó vậy.”

“Thế ý cậu là bà ấy ngăn cản bằng cách nào?”

“Bà ấy giấu tiệt quần của tôi đi!”

“Giấu quần của cậu á!”

Eustace rên rỉ. “Toàn bộ luôn! Cả cái đống quần áo quái quỷ ấy! Bà ấy dậy từ rất sớm, chắc chắn là đã lẻn vào phòng tôi và lục sạch sẽ trong lúc tôi đang ngủ. Lúc tỉnh dậy chuẩn bị thay đồ, tôi tìm hoài mà chẳng thấy nổi một cái quần rách nào trong cả cái phòng này. Tôi tìm ở khắp mọi nơi. Cuối cùng, tôi đành bước sang phòng khách nơi bà đang ngồi viết thư và hỏi xem có tình cờ thấy chiếc quần nào ở đâu không. Bà bảo đã đem đi giặt là hết rồi. Bà nói biết thừa là sáng nào tôi cũng chẳng bao giờ ra ngoài — mà thường thì đúng là thế — và chúng sẽ được mang về kịp giờ ăn trưa. Thật là vô tích sự hết sức! Tôi phải có mặt ở nhà thờ lúc mười một giờ. Thế là, tôi bảo mẹ rằng mình có một cuộc hẹn cực kỳ quan trọng với một người vào lúc mười một giờ, và bà liền hỏi đó là cuộc hẹn gì, tôi bèn cố bịa ra một lý do, nhưng nghe có vẻ nhạt thếch làm sao, thế là bà bảo tôi tốt nhất nên gọi điện cho người ta và hoãn lại. Và tôi đã làm thế thật! Tôi gọi vào số đầu tiên tìm được trong danh bạ và thông báo với một gã nào đó mà tôi chưa từng gặp mặt trong đời rằng tôi không thể gặp hắn ta vì tôi... không có quần! Hắn ta cáu tiết lắm, cứ nhìn vào những gì hắn lầm bầm vì tôi gọi nhầm số thì biết. Và mẹ tôi thì ngồi nghe tất cả từ đầu đến chí cuối, còn tôi thì biết là bà biết — có cái gì đó mách bảo tôi rằng bà biết — và bà cũng biết là tôi biết là bà biết.... Phải nói là khủng khiếp kinh khủng!”

“Thế còn cô gái thì sao?”

“Cô ấy hủy hôn. Hình như cô ấy đã đợi ở nhà thờ từ mười một giờ cho tới một giờ rưỡi, rồi bắt đầu thấy nản chí. Buổi chiều khi tôi ghé qua, cô ấy kiên quyết không chịu gặp, nhưng tôi nhận được một thư của cô ấy nói rằng mọi chuyện xảy ra đều là cái duyên tốt, bởi sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, cô ấy đã đi đến kết luận rằng mình đã sai lầm. Cô ấy bóng gió chuyện tôi không được năng nổ như cô ấy từng tưởng tượng. Cô ấy bảo rằng mẫu người cô ấy tìm kiếm phải giống như Lancelot hay Sir Galahad cơ, và xin tôi hãy xem như câu chuyện giữa hai người đã chấm dứt.”

“Cậu đã giải thích rõ vụ cái quần chứ?”

“Có chứ. Hình như điều đó lại càng làm mọi chuyện tồi tệ hơn. Cô ấy bảo cô ấy có thể tha thứ cho đàn ông mọi thứ, trừ việc trở nên nực cười.”

“Tớ nghĩ cậu rũ bỏ được cô ta là phúc bảy đời đấy,” Sam phán đoán với vẻ công tâm. “Chắc gì cô ta đã là một cô gái ra gì.”

“Giờ thì tôi cũng thấy vậy. Nhưng điều đó chẳng thay đổi được sự thật là cuộc đời tôi đã tiêu đời rồi. Tôi đã trở thành một kẻ thù ghét phụ nữ. Đúng là phiền phức chết tiệt, bởi hầu hết tất cả những bài thơ tôi từng viết ra đều cố tình ca tụng phụ nữ, và giờ thì tôi sẽ phải bắt đầu lại từ đầu và tiếp cận đề tài ấy từ một góc độ khác. Phụ nữ! Nghĩ lại cách cư xử của mẹ và thái độ của Wilhelmina đối với tôi, tôi thực sự tự hỏi sao lại không có cái luật nào cấm tiệt họ cho rồi. ‘Nào những tai ương lừng lẫy nào mà chẳng do Phụ Nữ gây nên! Ai là kẻ đã phản bội Điện Capitol....’ ”

“Ở Washington á?” Sam ngơ ngác hỏi. Cậu chưa từng nghe qua chuyện này bao giờ. Mà vả lại, thói quen đọc báo của cậu thường chỉ giới hạn ở mục thể thao mà thôi.

“Ở Rome chứ, đồ ngốc! Rome thời cổ đại ấy.”

“Ồ, từ lâu thế cơ à?”

“Tôi đang trích dẫn vở kịch ‘The Orphan’ của Thomas Otway. Ước gì tôi viết được hay như Otway. Ông ấy thừa hiểu mình đang nói gì. ‘Ai là kẻ đã phản bội Điện Capitol? Một người phụ nữ. Ai đã khiến Marc Anthony mất cả cơ đồ thế giới? Một người phụ nữ. Ai là nguyên nhân của cuộc chiến tranh kéo dài ròng rã mười năm trời để rồi cuối cùng biến thành Troy thành tro bụi? Phụ nữ! Loài phụ nữ hủy diệt, đáng nguyền rủa và đầy dối trá!’”

“Ờ thì, xét theo mộth khía cạnh nào đó thì ông ta có thể đúng. Ý tớ là đối với một vài người phụ nữ. Nhưng còn cô gái mà tớ gặp ở cầu tàu....”

“Thôi ngay!” Eustace Hignett ngắt lời. “Nếu cậu có điều gì cay đắng hay bôi nhọ phụ nữ để nói, cứ việc nói ra và tôi sẽ há hốc mồm ra nghe. Nhưng nếu cậu chỉ muốn huyên thuyên về cái vẻ ngoài bóng bẩy của cái cô nàng dở hơi nào đó mà cậu trót ngu ngốc bị thu hút, thì hãy đi mà kể cho thuyền trưởng, cho con mèo trên tàu, hay cho J. B. Midgeley nghe ấy. Làm ơn hãy tỉnh ngộ giùm là tôi đang là một kẻ đau khổ tột cùng đây này. Tôi chỉ là một đống đổ nát, một kẻ kiệt sức, một gã đàn ông chẳng có tương lai. Cuộc đời này còn gì cho tôi nữa chứ? Tình yêu ư? Tôi sẽ chẳng bao giờ yêu thêm lần nữa. Sự nghiệp ư? Tôi có cái nào ra hồn đâu. Chắc tôi đi uống rượu giải sầu mất thôi.”

“Nhắc đến chuyện đó,” Sam nói, “tớ đoán là họ sẽ mở hàng bar ngay khi chúng ta vượt qua hải phận ba dặm chứ nhỉ? Làm một ly nhỏ thì sao nhở?”

Eustace ủ rũ lắc đầu.

“Cậu tưởng tôi lê la trên tàu để tham quan ngoạn cảnh và ăn uống tiệc tùng chắc? Ngay khi tàu bắt đầu chuyển bánh, tôi chui ngay vào giường và nằm ì ở đó luôn. Mà thực ra, tôi nghĩ khôn ngoan nhất lúc này là đi ngủ đấy. Đừng để tôi làm phiền nếu cậu muốn ra boong tàu nhé.”

“Tớ thấy,” Sam nói, “hình như tớ đã lầm khi nghĩ rằng cậu sẽ là một tia nắng ấm áp trong chuyến hải trình này.”

“Tia nắng ấm áp cơ đấy!” Eustace Hignett vừa nói vừa lôi từ trong chiếc túi xách ra một bộ đồ ngủ màu hoa cà. “Tôi sắp sửa biến thành một ngọn núi lửa đây này!”

Sam bước ra khỏi khoang tàu và hướng về phía cầu thang. Cậu muốn lên boong để xem cô gái đó còn ở trên tàu hay không. Tầm này thì cừu đã bắt đầu tách đàn khỏi lũ dê; hành khách thì ở trên boong còn bạn bè của họ thì đang quay về bờ. Hơi rung nhẹ truyền qua những tấm ván sàn dưới chân cho thấy công đoạn chia tay ấy đã hoàn tất. Con tàu đang chuyển động. Cậu bước nhanh lên cầu thang. Liệu cô ấy có ở trên tàu hay không đây? Vài phút tới sẽ định đoạt tất cả. Cậu lên tới đỉnh cầu thang và bước ra boong tàu đang đông nghịt người. Đúng lúc đó, một tiếng thét, nối tiếp bởi những tiếng hò hét hỗn loạn, vang lên từ phía mạn tàu gần bờ nhất. Cậu nhận ra mạn tàu đã đen đặc những người đang nhoài người ra ngoài. Tất cả bọn họ đều đang dán mắt xuống mặt nước.

Samuel Marlowe không phải là kiểu người đứng ngoài cuộc khi có chuyện náo nhiệt xảy ra. Nếu có một con ngựa ngã trên đường phố, cậu thể nào cũng có mặt trong số những kẻ xúm lại xem; và cậu chẳng bao giờ quá bận rộn để dừng chân ngó nghiêng một ô cửa sổ trống không có đề dòng chữ: “Hãy chú ý khoảng trống này!” Tóm lại, cậu chính là một kẻ hóng chuyện bẩm sinh đích thực, thế nên việc lao vất vả về phía mạn tàu rồi đẩy một gã mập đội mũ vải tu-u sang một bên đối với cậu chỉ diễn ra trong chớp mắt. Nhờ vậy, cậu có được một góc nhìn tuyệt vời về quang cảnh đang diễn ra — một góc nhìn mà ngay khoảnh khắc tiếp theo cậu còn cải thiện tốt hơn nữa bằng cách leo hẳn lên và quỳ gối trên lan can.

Có một người dưới nước, phần thân trên của gã — phần duy nhất có thể nhìn thấy — đang mặc một chiếc áo len xanh. Gã đội một chiếc mũ phớt, và thỉnh thoảng, giữa lúc đang vật lộn với sóng nước, gã lại giơ tay lên để chỉnh lại chiếc mũ cho ngay ngắn hơn trên đầu. Quả là một tay bơi điệu đà.

Cậu vừa kịp thu trọn màn trình diễn đó vào mắt thì Marlowe bỗng nhận ra cô gái mình từng gặp ở cầu tàu. Nàng đang đứng cách đó vài bước chân, nhoài người ra ngoài lan can với đôi mắt mở lớn và đôi môi hé mở. Giống như tất cả mọi người, nàng đang đăm đăm nhìn xuống làn nước.

Khi Sam ngước nhìn nàng, một ý nghĩ xẹt qua đầu cậu rằng đây chính là cơ hội tuyệt vời ngàn năm có một để tạo ấn tượng cực kỳ mạnh mẽ đối với nàng. Nàng sẽ nghĩ thế nào về một người đàn ông bất chấp hiểm nguy của bản thân, lao xuống nước để dũng cảm cứu người cơ chứ? Và chắc chắn sẽ có những gã ngốc sẵn sàng làm chuyện đó cho xem, cậu thầm nghĩ trong lúc chuẩn bị dịch chuyển trở lại vị trí an toàn hơn.

Đúng lúc ấy, gã mập đội mũ vải tu-u, vốn đang tức lộn ruột vì bị hất văng khỏi hàng đầu, liền tung ra cú xông pha của mình. Hắn vừa nãy chỉ đang chồm hổm để chuẩn bị lao đi cho tốt. Giờ thì hắn phóng tới. Toàn bộ trọng lượng cơ thể hắn dội thẳng vào chính giữa sống lưng Sam. Có một khoảng khắc chớp nhoáng mà chàng thanh niên ấy lơ lửng, cứ như thể lơ lửng giữa biển trời: rồi cậu lao vút qua lan can để xuống dưới nhập bọn với gã mặc áo len xanh — người vừa phát hiện ra chiếc mũ của mình chưa ngay ngắn và đang tạm dừng để chỉnh lại nó thêm vài búp tay điêu luyện nữa.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.