Cô gái trên con tàu

Lượt đọc: 497 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§ 3

❊ ❊ ❊

Từ Windles đến Southampton khoảng chừng hai mươi dặm; và trời bắt đầu đổ cơn mưa khi chiếc ô tô mui trần, chẳng mảy may có nổi chút che chắn nghèo nàn của một chiếc mui bạt, mới đi được nửa quãng đường về nhà. Mười dặm cuối cùng ấy đã chứng kiến cảnh ông Mortimer nuôi dưỡng một mối hận thù âm ỉ đối với vạn vật trên đời; thế rồi, vừa bước chân vào nhà, ông lại bắt gặp ông Bennett đang nhảy lò cò ngoài sảnh, cố níu kéo ông lại để kể lể một câu chuyện dài dòng vô vị, thế là cơn thịnh nộ của ông liền trút hết lên người bạn cũ.

– Ồ, tránh đường ra xem nào! – Ông gắt lên, hất phăng bàn tay của người kia ra. – Anh không thấy tôi đang ướt như chuột lột à?

– Ướt chứ! Ướt chứ! – Giọng ông Bennett run lên vì thương thân trách phận. – Tôi cũng ướt sũng đây này!

– Bố yêu quý ơi, – Billie quở trách, – bố thực sự không nên cứ thế lao vào nhà sau khi tắm sông mà không lau người cho khô ráo. Bố sẽ làm hỏng thảm mất thôi.

– Bố có tắm sông đâu! Bố đang cố nói cho con nghe cái chuyện...

– Ô kìa! – Bream hồn nhiên thân thiện cất lên, bước vào nhóm người lúc câu chuyện đã gần tàn. – Mọi người vừa đi tắm vùng vẫy thỏa thích đấy à?

Ông Bennett nhảy cẫng lên vì bực bội trong im lặng, ngón chân trần vô tình đập ngay vào chân ghế, liền vội ôm lấy bàn chân trái rồi lảo đảo ngã vào vòng tay của Webster – người lúc bấy giờ đang định lui về phòng ăn của người làm. Dính chặt lấy nhau, cả hai bước đi loạng choạng trên tấm thảm với một điệu bộ trông vừa giống nét phóng khoáng đầy năng lượng của vũ điệu cake-walk, lại vừa phảng phất vẻ uyển chuyển của điệu nhảy mazurka cổ điển.

– Cái quái gì thế này, đồ ngốc? – Ông Bennett quát lên.

– Thưa không có gì ạ. Và tôi rất mong ông chấp thuận đơn xin nghỉ việc trước một tuần của tôi, – Webster điềm tĩnh đáp.

– Gì cơ?

– Thưa đơn xin nghỉ việc của tôi, có hiệu lực khi hết tuần này. Tôi không thể chấp nhận chuyện bị mắng mỏ và chửi rủa.

– Ồ, biến quách đi!

– Vâng, thưa ông. – Webster lùi lại trông hệt như một vị đại sứ toàn quyền vừa được trao trát hồi hương trong ngày tuyên chiến, còn ông Bennett thì chồm tới để chặn đứng ông Mortimer – kẻ vừa lách qua và đang rảo bước về phía cầu thang.

– Mortimer!

– Ơ kìa, gì thế anh bạn?

– Cái con chó khốn kiếp nhà anh ấy. Tôi đòi anh phải tiêu diệt nó ngay lập tức.

– Nó làm gì cậu nào?

– Cái con quái vật hung ác ấy đã đuổi theo tôi khắp khu vườn và bắt tôi phải ngồi ì trên cái đài giả sơn chết tiệt ấy suốt cả buổi sáng!

– Bố yêu ơi, – Billie lên tiếng ngắt lời khi đang bước lên cầu thang, – bố đừng có kích động thế chứ. Bố biết điều đó không tốt cho sức khỏe mà. Con nghĩ chú Smith tội nghiệp chắc không có ý xấu đâu, – cô dịu dàng nói thêm rồi khuất dạng về hướng hành lang lầu trên.

– Dĩ nhiên là nó chẳng có ý gì rồi! – Ông Mortimer gắt gỏng. – Nó hiền như bụt ấy chứ.

– Tôi bảo là nó đuổi tôi từ đầu này đến đầu kia khu vườn cơ mà! Tôi đã phải chạy thòng tim ra như một con thỏ đế ấy chứ lỵ!

Bream tội nghiệp, với khiếu hài hước hồn nhiên ngây thơ của mình, đã chẳng tài nào chống đỡ nổi trước hình ảnh vừa được vẽ ra trong đầu.

– C’k! – Bream khúc khích cười không kìm được. – C’k, c’k, c’k!

Ông Bennett quay phắt lại lườm cậu. – Ồ, cậu thấy buồn cười lắm phải không? Vậy thì để tôi nói cho cậu biết nhé, nếu cậu nghĩ rằng một mặt cậu có thể cười nhạo tôi bằng cái tay này—và—và—ừ thì—với cái tay kia cậu có thể lấy con gái tôi, thì cậu nhầm to rồi đấy! Cậu có thể coi như hủy luôn hôn ước đi là vừa.

– Ơ kìa, anh bạn ơi! – Bream thốt lên, cơn vui bỗng chốc tan biến.

– Mortimer! – Ông Bennett quát vang lên, một lần nữa chặn đứng vị khách khi người này sắp bước lên cầu thang. – Rốt cuộc anh có định tiêu diệt con chó đó hay không?

– Tôi không đời nào làm thế.

– Tôi kiên quyết đòi anh phải làm. Nó là một hiểm họa đấy.

– Nó chẳng có vẻ gì là hiểm họa cả. Ngay theo lời kể của chính cậu thì nó thậm chí còn chưa cắn cậu lấy một miếng. Mà theo luật thì con chó nào chẳng được phép cắn một lần. Vụ án giữa Wilberforce và Bayliss đã quy định rõ ràng về điểm đó rồi.

– Tôi thèm vào quan tâm đến cái vụ án Wilberforce với Bayliss của anh...

– Rồi cậu sẽ thấy mình buộc phải quan tâm thôi. Đó là một tiền lệ pháp lý đấy.

Có một điều gì đó ở các tiền lệ pháp lý luôn khiến cho những kẻ đang nổi giận lôi đình phải khựng lại suy ngẫm. Ông Bennett lúc đó cũng có cảm giác y hệt như bất kỳ kẻ ngoại đạo nào khi phải tranh luận với một luật sư – cứ như thể bản thân đang bị cuộn tròn trong những vòng siết của một con trăn khổng lồ.

– Này, ông Bennett... – Bream rụt rè lên tiếng bên cạnh.

– Biến đi! – Ông Bennett gầm gừ.

– Vâng, nhưng mà này...! -

Cánh cửa bọc nỉ xanh ở cuối sảnh mở ra, và Webster xuất hiện.

– Xin lỗi ông, – Webster nói, – nhưng bữa trưa sẽ được dọn lên trong vài phút tới. Có lẽ ông muốn thay đổi trang phục đôi chút.

– Mang bữa trưa lên khay đặt vào phòng cho tôi, – ông Bennett bảo. – Tôi đi ngủ đây.

– Vâng, thưa ông.

– Nhưng mà này, thủa ông Bennett... – Bream lại tiếp lời.

– Grrh! – Vị-nhạc-phụ-hụt của cậu đáp lại một tiếng, rồi phi thân lên cầu thang nhanh như một tia hoàng hôn vừa bứt ra khỏi phần còn lại của bầu trời.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.