Cô gái trên con tàu

Lượt đọc: 482 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Những trái tim tan vỡ

❊ ❊ ❊

Có tiếng gõ cửa. Sam lồm cồm ngồi dậy, đầu óc quay cuồng. Anh đã quên béng mất thời gian từ lúc nào.

— Ai đấy?

— Tôi đem thư cho ngài đây, thưa ngài.

Đó là chất giọng bình thản của J. B. Midgeley, người quản lý phòng. Các nhân viên quản lý của hãng White Star Line, ngoài việc là những người lịch sự và nhã nhặn nhất trên đời, ai nấy đều sở hữu chất giọng êm dịu và dễ chịu. Một quản lý của White Star đánh thức bạn dậy vào lúc sáu giờ rưỡi chỉ để báo rằng bồn tắm đã sẵn sàng, trong khi bạn lại chỉ muốn ngủ nướng đến tận trưa, chính là hình ảnh gần gũi nhất của loài chim sơn ca ngoài đời thực.

— Cái gì cơ?

— Một bức thư, thưa ngài.

Sam vùng dậy bật đèn. Anh bước ra cửa và nhận bức thư từ tay J. B. Midgeley, người sau khi hoàn thành nhiệm vụ đã lững thững quay về phía hành lang một cách rất ngăn nắp. Sam nhìn phong thư với một niềm hồi hộp xao xuyến. Dù chưa từng thấy chữ viết tay này bao giờ, nhưng bằng con mắt của tình yêu, anh lập tức nhận ra. Đúng là nét chữ mà anh có thể đoán trước ở Billie: tròn trịa, mềm mại và uyển chuyển, nét chữ của một cô gái giàu tình cảm. Anh xé toạc phong bì.

— Xin anh hãy lên boong trên. Em muốn nói chuyện với anh.

Sam không thể che giấu bản thân nỗi thất vọng nho nhỏ. Tôi không biết bạn có thấy điểm gì bất ổn trong lá thư đó không, nhưng theo góc nhìn của Sam thì đối với một bức thư tình đầu đời, nó hoàn toàn có thể dài hơn và có lẽ cũng nên ấm áp hơn một chút. Hơn nữa, dù chẳng sợ bị chuột rút ngón tay, cô ấy chí ít cũng nên ký tên chứ.

Dù sao đi nữa, đó cũng chỉ là những chuyện nhỏ nhặt. Chắc hẳn cô gái thân yêu đang vội vàng hay gì đó đại loại thế. Điểm quan trọng nhất là anh sắp được gặp nàng. Khi một người đang sợ hãi, theo lời các thi nhân ca tụng, được nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp chính là cảnh tượng an ủi làm sao; và chân lý ấy vẫn đúng khi một người vừa tự biến mình thành trò hề trong đêm văn nghệ của tàu. Sự đồng cảm dịu dàng từ một người phụ nữ, đó mới là thứ mà Samuel Marlowe khao khát hơn bất cứ điều gì vào lúc này. Anh cảm thấy đó chính là liều thuốc mà bác sĩ đã kê đơn. Anh nhanh chóng chà sạch lớp bần hắc ín trên mặt với tất cả tốc độ có thể, thay quần áo rồi tiến lên boong trên. Anh thầm nghĩ, đúng là phong cách của Billie khi chọn nơi này làm chốn hẹn hò. Nơi đó chắc chắn vắng vẻ và được thiêng hóa bởi những kỷ niệm đẹp của cả hai.

Nàng đang đứng tựa vào lan can, phóng tầm mắt ra khoảng không bao la của mặt nước. Trăng sáng vằng vặc. Ngoài đường chân trời phía nam, ánh trăng chiếu rọi xuống mặt biển, khiến nó trông giống như dải cát bạc của một hòn đảo thần tiên xa xôi nào đó. Cô gái có vẻ đang chìm đắm trong suy tư, và phải đến khi tiếng đầu Sam va đập đánh "cốc" một cái rõ đau vào thanh giằng nhô ra báo hiệu sự xuất hiện của anh, nàng mới quay người lại.

— Ồ, anh đấy à?

— Ừ.

— Anh đến lâu thế.

— Đâu phải chuyện dễ dàng gì, — Sam giải thích, — để cạo sạch lớp bần hắc ín đó ra. Em không thể tưởng tượng nổi thứ nhựa ấy bám dai đến thế nào đâu. Em phải dùng cả bơ để... —

Nàng rùng mình.

— Đừng nói nữa!

— Nhưng anh phải dùng thật mà. Dính bần hắc ín thì bắt buộc phải dùng bơ.

— Đừng kể với em những chuyện kinh khủng ấy nữa. — Giọng nàng bỗng cao vút lên như thể sắp lên cơn cuồng loạn. — Chừng nào còn sống trên đời này, em không bao giờ muốn nghe nhắc đến hai chữ "bần hắc ín" thêm lần nào nữa.

— Anh cũng có cảm giác y hệt. — Sam bước lại gần nàng. — Em yêu ạ, — anh thì thầm, — thật đúng là em khi đã hẹn anh ra đây. Anh hiểu em đang nghĩ gì. Em nghĩ rằng anh đang cần được an ủi. Em muốn vỗ về anh, xoa dịu những tổn thương trong lòng anh, ôm anh vào lòng và thì thầm rằng vì chúng ta yêu nhau, thì mấy chuyện khác nào có xá gì?

— Em không hề nghĩ thế.

— Em không nghĩ thế á?

— Vâng, em không hề.

— Ồ, em không nghĩ thế sao? Anh cứ tưởng là có chứ! — Anh nhìn nàng với ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối. — Anh cứ nghĩ, — anh nói tiếp, — rằng rất có thể em muốn vỗ về an ủi anh. Anh đã phải trải qua một sức ép tâm lý quá lớn. Anh vừa chịu một cú sốc lớn...

— Thế còn em thì sao? — nàng phẫn nộ chất vấn. — Chẳng lẽ em không chịu cú sốc nào chắc?

Anh lập tức mềm nhũn.

— Em cũng bị sốc ư? Tội nghiệp cô bé của anh! Lại đây ngồi xuống và kể hết cho anh nghe nào.

Nàng quay mặt đi, cơ mặt co giật.

— Anh không thể hiểu nổi cú sốc mà em phải chịu lớn đến thế nào sao? Em đã tưởng anh là một hiệp sĩ hoàn hảo.

— Ừ, chẳng phải thế sao?

— Chẳng phải cái gì?

— Anh tưởng em bảo đây là một đêm tuyệt vời.

— Em bảo em cứ ngỡ anh là một hiệp sĩ hoàn hảo.

— Ồ, à ra thế!

Một thủy thủ đi ngang qua boong tàu, thấp thoáng như một bóng mờ trong làn sương tối, tiến về phía một cái chòi nghỉ cao có gắn một thứ đồ đồng kỳ cục nào đó, lúi húi nghịch ngợm một lát rồi lại bỏ đi. Thủy thủ kiếm tiền thật dễ dàng.

— Sao nào? — Sam lên tiếng khi người kia đã đi khuất.

— Em quên mất mình vừa định nói gì rồi.

— Đại loại là chuyện anh là một hiệp sĩ hoàn hảo.

— Đúng thế. Em đã từng tưởng anh là như vậy.

— Thế thì tốt quá.

— Nhưng anh lại không phải!

— Không phải á?

— Không!

— Ồ!

Sự im lặng bao trùm. Sam cảm thấy bị tổn thương và hoang mang tột độ. Anh không thể hiểu nổi tâm trạng của nàng. Anh hớn hở bước lên đây với hy vọng được vỗ về và an ủi, thế mà nàng lại lạnh lùng chẳng khác nào một tảng băng hờn dỗi. Với giọng điệu đầy châm biếm, anh chợt nhớ lại mấy câu thơ mà có lần anh từng bị phạt chép tận một trăm lần ở trường vì tội đem giấu một con chuột bạch vào nhà nguyện.

Ôi phụ nữ, những lúc chúng ta thảnh thơi,

Trắc nết hay không, xin hãy thảnh thơi.

Khi mà cái nọ cái kia nhăn trán,

Lại chuyện gì đây hỡi bóng hình người!

Anh đã quên mất từ ngữ chính xác, nhưng đại ý là phụ nữ, dù có đối xử với đàn ông thế nào trong những ngày tháng huy hoàng đi nữa, thì chắc chắn vẫn sẽ quay về bên anh ta và hành động đúng đắn mỗi khi anh ta gặp hoạn nạn. Mới hay nhà thơ đã hiểu lầm phụ nữ biết bao.

— Sao lại không chứ? — anh hậm hực hỏi.

Nàng khẽ nấc lên một tiếng.

— Em đã đặt anh lên một bệ phóng cao ngất, để rồi nhận ra chân anh làm bằng đất sét. Anh đã làm vấy bẩn hình tượng mà em vẫn hằng tôn thờ về anh. Từ nay em không thể nghĩ về anh mà không hình dung ra cảnh anh đứng trên cái phòng khách đó, lắp bắp và bất lực...

— Ơ hay, người ta chơi đàn bỏ mặc cậu thì cậu biết làm sao được chứ?

— Lẽ ra anh phải làm gì đó chứ! — Những lời mà nàng vừa thốt ra hôm qua với Jane Hubbard lại dội về trong tâm trí. — Em không thể tha thứ cho một kẻ trông thật nực cười. Ôi, cái gì, cái gì đã xui khiến anh cố gắng bắt chước phong cách của Bert Williams cơ chứ? — nàng kêu lên.

Sam giật nảy mình, nhói đau tận đáy lòng.

— Đó không phải Bert Williams. Là Frank Tinney cơ mà!

— Biệt tài thế nào thì làm sao mà em biết được chứ?

— Anh đã cố gắng hết sức rồi, — Sam ủ rũ đáp.

— Đó mới là điều khủng khiếp nhất.

— Anh làm thế cũng chỉ vì em thôi.

— Em biết chứ. Điều đó càng làm em thấy tội lỗi khủng khiếp hơn. — Nàng lại rùng mình. Rồi đột ngột, với sự nhạy cảm đầy căng thẳng của một người phụ nữ đang suy sụp thần kinh, nàng nhét phắt một con búp bê gollwog nhỏ màu đen vào tay anh. — Cầm lấy!

— Cái gì thế này?

— Anh đã mua nó cho em hôm qua ở cửa hàng cắt tóc. Đó là món quà duy nhất mà anh tặng em đấy. Nhận lại đi.

— Anh không cần. Chẳng biết cầm nó để làm gì nữa.

— Anh bắt buộc phải nhận, — nàng thì thầm. — Nó là một biểu tượng.

— Biểu tượng gì cơ?

— Biểu tượng cho tình yêu tan vỡ của chúng ta.

— Anh chịu chẳng hiểu em suy diễn kiểu gì nữa. Nó chỉ là một con búp bê gollwog thôi mà.

— Bây giờ thì em không thể lấy anh được nữa rồi.

— Cái gì! Lạy Chúa tôi! Đừng có ngớ ngẩn thế chứ.

— Em không thể!

— Thôi nào, cứ thử dũng cảm lên xem nào, — anh vừa động viên vừa cảm thấy hy vọng tụt xuống tận đáy lòng.

Nàng lắc đầu.

— Không, em không thể.

— Ôi trời đất ơi!

— Em không thể được. Em là một cô gái vô cùng kỳ lạ...

— Em đúng là một cô gái ngốc nghếch thì có...

— Em không hiểu anh lấy quyền gì mà nói câu đó, — nàng nổi giận.

— Anh cũng chẳng hiểu em lấy quyền gì mà tuyên bố không thể lấy anh rồi lại còn bắt anh ôm đống búp bê gollwog này, — anh tức tối đáp trả.

— Ôi, anh không thể hiểu nổi sao?

— Không, thề có Chúa là anh chịu chết.

Nàng nhìn anh với vẻ chán nản.

— Khi em nhận lời lấy anh, anh chính là người hùng trong mắt em. Anh đại diện cho mọi điều cao thượng, dũng cảm và tuyệt vời nhất. Em chỉ cần nhắm mắt lại là có thể hình dung ra cảnh anh lao mình khỏi lan can tàu vào buổi sáng hôm ấy. Thế mà giờ đây... — giọng nàng run rẩy — ...nếu nhắm mắt lại lúc này, em chỉ có thể nhìn thấy một gã đàn ông với bộ mặt đen sì gớm ghiếc đang tự biến mình thành trò cười cho cả con tàu. Sao em có thể lấy anh được khi cứ bị ám ảnh bởi hình ảnh đó cơ chứ?

— Nhưng lạy Chúa tôi, em cứ nói cứ như thể anh có thói quen bôiọ mặt đen thui không bằng ấy! Em cứ làm như thể em mong chờ anh đứng trước bàn thờ thánh với khuôn mặt trát đầy bần hắc ín không bằng.

— Em sẽ mãi nhớ về anh đúng như những gì em đã thấy tối nay. — Nàng buồn bã nhìn anh. — Trên tai trái của anh vẫn còn một vệt đen kìa.

Anh định nắm lấy tay nàng. Nhưng nàng vội rụt tay lại. Anh khựng người lại như vừa phải chịu một đòn chí mạng.

— Vậy là hết thật rồi sao, — anh lầm bầm.

— Vâng. Vết đen ấy một nửa dính trên tai, một nửa dính trên má anh kìa.

— Vậy là hết thật rồi sao, — anh lặp lại.

— Tốt nhất là anh nên xuống dưới khoang và bảo người quản lý phát cho ít bơ đi.

Anh cười nhạt đầy cay đắng.

— Thôi được, lẽ ra anh phải lường trước được điều này mới phải. Lẽ ra anh phải biết chuyện gì sẽ xảy ra chứ! Eustace đã cảnh báo anh rồi. Eustace đã nói đúng. Cậu ta hiểu phụ nữ—giống như anh bây giờ vậy. Phụ nữ! Biết bao tai họa tày đình chẳng phải do đàn ông gây ra ư? Ai là kẻ phản bội cái-gọi-là-thứ-đó nhỉ? Là phụ nữ! Ai là kẻ đã đánh mất... đánh mất... đã đánh mất... ai... ơ... vân vân và mây mây? Lại là phụ nữ... Thế là chấm hết! Chẳng còn gì để nói ngoài lời tạm biệt nữa sao?

— Hết rồi.

— Vậy thì tạm biệt nhé, cô Bennett!

— Tạm biệt anh, — Billie buồn bã đáp. — Em... em rất tiếc.

— Khỏi cần bận tâm!

— Anh hiểu cho em chứ, phải không?

— Em đã bày tỏ mọi chuyện quá ư là rõ ràng rồi còn gì.

— Em chỉ mong... mong rằng anh sẽ không phải đau khổ.

— Đau khổ á! — Cổ họng Sam phát ra một âm thanh nghẹn ngào tựa như tiếng kêu của một con tép đang quằn quại vì đau đớn. — Đau khổ ư! Ha! Ha! Anh mà đau khổ á? Sao em lại nghĩ ra cái ý tưởng buồn cười ấy thế nhỉ? Anh đang cười đây này! Anh đang cười to đây này! Anh cảm thấy mình vừa may mắn thoát chết trong gang tấc ấy chứ. Ôi, ha, ha!

— Anh nói năng thế là vừa vô duyên vừa bất lịch sự đấy nhé.

— Nó làm anh nhớ đến một bộ phim câm mà anh từng xem ở New York. Phim ấy có tựa đề là "Được cứu thoát khỏi giá treo cổ".

— Ôi!

— Anh không hề đau khổ nhé! Anh có cái gì mà phải đau khổ cơ chứ? Rất tiếc là chẳng có gã đàn ông nào trên đời này thèm muốn kết hôn cả. Anh thì không đời nào. Cho anh xin cái cuộc sống độc thân vui vẻ của anh đi! Chú Charlie của anh thường bảo rằng: "Thà bị lừa gạt kết hôn còn hơn là bị một con la đá vào đầu". Nhưng ngài ấy vốn là người luôn nhìn đời bằng con mắt màu hồng. Chúc cô Bennett ngủ ngon. Và vĩnh biệt—cho đến muôn đời.

Anh quay gót, sải bước dạo qua boong tàu. Vầng trăng trên bầu trời thanh bạch vẫn chiếu rọi đầy hiền hòa xuống người anh, như đang chế nhạo. Anh vừa thốt ra những lời đầy dũng khí; đến cả nhà phê bình khó tính nhất cũng phải thừa nhận rằng anh đã có màn lui sân vô cùng ngoạn mục. Thế nhưng thẳm sâu trong lồng ngực, trái tim anh đã bắt đầu nhói đau.

Khi vừa bước đến gần phòng ngủ của mình, anh vô cùng kinh ngạc và ghê tởm khi nghe vẳng ra từ căn phòng đang đóng kín tiếng hát của một giọng nam cao vút:

Ta nào sợ kẻ mặc áo giáp sáng ngời,

Dù ngọn giáo có sắc bén đến đâu chăng nữa;

Nhưng ta sợ, ta thực lòng sợ ánh mắt đưa mời,

Lẩn khuất sau làn mi rủ xuống đong đưa:

Ta sợ lắm, ta sợ thay ánh mắt tình tứ...

Sam phẫn nộ tung cửa bước vào. Việc Eustace Hignett vẫn còn sống nhăn răng đã là một điều tồi tệ—anh từng hình dung cảnh gã tự nhảy xuống biển bơi lội ngụp lặn, trở thành một cảnh tượng vui mắt phía sau chiếc tàu—thế mà giờ đây gã còn cất giọng ca hát thì quả là một hành động quá ư trơ trẽn. Sam cảm thấy sự cắn rứt lương tâm đáng lẽ phải khiến Eustace Hignett câm như hến mới phải. Ngược lại, gã ta lúc này lại đang nhởn nhơ tận hưởng như một con chim sẻ bị dập mỏ. Thật là đảo điên hết chỗ nói. Gã đàn ông này chắc chắn chẳng còn chút lương tri nào nữa rồi.

— Ồ, — anh lạnh lùng lên tiếng, — thì ra cậu ở đây!

Eustace Hignett ngẩng đầu lên với vẻ mặt tươi tỉnh, thậm chí còn đang cười toe toét. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi kể từ lần cuối Sam gặp mặt, một sự biến đổi phi thường đã diễn ra ở chàng thanh niên này. Vẻ ngoài hốc hác đã biến mất. Đôi mắt sáng rực. Trên khuôn mặt gã hiện lên cái nụ cười đểu giả tự mãn thường thấy trong các trang quảng cáo đồ lót nam cao cấp kiểu lưới mịn. Nếu Eustace Hignett mà là một bức vẽ chiếm trọn trang tạp chí với dòng chữ in phía dưới: "Bạn thân mến, tôi lúc nào cũng mặc đồ lót siêu nhẹ cao cấp của Sigsbee!", thì chắc chắn gã cũng chẳng thể tỏ ra tự mãn hơn thế được nữa.

— Ồ, chào anh! — gã cất tiếng. — Tôi đang tự hỏi không biết anh chuồn đi đằng nào rồi cơ chứ.

— Đừng có bận tâm xem tôi chuồn đi đằng nào! — Sam lạnh băng cắt lời. — Cậu đã biến đi đâu và vì lý do gì hả? Đồ sâu mọt khốn khổ, — anh bùng nổ cơn giận dữ đầy hào hiệp, — cậu còn gì để thanh minh nữa không? Cậu có ý gì khi tự dưng chuồn mất tăm như thế rồi phá hỏng cả chương trình văn nghệ của tôi hả?

— Thành thật xin lỗi ông anh nhé. Tôi đã không lường trước được sức sát thương của điếu xì-gà. Tôi vẫn còn ráng chịu đựng được cho đến khi ngửi thấy mùi khói thuốc bay ra. Thế rồi mọi thứ trước mắt tối sầm lại—ý tôi không phải anh đâu nhé. Mặt anh đen sẵn rồi mà—và tôi có cảm giác như thể mình bắt buộc phải lao ngay lên boong tàu để nhảy xuống biển tự vẫn cho bằng được.

— Ơ hay, thế sao cậu không nhảy luôn đi? — Sam chất vấn với một nỗi ấm ức dâng trào. — Lẽ ra khi ấy tôi còn có thể tha thứ cho cậu. Thế mà lại mò xuống đây để rồi nghe thấy cậu cất tiếng hát thế này ư...

Một thứ ánh sáng dịu dàng chợt lóe lên trong đôi mắt Eustace Hignett.

— Tôi muốn kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện về việc này.

— Đó là câu chuyện kỳ lạ nhất trên đời. Cứ như thể một phép màu vậy. Nó khiến người ta phải tin vào Định mệnh và mấy thứ đại loại thế. Cách đây một tuần, tôi vẫn còn đang ngồi trên tàu điện ngầm ở New York...

Gã chợt khựng lại khi Sam bắt đầu tuôn ra một tràng chửi rủa gã, tuyến tàu điện ngầm và cả thành phố New York theo đúng thứ tự vừa liệt kê.

— Này bạn hiền, có chuyện gì thế?

— Có chuyện gì à? Ha!

— Chắc chắn là có chuyện rồi, — Eustace Hignett vẫn kiên trì. — Tôi nhìn thái độ của anh là biết ngay. Chắc chắn có chuyện gì đó vừa xảy ra khiến anh bực bội và phiền muộn rồi. Tôi hiểu rõ anh đến mức có thể nhìn thấu lớp ngụy trang đó đấy. Chuyện gì thế? Kể tôi nghe xem nào!

— Ha, ha!

— Chắc không phải anh vẫn đang dằn vặt vì vụ đêm văn nghệ đấy chứ? Ôi giồi ôi, chuyện đó qua lâu rồi còn gì. Tôi đoán là sau khi tôi chuồn mất thì anh đã tự biến mình thành một thằng ngốc vĩ đại nhất quả đất, nhưng việc gì phải để bụng chuyện đó cho mệt xác? Mấy thứ vớ vẩn đó làm sao có thể ảnh hưởng lâu dài đến một con người được cơ chứ.

— Không ảnh hưởng á? Nói cho cậu hay, hậu quả của buổi biểu diễn đó là tôi đã bị hủy hôn rồi đấy.

Eustace liền chồm tới, chìa tay ra.

— Thật á? Quá tuyệt vời! Xin gửi lời chúc mừng chân thành đến anh! Đây chính là điều tuyệt diệu nhất có thể xảy ra đấy. Tôi nói thật lòng đấy nhé. Bất cứ ai từng đính hôn với cô ả đó đều hiểu thấu tâm can tôi. Sam này, anh thoát được nợ đời là may lắm rồi đấy.

Sam hất phăng bàn tay gã ra. Nếu đó là cổ họng gã thì có lẽ anh đã tóm lấy một cách ngon lành rồi, chứ còn bắt tay với Eustace Hignett thì dứt khoát là không có chuyện đó.

— Trái tim tôi đã tan nát rồi, — anh nói với vẻ đầy tự tôn.

— Cảm giác đó rồi sẽ qua nhanh thôi, rồi nó sẽ nhường chỗ cho lòng biết ơn vô hạn. Tôi rành lắm. Tôi từng trải qua rồi mà. Suy cho cùng... Wilhelmina Bennett... cô ta là cái thá gì chứ? Chỉ là một nhúm giẻ rách với mớ xương xẩu và dăm sợi tóc rối bù chứ báu gì!

— Cô ấy không hề như thế nhé, — Sam phẫn nộ lên tiếng.

— Xin lỗi anh nhé, — Eustace quả quyết, — tôi nói với tư cách là một chuyên gia. Tôi hiểu quá rõ con người cô ta và tôi xin nhắc lại lần nữa, cô ta đích thị chỉ là một nhúm giẻ rách, mớ xương xẩu cộng với dăm sợi tóc rối bù!

— Cô ấy là người con gái duy nhất trên đời này của tôi, và chính vì hành vi ngớ ngẩn của cậu mà tôi đã đánh mất cô ấy rồi.

— Anh cứ mở miệng ra là nhắc đến người con gái duy nhất trên đời, — Eustace vui vẻ nói. — Nếu anh muốn nghe kể về người con gái duy nhất đích thực trên đời này, tôi sẽ kể cho anh nghe. Cách đây một tuần, tôi đang ngồi trên chuyến tàu điện ngầm ở New York...

— Tôi đi ngủ đây, — Sam cộc cằn ngắt lời.

— Tùy anh. Tôi cứ kể trong lúc anh thay đồ vậy.

— Tôi không thèm nghe.

— Cách đây một tuần, — Eustace Hignett tiếp tục, — xin anh hãy hình dung cảnh tôi chật vật lắm mới chen chân được vào một toa tàu điện ngầm ở New York. Và rồi tôi bắt chuyện được với một cô gái mang theo một khẩu súng săn voi.

Sam thầm sửa lại bài kinh cầu nguyện cá nhân của mình để thêm cả khẩu súng săn voi vào đó.

— Nàng chính là tri âm tri kỷ của đời tôi, — Eustace quả quyết với giọng điệu trầm tĩnh. — Lúc đó thì tôi chưa nhận ra đâu, nhưng quả thực đúng là như vậy. Nàng sở hữu đôi mắt nâu đượm buồn, một cá tính tuyệt vời, và kèm theo cả khẩu súng săn voi ấy nữa.

— Thế bộ cô ta bắn cậu bằng khẩu súng ấy thật à?

— Bắn tôi ư? Anh đang nói nhảm gì thế? Đương nhiên là không rồi!

— Thế thì cô gái ấy chắc chắn là đồ ngốc! — Sam cay đắng thốt lên. — Cơ hội ngàn vàng xuất hiện mà lại bỏ lỡ. Bộ đồ ngủ của tôi đâu rồi?

— Tôi không thấy bộ đồ ngủ nào của anh cả. Cô ấy đã trò chuyện với tôi về khẩu súng săn voi đó, rồi giải thích tường tận cơ chế hoạt động của nó cho tôi nghe. Nàng chỉ cho tôi biết chính xác vị trí nào của con hà mã thì nên nhắm bắn, cách nấu một nồi súp bổ dưỡng từ quả xoài, và phải xử lý ra sao nếu bị loài rắn dây xứ Borneo cắn. Anh có thể tưởng tượng được là nàng đã xoa dịu trái tim đang rỉ máu của tôi đến nhường nào không. Trái tim tôi lúc bấy giờ, nếu anh còn nhớ—thực ra là chẳng cần thiết phải đau khổ làm gì nếu tôi sớm nhận ra điều đó—bởi vì chỉ mới vài ngày trước đó, cuộc đính hôn của tôi với Wilhelmina Bennett vừa mới chính thức tan vỡ. Chà, thế rồi chúng tôi chia tay nhau ở ga Phố Sáu mươi sáu, và dù nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng tôi đã quên bẵng đi mọi thứ về nàng.

— Lặp lại trò đó đi!

— Kể lại á?

— Lạy Chúa, không! Ý tôi là quên béng cô ta đi một lần nữa kìa.

— Không có thứ gì, — Eustace Hignett nghiêm giọng đáp, — có thể khiến tôi làm thế được nữa đâu. Tâm hồn chúng tôi đã hòa quyện vào nhau rồi. Bản ngã của chúng tôi đã cất tiếng gọi nhau từ những tầng sâu thẳm nhất, vang lên rằng... À mà bộ đồ ngủ của anh nằm ở góc kia kìa... vang lên rằng "Anh là của em!". Làm sao mà tôi có thể quên được nàng sau chừng ấy chuyện cơ chứ? Chà, như tôi vừa nói đấy, chúng tôi đã chia tay. Nào tôi có hay biết gì chuyện nàng cũng đáp chuyến tàu này cơ chứ! Thế mà vừa nãy, nàng đã đến bên tôi khi tôi đang quằn quặn đau đớn trên boong tàu...

— Cậu quằn quặn thật á? — Sam hỏi với chút ít tò mò chán nản.

— Chứ còn gì nữa!

— Thế thì tốt quá!

— Nhưng mà chỉ được một lúc thôi.

— Thế thì tệ thật!

— Nàng đã đến bên tôi và chữa lành vết thương cho tôi. Sam này, cô gái ấy đúng là một thiên thần.

— Tắt đèn đi khi nào cậu nói xong nhé.

— Nàng dường như hiểu thấu cảm xúc của tôi mà chẳng cần đến một lời nói nào cả. Có những hoàn cảnh chẳng cần phải dùng lời văn hoa làm gì. Nàng bỏ đi một lát rồi quay lại với một ly hỗn hợp kỳ lạ nào đó. Tôi cũng chẳng biết trong đó có những gì nữa. Chỉ biết là nó có pha cả nước sốt Worcestershire. Nàng áp nó vào môi tôi. Nàng bắt tôi phải uống bằng được. Nàng bảo đó là thứ thuốc mà nàng vẫn thường dùng bên Châu Phi để chữa bệnh cho mấy chú bê con bị chứng chóng mặt xây xẩm. Chà, anh tin hay không tùy anh... anh ngủ chưa đấy?

— Rồi.

— Tin hay không tùy anh, chưa đầy hai phút sau là tôi đã hoàn toàn hết sạch cơn buồn nôn do điếu xì-gà của anh gây ra. Thậm chí tôi còn tự hút thuốc được nữa cơ chứ! Tôi đã dạo bước trên boong tàu cùng nàng mà chẳng hề cảm thấy gợn chút lăn tăn nào. Tôi thậm chí còn đủng đỉnh ngắm nhìn cảnh trăng thanh gió mát soi bóng xuống mặt nước... Tôi từng thốt ra không ít lời cay độc về phụ nữ từ khi đặt chân lên con tàu này. Giờ tôi xin rút lại toàn bộ không điều kiện. Những lời đó có lẽ vẫn đúng với mấy cô nàng kiểu như Wilhelmina Bennett, nhưng tôi đã thôi không vơ đũa cả nắm toàn bộ phái đẹp vào những lời chê bai đó nữa. Jane Hubbard đã vực dậy niềm tin của tôi ở phụ nữ rồi. Sam! Sam ơi!

— Gì nữa đây?

— Tôi bảo là Jane Hubbard đã khôi phục lại niềm tin của tôi đối với phụ nữ rồi đấy.

— Ừ, tùy cậu thôi.

Eustace Hignett cởi nốt quần áo rồi trèo lên giường. Với một nụ cười dịu dàng nở trên môi, gã với tay tắt đèn. Căn phòng chìm vào sự im lặng kéo dài, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng động cơ tàu vè vè từ đằng xa vọng lại.

Khoảng mười hai giờ rưỡi, một giọng nói cất lên từ chiếc giường tầng dưới.

— Sam!

— Lại cái gì nữa đây hả?

— Ở nàng ấy toát lên một sức mạnh nữ tính thật ngọt ngào làm sao, Sam ạ. Nàng vừa kể với tôi rằng có lần nàng đã tay không hạ gục một con báo bằng chiếc kẹp tóc đấy.

Sam rên rỉ và trằn trọc lăn lộn trên chiếc nệm.

Không gian lại chìm vào yên lặng.

— À ít ra thì tôi nghĩ đó là con báo, — Eustace Hignett cất tiếng vào lúc một giờ kém mười lăm. — Hoặc là báo hoa mai, hoặc là sư tử núi gì đấy.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.