Billie vẫn đứng nép sát vào bức tường, ngắm nghía bức chân dung của cố ông Josiah Appleby—một tác phẩm mà lời nhận xét nhẹ nhàng nhất có lẽ là hy vọng nó không hề giống với nguyên mẫu ngoài đời. Giờ đây, cô lùi hẳn người lại, ép sát vào mảng tường phía sau như thể đang tìm cách chui tụt qua đó. Vành mũ của cô bị cạnh khung tranh hất lệch đi, nhưng trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, đến cái mũ cô còn chẳng buồn bận tâm.
— Ơ... chào anh? — cô thốt lên.
Nếu không nhờ sở hữu gương mặt xinh đẹp tuyệt trần, chắc người ta sẽ bảo giọng nói của cô vừa ré lên một tiếng chói tai. Dòng máu kiên cường chảy trong gia tộc Bennett, dẫu vẫn mạnh mẽ là thế, lúc này cũng đành chịu thua trước tình cảnh hiểm nghèo. Sự dũng cảm đã trôi tuột đi đâu mất, để lại trong cô một nỗi hoảng loạn lạnh sống lưng. Cô từng xem những cảnh thế này trên phim ảnh—có hẳn một chuỗi phim tựa đề “Hiểm họa của Diana”, nơi nữ chính phải đối mặt với đủ thứ tình huống ngặt nghèo trong từng cuộn phim một—nhưng cô chưa bao giờ ngờ rằng có ngày nó lại xảy ra với chính mình; và vì thế, cô hoàn toàn chẳng chuẩn bị chút kế hoạch nào để đối phó.
Một sai lầm chí mạng. Ở cái cõi đời này, con người ta phải luôn sẵn sàng cho mọi thứ, bằng không thì còn biết xoay sở thế nào đây?
— Tôi mang theo khẩu súng lục đây, — ông Peters nói.
— Th... thế ra là vậy! — Billie đáp.
Ông Peters trìu mến nâng niu thứ vũ khí trên tay. Vốn dĩ ông là một người khá rụt rè khi đứng trước phụ nữ, nhưng những gì Sam kể về việc cô có hứng thú với khẩu súng của mình đã sưởi ấm trái tim chàng nhân viên văn phòng.
— Tôi vừa định ghé qua trường bắn để luyện tập một chút, — ông bảo. — Rồi tôi nghĩ hay là tiện thể tạt vào đây xem sao.
— Tôi đoán... tôi đoán anh là một tay súng cừ khôi lắm nhỉ? — Billie run rẩy hỏi.
— Tôi hiếm khi bắn trượt lắm, — Jno. Peters đáp.
Billie rùng mình. Rồi chợt nhận ra rằng càng kéo dài câu chuyện với tên điên này, cô càng có thêm hy vọng Sam kịp quay về cứu mình, cô bèn cố gượng nói dưa nói dứa vài câu.
— Nó... trông xấu xí quá cơ!
— Ơ, không đâu! — ông Peters thốt lên, vẻ mặt tổn thương.
Billie nhận ra mình vừa nói hớ.
— Ý tôi là trông nó có vẻ chết chóc lắm, — cô vội vã đính chính.
— Nó hoàn toàn có thể phải làm những nhiệm vụ chết người đấy, cô Milliken ạ, — ông Peters nghiêm nghị đáp.
Cuộc trò chuyện lại rơi vào im lặng ngượng ngùng. Billie chẳng còn biết nói gì thêm cho kịp lúc, trong khi ông Peters đang phảiật lộn với cơn bệnh rụt rè đáng ghét vốn luôn là vật cản đường ông mỗi khi tiếp xúc với phái đẹp. Chỉ một lát sau, ông xốc lại tinh thần, và vì động thái đầu tiên của ông là cất khẩu súng vào túi áo khoác, Billie liền cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào.
— Điều quan trọng nhất, — Jno. Peters nói, — là phải học cách rút súng thật nhanh. Giống thế này này! — ông nói thêm và rút khẩu súng lục ra với một động tác mượt mà, chớp nhoáng chẳng khác nào cảnh Billie từng thấy Bream Mortimer biểu diễn màn lấy một bát cá vàng ra khỏi chiếc mũ chóp cao trong những ngày tháng êm đềm trước kia. — Mọi thứ đều phụ thuộc vào việc ai nổ súng trước! Phát súng đầu tiên, thưa cô Milliken, mang tính quyết định sinh tử.
Đột nhiên Billie nảy ra một ý kiến thiên tài. Cô thừa biết rằng việc cố gắng thuyết phục cái sinh vật tội nghiệp đang mụ mẫm óc não vì một ý tưởng hoang tưởng ấy rằng cô không phải là cô Milliken là chuyện vô vọng. Chối cãi chỉ tốn thời gian, thậm chí còn có thể khiến hắn tức điên lên mà đẩy nhanh bi kịch. Bắt buộc cô phải hùa theo hắn. Và trong lúc đang hùa theo, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô: chi bằng làm cho tới bến luôn đi?
— Ông Peters, — cô kêu lên, — ông nhầm to rồi!
— Xin lỗi cô nhé, — Jno. Peters đáp với giọng điệu chẳng lấy gì làm thiện cảm cho lắm. — Không hề có chuyện đó đâu!
— Có đấy chứ!
— Tôi dám chắc là không. Tốc độ rút súng là điều cốt yếu...
— Ông đã bị người ta cung cấp thông tin sai lệch rồi.
— Chà, tôi nghe trực tiếp từ chính gã ở trường bắn phố Rupert cơ mà, — ông Peters đáp bằng giọng cứng nhắc. — Và nếu cô từng xem bộ phim mang tên ‘Tay súng hai báng’...
— Ông Peters, — Billie cất giọng tuyệt vọng. Mấy lời lảm nhảm vô nghĩa của hắn đang làm cô hoa cả mắt. — Ông Peters, nghe tôi nói đây! Tôi không hề kết hôn với một gã đàn ông nào ở Ealing West cả!
Ông Peters chẳng hề tỏ ra xúc động trước thông tin đó. Chẳng hiểu vì lý do gì mà cô gái này lại coi hoàn cảnh của mình là điều kỳ lạ, nhưng theo ông biết thì có rất nhiều phụ nữ cũng đang rơi vào tình cảnh tương tự. Thậm chí, ngẫm lại lúc này thì ông chẳng tài nào nhớ nổi người quen phái nữ nào của mình lại đi lấy chồng ở Ealing West cả.
— Thế á? — ông lịch sự đáp.
— Anh không tin tôi sao? — Billie hoảng hốt kêu lên.
— Ồ, chắc chắn rồi, chắc chắn chứ, — Jno. Peters đáp.
— Ơn Chúa! — Billie thốt lên. — Tôi thậm chí còn chưa đính hôn cơ mà! Tất cả chỉ là một sự hiểu lầm khủng khiếp!
Khi hai con người trong một căn phòng nhỏ đang nói về hai đề tài hoàn toàn khác nhau mà chẳng ai hiểu đối phương đang sủa quàng vào đâu, thì chắc chắn sẽ xảy ra một sự rối loạn tinh thần nhất định; nhưng đến lúc này, Jno. Peters, dù vẫn chưa hoàn toàn bắt kịp sức nặng trí tuệ của cuộc trò chuyện, bắt đầu nhìn thấy một tia sáng le lói phía sau những đám mây mù. Một cách lờ mờ, ông bắt đầu hiểu ra rằng cô gái này đến để nhờ văn phòng luật sư tư vấn về một vụ kiện bội ước. Có một gã đàn ông vô danh nào đó ở Ealing West đã đùa giỡn với trái tim cô—dù là một tay thư ký luật sư già đời chai sạn, câu kêu cứu xé lòng “Tôi thậm chí còn chưa đính hôn!” ấy cũng đã chạm đến đáy lòng ông Peters—và cô đang muốn tiến hành tố tụng. Ông Peters cảm thấy mình như vừa lấy lại được phong độ. Ông cất khẩu súng vào túi, rồi lôi ra một cuốn sổ tay.
— Tôi rất sẵn lòng lắng nghe các tình tiết sự việc, — ông nói với phong thái lịch sự của một người hành nghề chuyên nghiệp. — Trong lúc vắng mặt sếp lớn...
— Tôi đã kể hết sự tình cho ông rồi còn gì!
— Gã đàn ông ở Ealing West này, — ông Peters nói, vừa liếm đầu bút chì, — hắn đã viết thư ngỏ lời cầu hôn cô chứ?
— Không, không, không!
— Dù sao đi nữa, — ông Peters nói, giọng đầy thất vọng nhưng vẫn còn hy vọng, — hắn đã tán tỉnh cô trước mặt các nhân chứng chứ?
— Chưa từng! Chưa bao giờ! Chẳng có gã đàn ông nào ở Ealing West cả! Chưa từng có ai ở đó hết!
Chính tại thời điểm này, Jno. Peters lần đầu tiên bắt đầu hoài nghi nghiêm trọng về sự minh mẫn của cô gái. Bất kỳ ai có chút kiến thức cơ bản nhất về cuộc tổng điều tra dân số gần đây nhất cũng biết thừa rằng có vô số đàn ông ở Ealing West. Nơi đó đông nghẹt người ấy chứ. Liệu một người tỉnh táo có thốt ra những lời phủ nhận ngược đời như thế không? Ông nghĩ là không, và ông thấy thật may mắn vì đã mang theo khẩu súng bên mình. Cô ta chưa làm gì mang tính bạo lực rõ rệt cả, nhưng cứ cảm thấy mình được chuẩn bị sẵn sàng vẫn hơn. Ông bèn lấy súng ra và thản nhiên đặt nó lên đùi.
Cảnh tượng khẩu súng tác động lên Billie như một dòng điện chạy dọc cơ thể. Cô vung hai tay lên trong một cử chỉ khẩn cầu tha thiết, và tung ra lá bài cuối cùng.
— Em yêu anh! — cô kêu lên. Giá mà cô nhớ được tên thật của hắn thì tốt biết mấy. Nó sẽ làm câu nói trọn vẹn và mượt mà hơn biết bao. Trong một khoảnh khắc thế này, thật khó lòng mà gọi hắn là “ông Peters”. — Anh là người đàn ông duy nhất em yêu.
— Ôi trời đất thánh thần ơi! — Jno. Peters thốt lên, suýt ngửa cả người ra phía sau. Đối với một người vốn bản tính rụt rè, lời tuyên bố đường đột và hoàn toàn bất ngờ này quả thực quá sức choáng váng; hơn nữa, anh chàng thư ký này đã có vị hôn thê rồi. Ông đỏ bừng mặt tía tai. Thế nhưng, ngay cả trong phút giây bàng hoàng đó, ông vẫn không thể kìm ném được một cảm giác rạo rực khó tả. Chẳng có người đàn ông nào tự đánh giá mình kém mã hơn thực tế cả, nhưng Jno. Peters từ trước đến nay vẫn luôn tự nhận thức khá đúng mực về sức hút của bản thân, và ông vẫn luôn nghĩ rằng việc khiến cô vợ chưa cưới chịu đồng ý lấy mình đã là một kỳ tích đáng nể lắm rồi. Giờ đây, ông bắt đầu tự hỏi liệu có khi nào thực chất mình lại là một gã sát gái thượng thặng hay không. Chắc hiếm có gã đàn ông nào trên đời đủ sức khơi gợi tình cảm sâu sắc đến thế chỉ sau vỏn vẹn chừng sáu phút rưỡi trò chuyện dạo.
Những suy nghĩ bình tĩnh hơn đã thế chỗ cho tia tự đắc le lói vừa rồi. Cô gái này bị điên. Sự thật chính là thế. Ông đứng dậy và bắt đầu lỉnh dần về phía cửa. Cậu Samuel sẽ sớm quay lại thôi, và cậu ấy cần phải được cảnh báo.
— Thế là ổn thỏa cả rồi phải không nào! — Billie nói.
— Ồ, vâng, vô cùng ổn thỏa! — ông Peters đáp. — Ơ... Cảm ơn cô rất nhiều!
— Em cứ nghĩ anh sẽ thấy vui chứ, — Billie vừa nhẹ nhõm vừa hoang mang nói. Đối với một gã đàn ông mang dòng máu bùng nổ núi lửa như Sam Marlowe từng mô tả, hắn có vẻ đón nhận mọi chuyện quá đỗi bình tĩnh. Cô cứ đinh ninh sẽ phải chứng kiến một màn kịch dữ dội cơ chứ.
— Ồ, đây là một lời khen quá lớn ấy chứ! — ông Peters trấn an cô.
Đúng lúc đó, Sam bước vào, cắt ngang cuộc trò chuyện vào thời điểm nó đang bước vào khúc mắc khó nhằn. Anh vừa đọc xong kỳ tiểu thuyết dài kỳ trên tờ Home Whispers, và khi nhìn đồng hồ, anh ngỡ rằng từng ấy thời gian trôi qua là quá đủ để mọi chuyện diễn biến đúng theo kịch bản mà trí tưởng tượng của anh đã vạch sẵn.
Bầu không khí trong phòng có vẻ hơi căng thẳng khi anh bước vào. Trông Billie có vẻ tái nhợt và bấn loạn. Ông Peters trông cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Sam bắt gặp ánh mắt của Billie. Trong đó ẩn chứa một lời cầu cứu không thốt nên lời. Anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu trấn an, cái gật đầu của một kẻ thấu tỏ mọi sự và đã sẵn sàng xoay sở ổn thỏa tình hình.
— Nào, Peters, — anh cất giọng trầm ấm, kiên quyết, vừa đặt một tay lên cánh tay vị thư ký. — Đã đến lúc anh phải đi rồi đấy.
— Vâng, đúng thế, thưa cậu Samuel! Vâng, vâng, đúng thế thật!
— Tôi tiễn anh ra ngoài nhé, — Sam nói bằng giọng dịu dàng, rồi dẫn hắn đi qua văn phòng ngoài ra đến sảnh thang máy. — Chúc may mắn nhé, Peters, — anh nói khi họ dừng bước ở đầu cầu thang. — Mong anh có một chuyến đi vui vẻ. Ơ kìa, sao thế này? Trông anh có vẻ bấn loạn thế.
— Cô gái đó đấy, thưa cậu Samuel! Tôi thực sự nghĩ rằng... thực sự là đầu óc cô ta có vấn đề đấy ạ.
— Vớ vẩn, nhảm nhí! — Sam quả quyết đáp. — Cô ấy hoàn toàn bình thường! Thôi, chào anh nhé.
— Chào cậu Samuel.
— Khi nãy anh bảo bao giờ mình nhổ neo nhỉ?
— Thứ bảy tới đây, thưa cậu Samuel. Nhưng tôi e là mình chẳng còn dịp nào gặp lại cậu trước lúc đó nữa rồi. Tôi còn phải thu dọn hành lý và phải đến gặp vị khách hàng dưới quê kia...
— Được rồi. Vậy chúng ta chào nhau ở đây nhé. Chào anh nhé, Peters. Nhớ tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ ở Mỹ đấy. Tôi sẽ nhắn lại với bố tôi là anh đã ghé qua.
Sam đứng nhìn theo bóng hắn khuất dạng phía cầu thang, đoạn quay người bước trở lại phòng làm việc bên trong. Billie đang ngồi bệt đầy vẻ mềm oặt trên chiếc ghế mà Jno. Peters vừa ngồi khi nãy. Cô bật dậy ngay lập tức.
— Anh ấy đi thật rồi chứ?
— Ừ. Lần này thì đi hẳn rồi.
— Anh ấy có... có làm gì bạo lực không?
— Hơi một chút, — Sam đáp. — Một chút thôi. Nhưng anh đã xoa dịu được hắn rồi. — Anh đăm đăm nhìn cô vẻ nghiêm nghị. — Ơn Chúa là anh đã đến kịp!
— Ồ, anh là người đàn ông dũng cảm nhất trên đời! — Billie kêu lên, rồi úp mặt vào hai bàn tay và òa khóc nức nở.
— Thôi nào, thôi nào! — Sam dỗ dành. — Thôi nào! Nào, nín đi! Mọi chuyện ổn cả rồi mà! Nào, nín đi nào!
Anh quỳ xuống bên cạnh cô. Vòng một tay ôm lấy eo cô. Tay kia vỗ về đôi bàn tay cô.
— Nào, nín đi, nín đi nào! — anh lặp lại.
Tôi đã cố gắng khắc họa Samuel Marlowe sao cho nhân vật này có thể sống động trên từng trang giấy. Tôi đã nỗ lực phác thảo tính cách của anh ta để nó hiện lên rõ mồn một như một cuốn sách mở. Và nếu tôi đã hoàn thành trọn vẹn nhiệm vụ của mình, thì đến lúc này, độc giả hẳn đã nhận thức được rằng đây là một gã thanh niên có lá gan dày bằng gan lừa trong quân đội. Lương tâm của anh ta, nếu như hắn từng có thứ đó, thì nay cũng đã teo tóp lại vì bỏ xó quá lâu. Hắn vừa đem lại cho cô tiểu thư nhạy cảm này một phen hoảng sợ nhớ đời kể từ sau vụ con chuột nhắt sụt sịt bò được vào phòng ngủ của cô hồi còn đi học. Hắn vừa khiến Jno. Peters phải lủi thủi cuống cuồng chạy đến trường bắn phố Rupert trong khi miệng cứ lẩm bẩm những âm thanh ê a thấp giọng. Và anh ta có mảy may quan tâm không? Không đời nào! Tất cả những gì hắn quan tâm chỉ là việc mình đã vĩnh viễn xóa sạch khỏi tâm trí Billie cái hình ảnh thảm hại đầy kém sang của bản thân hôm ở trên thuyền, để thay thế bằng một hình tượng khác: gan dạ, tháo vát và hào hoa phong nhã. Tất cả những gì hắn bận tâm chỉ là việc Billie, người chỉ mới mười phút trước còn lạnh như băng, giờ đây lại vừa ngoan ngoãn để cho hắn hôn lần thứ bốn mươi hai. Nếu bạn đem điều đó ra hỏi hắn, hắn sẽ thản nhiên trả lời rằng mình đã hành động vì những mục đích tốt đẹp nhất, và rằng ở hiền gặp lành hay mấy cái triết lý sến súa đại loại thế. Samuel Marlowe chính là cái loại người như vậy đấy.
Khuôn mặt anh ta đang áp sát sàn sạt vào mặt Billie—người lúc này đã phấn chấn lên trông thấy—và anh ta đang thì thầm những lời tán tỉnh ngọt ngào đồi bại vào tai cô, thì bỗng có một tiếng nổ phát ra ngay ngoài ngưỡng cửa.
— Lạy Chúa vĩ đại! — ông Rufus Bennett thốt lên khi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng từ vị trí đắc lợi đó, vừa dùng một chiếc khăn tay cỡ lớn chấm dứt mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt đỏ như gấc đang có nguy cơ chảy nước ra đến nơi sau khi phải leo liền ba tầng lầu. — Ôi lạy Chúa trên cao! Cậu thứ tư đây rồi!